Mục lục
Không Hề Đáng Yêu - Tây Phong Chước Chước
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đỗ Thịnh Nghi hít ngược vào một hơi, biểu cảm gần như cứng đờ nhìn về hướng cái gáy ở ghế lái, hồi lâu cô ta chẳng lên tiếng, đã thu hút cái nhìn chăm chú của người lái xe đằng trước.

Cô ta nhìn trong gương chiếu hậu qua khóe mắt, người nọ đang nâng mí mắt nhìn cô ta, cô trừng mắt ngó lom lom, mới phát hiện cặp mắt dưới gọng kính ban nãy cô ta liếc qua loa, rõ ràng không thuộc về tài xế ban đầu.

Khi bốn mắt nhìn nhau, mí mắt hắn hơi cong, khóe mắt chất thành mấy nếp nhăn mảnh, lộ vẻ tươi cười với cô ta.

Đỗ Thịnh Nghi nhìn chằm chằm hắn mấy giây, trong lòng vọt lên cơn giận, duy chỉ không có sự hãi khi bị bắt cóc, có lẽ tự đáy lòng cho rằng hành động này của hắn sẽ không đe dọa an toàn tính mạng của mình.

Cô ta hỏi giọng lạnh lùng: “Tùy Hà, tài xế của tôi đâu?”

Khủy tay trái của Thủy Hỏa tì lên cửa xe, cười một tiếng: “Hẳn vẫn đang đánh một giấc ở góc nào đó trong sân ghi hình.”

Lại một lần xuất hiện mà không hề có dấu hiệu báo trước, giọng trầm khàn từ tính quen thuộc lại xa lạ kia làm Đỗ Thịnh Nghi cảm thấy toàn thân tê dại.

Đỗ Thịnh Nghi không nói tiếp, nhìn cảnh phố xá sầm uất vút qua lùi về sau ngoài cửa xe, xe đang đi qua trung tâm thành phố, nếu cô ta hạ kính xe hét ra ngoài vài tiếng thu hút sự chú ý của người qua đường, cũng không phải không thể.

Thủy Hỏa tựa như có thể nhìn thấu ý nghĩ của cô ta, đưa ra một câu uy hiếp không mặn không nhạt: “Đừng có những suy nghĩ không nên.”

Đỗ Thịnh Nghi đưa mắt đầy oán hận nhìn hắn.

Tùy Hà ngay cả tóc cũng ngụy trang y hệt tài xế của cô ta, rõ ràng là chuẩn bị sẵn sàng trăm phương ngàn kế mà đến, lần này lại vì điều gì? Đột nhiên nhớ tới lần trước hắn xuất hiện ở cửa nhà cô ta, nói một câu kì quái: Anh muốn đến thăm em, sợ sau này không gặp được em. Nhất thời có cảm giác kì dị đánh úp vào tim, cả người không thoải mái.

Cô ta nhìn sườn mặt Tùy Hà một lần nữa, trong ánh mắt thêm vài phần khó chịu.

Đỗ Thịnh Nghi là kiểu giọng điệu không vui: “Lần này lại muốn làm gì, sẽ không phải anh đặc biệt tới tán gẫu với tôi đấy chứ?”

“Không thể à? Buôn chuyện với em cũng rất thú vị.” Thủy Hỏa tung tới một ánh mắt cố làm ra vẻ ái muội.

Đỗ Thịnh Nghi nghiêng mặt, lạnh lùng ngăn lại ánh mắt của hắn.

Mặc dù là đêm đông, đường phố vẫn đông đúc huyên náo, Thủy Hỏa lái xe, lúc ở ngã tư tiếp theo, lái theo hướng ngược đường về nhà Đỗ Thịnh Nghi.

Lúc này hắn mới mở miệng: “Hi vọng em có thể giúp chút việc.”

“Anh cảm thấy tôi với anh giống kiểu quan hệ giúp đỡ lẫn nhau?” Đỗ Thịnh Nghi hiếm khi cười, quả là sự chế giễu thiết thực.

Thủy Hỏa căn bản chẳng để bụng, như là đã quen với mọi sự lạnh nhạt và châm biếm của cô ta. Hắn đổi tay cầm vô lăng, tay kia lật trái giở phải trong xe, cuối cùng cũng lục ra bao thuốc thuộc về tài xế lúc đầu từ trong hộp tay vịn. Nhìn thử nhãn hiệu trước, ánh mắt có phần ghét bỏ lại có vẻ khinh thường chỉ đành dùng tạm, rút ra một chiếc bật lửa, mở một khe kính xe, gió lạnh phần phật thổi vào, hắn hút một hơi thuốc, lúc này mới nói: “Anh không phải tới thương lượng với em, sở dĩ dùng hai chữ 'hi vọng', là xuất phát từ sự tôn trọng và lễ độ anh dành cho em. Tiên lễ hậu binh, mọi chuyện vừa ý.”

Đỗ Thịnh Nghi ngắt lời hắn, giọng gằn từng chữ một lộ vẻ sắc bén cay nghiệt bất ngờ: “Vừa ý ai? Vừa ý anh hay ý tôi? Không vừa ý tôi, dựa vào đâu mà tôi phải chấp nhận tiên lễ hậu binh của anh?”

(tiên lễ hậu binh: lễ trước binh sau/ ngoại giao trước, quân sự sau/ trước tiên dùng đạo lý thuyết phục sau đó mới gây áp lực.)

“Anh đã nói rồi, không phải anh đến thương lượng với em,” Ý Thủy Hỏa dường như nhất định phải có được, nghe ra sự tức giận trong lời cô ta, vẫn nói đều đều: “Việc này em muốn giúp thì giúp, không muốn giúp cũng phải giúp. Chẳng lẽ em không muốn sớm chấm dứt chuyện này, vạch rõ giới hạn với Lục Hoài Thâm càng nhanh càng tốt?” Thủy Hỏa liếc cô ta một cái trong gương, lại cười lên: “Hay em đã thích tình trạng quan hệ với nó như hiện giờ —— chằng chịt trăm mối, không thể gỡ rối từng sợi?”

Sau câu đùa, Thủy Hỏa quan sát biểu cảm cô ta, dềnh dàng mãi không thấy Đỗ Thịnh Nghi đáp lại, cho dù vẻ mặt cô ta như một, nhưng Thủy Hỏa cho rằng cô ta đã ngầm thừa nhận.

Người đàn ông tức khắc thổn thức một trận: “Em thật đúng là giả vờ trước sau như một, đối với mọi người mọi việc đều phải giả bộ không thích, giả bộ không quan tâm, thật ra trong lòng muốn chết đi được, hận không thể nắm tất cả trong tay.”

Đỗ Thịnh Nghi im lặng giây lát, bác bỏ: “Điệu bộ anh ra vẻ rất hiểu tôi thật gượng gạo.”

Vừa dứt lời, Thủy Hỏa đạp phanh xe, xe giảm tốc độ, lái vào bãi đỗ xe lộ thiên bên ngoài một nhà hàng lẩu, mãi đến khi xe dừng hẳn hắn vẫn chưa lên tiếng.

Động tác đỗ xe xuống xe của Thủy Hỏa liền mạch lưu loát, kéo cửa ghế sau ra, thân hình to lớn chắn ở cửa xe: “Anh không nói nhảm với em nữa, gọi Giang Nhược ra ngoài, nói cho cô ta biết chân tướng, kết thúc tất cả.”

Cửa xe vừa mở, gió đông lạnh buốt thổi vào trong như tranh trước không sợ muộn, Thủy Hỏa ghé người về phía trước, cản khuất hơn nửa luồng gió, hơi thở ấm áp của cơ thể truyền đến như có như không, Đỗ Thịnh Nghi không kìm được rùng mình.

Đỗ Thịnh Nghi nhìn chằm chặp anh ta, dùng sự im lặng giằng co với hắn.

Thủy Hỏa tuy có kiên nhẫn, nhưng giờ phút này chẳng có thời gian lãng phí cùng cô ta, không đợi được câu trả lời, hai tay hắn chống lên hai lưng ghế trước và sau, đột nhiên áp sát cô ta, trong bóng tối ngũ quan không rõ ràng lắm, duy chỉ có sự hung ác tàn khốc thoáng vụt qua trong cặp mắt đen kịt ấy khiến người ta không cách nào xem nhẹ.

Đỗ Thịnh Nghi thấy gương mặt kia bỗng dưng xuất hiện ngay trước mặt cách chưa đến một bàn tay, tim đập hẫng một nhịp, theo bản năng hướng ra sau kéo giãn khoảng cách với hắn.

“Cái gì gọi là nói cho cô ta biết chân tướng thì có thể kết thúc tất cả? Anh nghĩ nhiều quá đấy, Giang Nhược căn bản không thèm để tôi vào mắt.”

“Cô ta có để em vào mắt hay không, em gọi cô ta ra, đến lúc đó tự nhiên sẽ biết.”

Đỗ Thịnh Nghi vốn dĩ tỉnh bơ, biểu cảm trong phút chốc hiện lên vẻ đã sáng tỏ, cô ta không khỏi buồn cười: “Hóa ra lần trước anh tới tìm tôi, mục đích chính là muốn lợi dụng tôi thu hút sự chú ý của cảnh sát. Đợi cảnh sát rút tơ lột kén thâm nhập điều tra, phát hiện ra manh mối giữa anh, tôi và Lục Hoài Thâm đã từng tụ tập với nhau, bên cảnh sát tất nhiên sẽ không coi đây là ngẫu nhiên, vừa khéo Trần Tấn Nam điều tra anh là bạn cùng trường với luật sư của Giang Nhược…”

Giọng Đỗ Thịnh Nghi dần dần trầm xuống, cô ta nhíu mày, trong lòng nghi ngờ, Giang Cận và Tùy Hà vòng một khúc quanh lớn như vậy, cân nhắc mọi kế bố trí thả lưới, mục đích không thể là Giang Nhược, huống hồ hiện tại Giang Nhược hoàn toàn không có cổ phần Giang thị, chẳng có bất kì uy hiếp nào với Giang Cận, khả năng duy nhất chính là…

Giang Nhược là mắt xích quan trọng Giang Cận dùng để đả kích Lục Hoài Thâm.

Nhưng vì sao phải chờ tới tận bây giờ lửa đã sém lông mày? Kéo dài thời gian đối với Giang Cận với Tùy Hà đều không có chỗ nào tốt… trừ phi bọn họ đang đợi cái gì.

Thủy Hỏa thấy cô ta đột nhiên im tiếng, còn đang thất thần, cưỡng ép kéo mạch suy nghĩ của cô ta về, nửa thật nửa giả cười nói: “Khi đó anh chỉ vì em mà đến, em có tin không?”

Đỗ Thịnh Nghi nghe vậy sững người, đầu mày càng nhíu chặt hơn, trong mắt có sự căm ghét, cũng có vẻ mất tự nhiên cuối cùng ngoảnh mặt đi chỗ khác.

“Anh không muốn làm bất cứ việc gì tổn thương em hoặc khiến em không thoải mái, nhưng tiền đề là em phải phối hợp với anh.” Thủy Hỏa nói rồi tháo kính xuống, tay chợt xoay, chiếc kính đã gác chắc chắn lên sống mũi cô ta, gọng kính tròn có vẻ cứng nhắc kia, trông hoàn toàn không ăn khớp với phong cách trang điểm tone đỏ rượu gợi cảm trên tạp chí của Đỗ Thịnh Nghi.

Đỗ Thịnh Nghi cũng là chúa mềm cứng đều không ăn, nói ngược ý anh ta: “Nếu tôi cứ không phối hợp thì sao?”

Thủy Hỏa chăm chú nhìn cô ta, sau đấy cực kì bất lực buông tiếng thở dài, móc di động trong túi ra, trên màn hình là phòng khách của một căn chung cư xa hoa, người phụ nữ trung niên ngồi ở trên sofa, hai tay bị trói ngược ra sau lưng, một con dao đang kề trên cổ bà ta.

Đỗ Thịnh Nghi thất thố hô to: “Mẹ nuôi!”

Thủy Hỏa cho cô ta nhìn một cái, rồi khóa di động, còn chưa cất lại vào túi áo, một cái tát đã giáng lên mặt hắn.

Đỗ Thịnh Nghi dùng sức lực cực mạnh, Thủy Hỏa da dày thịt béo như vậy, cũng bị đánh đến mức mặt tê thịt đau, nhưng hắn cũng biết việc mình làm không phải chuyện mà con người làm, cái tát này hắn cũng nhận.

Đầu lưỡi hắn chọc nhẹ má trong, khắp mặt đều là vẻ cuồng vọng của kẻ mạo hiểm phạm pháp bất chấp tính mạng, trong tiếng nói bớt phần bông đùa, nghiêm giọng nói: “Lời anh nói ban nãy còn chưa xong, tuy rằng anh không muốn làm chuyện thương tổn em, nhưng anh cũng biết con người em tính phản nghịch ngấm vào xương, tổn thương em quả thực là hành động bất đắc dĩ.”

“Anh bớt ra vẻ đường đường chính chính cho tôi nhờ!”

Thủy Hỏa nắm chặt cánh tay cô ta kéo về phía trước, dùng giọng điệu tuyệt đối không thể thương lượng nữa nói với cô ta: “Anh đã cho người đặt phòng trên tầng ba, hiện tại lập tức gọi điện thoại cho Giang Nhược bảo cô ta ra, mặc kệ em dùng cách gì, đừng giở mánh khóe, biết không hả?”

Ba chữ cuối cùng, thoạt nghe đúng là ngữ khí nuông chiều khiến lưng người ta rét run, sau khi nói xong, hắn cười dùng tay vỗ nhẹ mặt Đỗ Thịnh Nghi, bị cô ta hất một phát ra.

Thủy Hỏa không để bụng, nhìn thẳng ánh mắt căm thù của Đỗ Thịnh Nghi, lần đầu tiên hắn cảm thấy cô ta giống thú cưng mình nuôi dưỡng, ánh mắt kia vừa hận vừa sợ, thật làm người ta thương xót.

Hắn cất giọng nhẹ nhàng như dỗ thú cưng, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng, “Nói cho cô ta biết những chuyện tồi tệ của em với Lục Hoài Thâm, không được thiếu một chữ nào, trong phòng bao có camera ghi âm, anh sẽ ở đây vừa nghe vừa nhìn, đừng khiến anh không hài lòng.”

……

Giang Nhược tắm rửa xong sấy tóc rồi ra ngoài, Kiều Huệ gọi cô lại, bảo Lục Hoài Thâm gọi điện đến, khả năng có việc tìm cô, “Chắc không gọi được điện thoại cho con, đã gọi tới chỗ mẹ.”

“Anh ấy bảo gì với mẹ?”

Kiều Huệ nói: “Chẳng nói gì, chỉ hỏi mẹ con ở nhà không, đang làm gì, mẹ bảo con đang tắm. Tí nữa con gọi lại cho nó đi.”

Giang Nhược dùng khăn lông lau đuôi tóc, thất thần nói: “Vâng.” Sau đó liền về phòng.

Kỳ thật trước lúc Giang Nhược lấy quần áo vào phòng tắm, Lục Hoài Thâm đã gọi tới, cô không nhận máy, sau đó mở chế độ im lặng.

Quay lại phòng, Giang Nhược phát hiện trong điện thoại ngoài hiển thị hai cuộc gọi đến của Lục Hoài Thâm, còn có ba cuộc gọi nhỡ từ số lạ, mỗi lần gọi cách chỉ nhau một phút, cuộc cuối cùng là vào hai phút trước.

Ngoài số của những người quan trọng cô sẽ nhớ kỹ, các số còn lại cũng chẳng ấn tượng mấy. Gọi lặp lại ba lần, chắc hẳn không thể gọi nhầm, Giang Nhược sợ người khác gọi đến có việc quan trọng, bèn gọi lại cho đối phương.

Gần như trong tích tắc gạt số, cuộc gọi đã được bắt máy.

Giang Nhược nói: “Xin chào, tôi là Giang Nhược, xin hỏi là bạn gọi cho tôi ạ?”

“Đúng,” đối phương tạm dừng rõ ràng, “Là tôi, Đỗ Thịnh Nghi.”

Giang Nhược lấy di động xuống nhìn số, tự hỏi có nên tắt máy không.

“Tôi có việc tìm cô.” Ống nghe truyền đến giọng Đỗ Thịnh Nghi, chần chờ trong nháy mắt, Giang Nhược lại lần nữa đặt điện thoại bên tai, nhưng không chủ động nói chuyện.

Đỗ Thịnh Nghi nói: “Tôi có thể nói cho cô hành tung của Thủy Hỏa.” Cô ta biết điều không nói bất kì cái gì về Lục Hoài Thâm.

Giang Nhược hơi ngẩn người, lập tức nhớ tới lần trước đàm phán với Đỗ Thịnh Nghi cụt hứng bỏ về.

Đỗ Thịnh Nghi báo địa chỉ, Giang Nhược vừa nghe liền biết là nhà hàng lẩu cách nhà cô không xa, cô với Vương Chiêu đã ghé qua mấy lần rồi, nhà hàng đó cực kì nổi tiếng, không còn một ghế trống, nhân vật công chúng như Đỗ Thịnh Nghi sao lại chọn chỗ dễ bại lộ thân phận thế?

Hà Nội, 30/3/2023

Yêu thương (^_^)

Trans: Phương Nhược Vũ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK