Mục lục
Không Hề Đáng Yêu - Tây Phong Chước Chước
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giang Nhược không kịp thu lực, trong lúc thân hình lảo đảo, dùng tay chống lên đùi anh ấy.

Vải quần tây cọ xát vào lòng bàn tay, hơi cứng, còn có chút ấm nóng, dưới lớp vải quần phẳng phiu là cơ thịt rắn chắc.

Tuy rằng trong phòng chiếu phim tối om, những tia sáng lúc mờ lúc tỏ, nhưng xung quanh đều có người, tiếng ồn vẫn vọng lại khá lớn, Giang Nhược lờ mờ cảm thấy má nóng lên.

Trong khe hở giữa hai hàng ghế, đôi chân dài của Lục Hoài Thâm hơi khó để vừa, khiến cho không gian càng hẹp hơn. Giang Nhược nhìn anh một cái, cẩn thận từng li từng tí bước qua giữa hai chân anh ấy để ra ngoài.

Ra khỏi phòng, lối đi sáng tỏ, âm vang của âm nhạc trong bối cảnh phim vẫn tràn ra hai bên hành lang phòng chiếu phim, càng lộ ra sự yên tĩnh.

Giang Nhược bỗng nhớ tới lúc nãy nhìn Lục Hoài Thâm, anh ấy đang cau mày, ánh mắt không có điểm nhìn chính xác, như đang nhìn cô ấy, lại như đang nghĩ chuyện gì đó. Cũng chỉ là quầng sáng nhất thời lóe lên trong đầu, cô ấy cũng chẳng nghĩ kĩ.

Sau khi hết phim, Vương Chiêu tiện đường đưa Trình Khiếu và Lục Giam về Cẩm Thượng Nam Uyển, Lục Hoài Thâm và Giang Nhược đưa Lục Gia Lạc về thẳng Thành Đông.

Tới nhà, Lục Gia Lạc nhận điện thoại của Quý Lan Chỉ nên trở về phòng cho khách.

Giang Nhược mua một ít bánh trứng phô mai nướng non, cô ấy xách hộp đến phòng ăn, đem đồ bỏ vào tủ lạnh.

Cửa tủ lạnh mở một nửa, Lục Hoài Thâm đi đến sau lưng cô ấy, giơ tay qua bên tai cô ấy, lấy chai nước.

Nhiệt độ cơ thể nóng hừng hực tới gần sau lưng, mùi hương quen thuộc, lúc chung sống hàng ngày vốn không thường xuyên động chạm thân mật, cũng giống như mưa mùa hè chợt đến, trong cái ẩm ướt còn kéo theo luồng nhiệt, vì nó đến bất ngờ không kịp phòng bị, càng dễ khiến người ta sợ hãi trong lòng.

Giang Nhược chẳng có cách nào ngó lơ niềm yêu thích và khát vọng đối với sự gần gũi càng ngày càng dày đặc này.

Sự khác biệt giữa bây giờ và ngày trước là: cô ấy không cần và cũng sẽ không đẩy anh ấy ra.

Cô ấy cất xong đồ, xoay người thấy anh ấy vặn nắp chai, nhận thấy ấn đường anh ấy càng nhíu chặt hơn, vẫn chưa từng dễ chịu, không nhịn nổi mà hỏi: “Có phải anh không thoải mái không?”

“Ừ.” Lục Hoài Thâm khẽ đáp, nâng tay để tu nước lạnh.

Thấy anh ấy trả lời kiểu hời hợt, Giang Nhược bán tín bán nghi: “Chỗ nào không thoải mái?”

Lục Hoài Thâm rũ mắt liếc cô ấy một cái, uống nước xong thong thả bỏ vào tủ lạnh, mới nhìn thêm cô ấy mấy lần với vẻ tìm tòi nghiên cứu: “Em không biết anh không thoải mái chỗ nào à?”

Trong lòng Giang Nhược càng cảm thấy người này không ốm mà rên, cũng không biết trong hồ lô bán thuốc gì, vì thế chỉ cho là anh đang nói bừa, bảo: “Bị ốm thì uống thuốc.”

Cô ấy mới vừa thuận tay đóng lại tủ lạnh, đã bị Lục Hoài Thâm chặn đường.

Anh ấy chống eo đứng trước mặt cô ấy, nhìn kĩ mấy lần, sau tràng cười cực ngắn, nói giọng chán nản: “Có những người luôn miệng nói thích, xem ra cũng chỉ được đến thế thôi.”

Đề tài linh hoạt quá mức, Giang Nhược có phần không theo kịp, vội vã phản bác: “Em bảo lúc nào?”

Lục Hoài Thâm không hề chớp mắt nhìn cô ấy từ trên xuống, giọng điềm tĩnh nhưng chắc nịch: “Em nói rồi đấy.”

Giang Nhược nóng mặt, bướng bỉnh nói: “Em chưa nói.”

Cô nhớ khi đó rõ ràng là anh ấy hỏi cô: em thích anh?

Câu trả lời của cô ấy là: thích anh đơn giản bao nhiêu thì ghét anh cũng dễ dàng bấy nhiêu.

Tuy không phải chủ động nói ra, nhưng cũng tính là gián tiếp thừa nhận.

Thấy trong mắt Giang Nhược hiện ra sự bừng tỉnh thoáng qua trong nháy mắt, Lục Hoài Thâm liền đoán được cô ấy nhớ ra rồi.

Anh ấy hừ nhẹ một tiếng, dáng vẻ lười nhác, nói rõ thật đắc ý: “Nghĩ một đằng nói một nẻo.”

“Nói nhiều câu thế, em đâu thể ghi lòng tạc dạ từng câu một.” Giang Nhược vẫn cứ cãi bướng.

Lục Hoài Thâm ung dung nhìn má cô ấy đỏ bừng lan lên tận tai, “Thừa nhận thích anh thì khó xử thế à?”

Không khó xử, là xấu hổ.

“Em chưa thừa nhận, cũng chưa nói gì, nhưng anh thì nói một câu đấy.”

Giang Nhược rất để ý chuyện này, mặc dù là gián tiếp thừa nhận, nhưng cô ấy cũng thành người nói chữ 'thích' trước, như thể sự chênh lệch cán cân tình cảm giữa hai người chỉ vì việc này mà trở nên đặc biệt sáng tỏ.

Lục Hoài Thâm nhướn mày: “Ngôn ngữ không có sức nặng, hành động càng chân thật hơn.” Anh ấy sáp lại gần, kèm tiếng cười trầm thấp, thì thầm bên tai cô ấy: “Chẳng lẽ em cảm thấy những thứ anh làm, không đủ nỗ lực?”

Nói rồi môi áp một cái lên tóc mai cô ấy, động tác cực nhẹ, cũng không biết là hôn, hay trong lúc vô tình chạm vào.

Giang Nhược giơ tay cấu eo anh ấy, nói vặn lại: “Thích của anh cũng chỉ là chuyện sinh hoạt trai gái.”

“Dục vọng cơ thể, là phản ánh trực quan của tinh thần.” Một tay Lục Hoài Thâm chống tủ lạnh, một tay ôm cô ấy đến trước ngực.

Tay Giang Nhược dán trên ngực anh ấy, hỏi: “Ngoại tình, chân đạp hai thuyền thì có khối người, mấy kẻ không thể khống chế được dục vọng cơ thể, cũng là phản ánh tinh thần?”

Biểu cảm của Lục Hoài Thâm hết sức ung dung lại còn như lẽ đương nhiên: “Lên giường không nhất định là thích, thích thì nhất định sẽ lên giường.”

“Ngụy biện!” Giang Nhược tự nhiên nổi cáu, “Nếu nói thế, đàn ông bọn anh thích thì lên, không thích cũng có thể lên, vậy cần cái thích ấy làm chó gì?”

Đầu lông mày Lục Hoài Thâm nhăn lại: “Đừng nói tục.”

Giang Nhược nguýt anh ấy: “Em không nhịn được!”

Cô ấy nhớ tới Lục Thanh Thời và Quý Lan Chỉ, ví dụ sống sờ sờ lại tàn khốc.

Huyệt thái dương của Lục Hoài Thâm giật không ngừng, tự bê đá đập vào chân mình, đàn ông đừng bao giờ đòi theo kịp logic của phụ nữ.

Giang Nhược biết Lục Hoài Thâm có ý gì, nam nữ chỉ vì giải tỏa và phát tiết thì có khối người, một số người sẽ không vì một lần phát tiết mà ép buộc phải đến với nhau, nếu không phù hợp, tất nhiên sẽ không nảy sinh dính líu tình cảm.

Bấy giờ Giang Nhược mới nghĩ đến, vốn dĩ đang định hỏi anh ấy không khỏe chỗ nào.

Đàn ông và phụ nữ là những sinh vật không giống nhau, cách tư duy khác nhau một trời một vực, đi lệch câu chuyện, thật sự vẫn có thể tha thứ.

Giang Nhược không vui: “Rốt cuộc anh định nói gì?”

“Đau dạ dày, em không biết anh không ăn cay?”

Giang Nhược ấp úng ngay tức khắc.

Đêm nay mấy người bọn họ đều có khẩu vị nặng, gọi lẩu cay, cô ấy còn giục anh ăn không ít, ban đầu Lục Hoài Thâm còn gắp cho cái gì ăn cái nấy, về sau áng chừng là thật sự không chịu nổi, mới ngừng đũa.

Giang Nhược nói lí nhí như trẻ con làm sai: “Xin lỗi…”

Lục Hoài Thâm thấy cô ấy mặt đầy áy náy, cúi đầu ngậm môi cô ấy, Giang Nhược áy náy chết đi được, chủ động nâng mặt anh hôn mấy cái, hôn cực kì ân cần.

Một tay cô ấy duỗi xuống, lòng bàn tay dán lên chỗ bụng anh ấy, giữa những nụ hôn, hỏi: “Đau không?”

Lục Hoài Thâm đuổi theo môi cô ấy, khàn giọng nói: “Vẫn ổn.”

“Có muốn em làm cho anh ít đồ ăn không?” Giang Nhược vòng tay ra sau eo anh ấy, ôm thật chặt.

“Không ăn đâu, ăn đi ăn lại mệt lắm.”

Nghe thấy trên tầng có tiếng mở cửa, Lục Hoài Thâm buông cô ấy ra.

Giang Nhược mau chóng sửa sang lại một chút, đổi sang biểu cảm như không có chuyện gì.

Lục Gia Lạc đi xuống thấy bọn họ, có chút kinh ngạc: “Hai người vẫn còn ở đây?”

Nói xong mở tủ lạnh lấy chai Coca, lại cầm theo cả nửa túi bò lúc lắc và một gói khoai tây chiên trên bàn trà ngoài phòng khách.

Lục Hoài Thâm nói: “Nửa đêm nửa hôm ăn lắm thế.”

“Cái này anh không biết đâu,” Lục Gia Lạc đung đưa đồ vật trong tay, “Chỗ này là chuẩn bị dự trữ đu phim.”

Lục Hoài Thâm đang cười nhạo, hai năm rõ mười.

Lục Gia Lạc hừ một tiếng, giảng giải: “Anh cả, con gái bọn em rất là trái tim thủy tinh, nếu sau này anh có con gái, anh cũng hỉ mũi khinh bỉ, không thèm để mắt đến nó thế à?”

Lục Hoài Thâm liếc mắt nhìn nhìn nó: “Em lại chẳng phải con gái anh.”

“Quá đáng.” Trái tim Lục Gia Lạc tổn thương to lớn, khóc lóc giậm chân bình bịch đi lên tầng.

Hà Nội, 11/7/2022

Dành cho mấy bác đang iu: Hôn có thể chữa lành đau dạ dày nhé *cười lăn lộn ing*

Theo dõi fanpage Phương Nhược Vũ để cập nhật bản dịch sớm nhất nha các bác ơi

Yêu thương (^_^)

Trans: Phương Nhược Vũ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK