Mục lục
Không Hề Đáng Yêu - Tây Phong Chước Chước
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thật sự thì Bùi Thiệu đâu thể nói với Giang Nhược, quả thực chị tới không đúng lúc.

Anh ta giương khóe môi giữ nụ cười quen thuộc khiến người ta thoải mái: “Chỉ cần bên trên có lệnh, bất kể chị tới lúc nào cũng đều là tới đúng lúc.”

Vì ở phương diện phỏng đoán tâm ý lãnh đạo, Bùi Thiệu có kha khá chiến tích, cho nên rất được lòng Lục Hoài Thâm, dùng anh ta đến mấy năm rồi, theo tuổi tác thì Bùi Thiệu lớn hơn Giang Nhược mấy tuổi, năng lực cũng đứng trên cô, mỗi lần Bùi Thiệu gọi cô là 'chị', Giang Nhược đều cảm thấy thẹn không dám nhận.

Nhưng bởi vì Bùi Thiệu và Lục Hoài Thâm là quan hệ cấp trên cấp dưới, lại không tiện sửa cách xưng hô của đối phương.

Điện thoại nội bộ kết nối, Bùi Thiệu nghe xong nói với Giang Nhược: “Lục tổng bảo chị đi vào đó chờ.”

“Nhưng bên trong còn có người khác.” Giang Nhược nhìn chằm chằm cánh cửa kia, có chút bất ngờ. Ban nãy có mới thò nửa người vào đã lui ra, chắc là Lục Hoài Thâm nhìn thấy cô.

Bùi Thiệu nói: “Không sao, người mình cả.”

Giang Nhược vẫn cảm thấy quấy rầy người khác bàn chuyện thì rất không lễ phép, hơn nữa người ta bàn việc công, cô ngồi bên cạnh cũng chẳng ra làm sao, định đợi người bên trong đi ra mới lại vào.

Bùi Thiệu đảo mắt nhìn xung quanh một vòng những người đang ngắm trộm suốt rồi nói kích thích cô: “Bên ngoài càng nhiều người hơn, chị chắc chắn muốn chờ ở bên ngoài à?”

Bùi Thiệu lại nói: “Bọn họ hẳn là sắp bàn xong việc rồi, nếu cảm thấy không được tự nhiên, bên trong có gian phòng nghỉ, chị có thể chờ bọn họ nói xong lại ra.”

Giang Nhược ngẫm nghĩ rồi vẫn đẩy cửa đi vào.

Bùi Thiệu nhìn bóng lưng Giang Nhược mà hơi buồn cười, thế nào mà đến giờ hai người này vẫn lạc điệu thế? Lục tổng không định bảo cô ấy giấu mặt, ngược lại tự cô ấy cứ lén la lén lút.

Lúc Giang Nhược đẩy cửa đi vào, Lục Hoài Thâm đang nghe người trước mặt phân tích rủi ro, cô nhẹ bước, nhưng giày cao gót vẫn không tránh được phát ra tiếng lộc cộc khi chạm đất.

Người đang chăm chú làm phân tích tưởng thư kí đưa đồ vào, trong lòng thấy lạ, sao nghe tiếng bước chân mà chậm chạp mãi không thấy thư kí tiến lên, tiếp đó khóe mắt ngắm thấy một bóng dáng thướt tha đi vào phòng nghỉ, trong nháy mắt lực chú ý bị thu hút qua đó.

Một tay Lục Hoài Thâm chống má, vốn dĩ đang lật tài liệu, thấy thế bèn dùng đốt ngón tay gõ gõ mặt bàn, ánh mắt lạnh lùng lướt qua, cưỡng ép kéo lực chú ý của người kia về.

Giang Nhược lẳng lặng vừa vào phòng nghỉ, tinh thần chợt dao động, cũng cùng ý nghĩ với Bùi Thiệu, vì sao cô phải vụng trộm thế này? Với cô, việc công khai thân phận lại chẳng có chỗ nào không tốt cả.

Có lẽ do Lục Hoài Thâm tình nguyện trả lại cổ phần trước thời hạn mà cô lo lắng nếu gây rắc rối cho anh ấy, anh ấy sẽ thất hứa mất. Cô không muốn khiến sự việc trở nên phức tạp hơn nữa, cho nên thà rằng cứ duy trì thời khắc hòa hợp này.

Hoặc là thái độ của Lục Hoài Thâm chuyển biến làm cô không tìm chuẩn được suy nghĩ của anh cho nên mới cảm thấy trở tay không kịp, trong trận cờ tình thế dễ thay đổi, khí thế vẫn luôn hết lớp này đến lớp khác, con người đối với nhân tố không xác định, cũng sẽ luôn cảm thấy do dự và nhát gan.

Giang Nhược thở một hơi khàn khàn, có thể trong khoảng thời gian này vẫn giấu nhiều chuyện trong lòng, nặng trình trịch, luôn làm cô cảm thấy tức ngực khó thở.

Cô nhìn xung quanh một vòng, chỉ là một căn phòng nghỉ đơn giản, có giường, có giá treo mũ áo, chỗ rộng hẹp vừa phải, bày biện tương đối ít, là phong cách tối giản Lục Hoài Thâm thích.

Giang Nhược ngồi xuống giường, chăn đơn màu xám phẳng phiu chịu sức nặng lõm xuống, hình thành nếp nhăn.

Phòng làm việc quá rộng, tiếng hai người nói chuyện cũng không to, cộng thêm phòng nghỉ cách âm rất tốt, Giang Nhược không nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

Chung quanh lặng ngắt như tờ, chỉ nghe được tiếng xe cộ ồn ào vụn vỡ từ nơi xa truyền đến, hai ngày nay làm liên tục, bên tai luôn có tiếng ồn không dứt, tập trung cao độ lực chú ý, đột nhiên rảnh rỗi không có việc gì làm, người bỗng như trống rỗng.

Cô đặt túi sang một bên, tay chống xuống giường, cúi đầu nhìn mặt đất phủ thảm lông sẫm màu, rút chân ra khỏi giày cao gót, mũi chân nhón trên thảm, lông thảm mềm mịn dán vào làn da, cảm giác ngưa ngứa xoa dịu đau đớn nơi bàn chân bị sung huyết.

Trước kia ngoài những trường hợp trang trọng cô sẽ không đi giày cao gót, suốt một đêm ở bữa tiệc, chân đã khó chịu muốn chết. Nhưng sau khi đi làm, mỗi ngày đi giày cao gót lên xuống qua lại, quen rồi cũng có thể kiểm soát dễ dàng, đi nhanh như bay.

Sau khi mạch máu ở chân lưu thông, người liền mơ màng buồn ngủ, Giang Nhược nghiêng đầu thất thần một lát, cửa bị người ta lặng lẽ mở ra từ bên ngoài mà cô cũng chẳng nhận ra.

Tay Lục Hoài Thâm giơ ra định gõ cửa lại thu về, thấy một chân cô giẫm trên thảm, một chân kiễng lên, cô trời sinh da đã trắng lại mỏng, ngay cả làn da hai bàn chân cũng trắng nõn nà, mạch máu xanh nhạt trên mu bàn chân đều thấy rõ ràng.

Ánh mắt ấy quá nóng bỏng, Giang Nhược cảm ứng được thì theo đó ngẩng đầu nhìn sang, thấy Lục Hoài Thâm nheo mắt nhìn chằm chằm chân mình, cô thẹn thùng ngẩn người, chân đã thu vào trong, hơi mất tự nhiên giẫm hai chân lên nhau.

Lục Hoài Thâm vừa định lên tiếng, điện thoại đã có cuộc gọi đến, anh ra hiệu cho cô ra ngoài, sau đó nghe điện thoại, cầm di động đi ra ngoài, Giang Nhược đi giày xong cũng theo ra sau.

Cuộc điện thoại kia không biết là ai gọi tới, Giang Nhược nghe anh đáp lại câu được câu chăng, hiển nhiên là chẳng có tâm tư ứng phó đối phương. Nhưng đối phương lại nói mãi không thôi, Lục Hoài Thâm cũng không ngắt máy, Giang Nhược bèn đứng cách xa bàn làm việc mấy bước không nhúc nhích.

Lục Hoài Thâm quẳng điện thoại trên mặt bàn, mất kiên nhẫn nới lỏng cà vạt, quay mặt nhìn về phía Giang Nhược, “Đứng không mệt à?”

“Không phải là sợ quấy rầy anh nói chuyện điện thoại sao.” Giang Nhược nói rồi kéo ghế đối diện anh ngồi xuống.

Ánh mắt Lục Hoài Thâm tuần tra trên người cô một hồi, liền đó khẽ cười và nói: “Lúc này rồi còn xa cách gì nữa?”

Có vài người trình độ ăn nói rất cao, lời đã cạn mà ý vô cùng, phối hợp với ánh mắt sâu xa ý vị, Giang Nhược lập tức lĩnh ngộ được ẩn ý của anh ấy.

Giang Nhược mặt đỏ tim đập, mím môi sụ mặt, “Nơi công cộng, Lục tổng vẫn nên đứng đắn một tí thì hơn.”

Lục Hoài Thâm nhướn mày, “Câu nào của anh làm em hiểu thành không đứng đắn?”

Câu này cũng thật cao thâm, người không đứng đắn ngay tức khắc biến thành cô rồi.

Cô nhìn anh ấy ở sau bàn làm việc, tùy ý dựa lưng vào ghế, cổ áo sơmi trắng hơi mở, mỗi một tấc lông mày cùng góc cạnh gương mặt trải qua tôi luyện năm tháng, đều lộ ra vẻ sắc sảo trầm ổn, mạnh mẽ lại không bướng bỉnh.

Giang Nhược đối diện với ánh nhìn của anh ấy trong chốc lát liền bại trận, thu tầm mắt nhìn sang bên cạnh, đi thẳng vào vấn đề, “Sáng nay anh bảo trả cổ phần lại cho tôi, khi nào có thể chắc chắn?”

Lục Hoài Thâm nhìn xa xăm: “Mới được bao lâu mà đã giục anh, sợ anh nuốt lời?”

Giang Nhược cười một tiếng: “Tôi không vội, cũng biết Lục tổng nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy, không phải là người sẽ nuốt lời.”

(nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy: một lời nói ra, bốn ngựa khó đuổi theo hoặc là lời nói ra như bát nước đổ đi)

Nét tươi cười trên mặt Lục Hoài Thâm phai nhạt, cảm xúc khó phân biệt, không nhanh không chậm nói: “Còn bảo không vội, dáng vẻ hư tình giả ý vỗ mông ngựa nịnh nọt cũng dùng cả rồi đấy thôi.”

Vốn dĩ đã chẳng phải tán dương thật lòng, vỗ mông ngựa vỗ đến tận chân ngựa cũng là kết quả trong dự kiến, Giang Nhược dứt khoát đâm lao phải theo lao, “Đâu có chuyện bảo người ta làm việc còn bày ra bộ dạng anh đang nợ tôi trăm vạn chứ?”

Lục Hoài Thâm hỏi: “Đây là chuyện kinh nghiệm của em à?”

“Đương nhiên, Lục tổng tự mình truyền dạy, đến giờ cũng coi như có thể thành nghề rồi.”

Vẻ tươi tắn trên mặt Lục Hoài Thâm hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu, chỉ còn giá rét trong đôi mắt, âm sắc lạnh nhạt, ngữ khí bình thản, “Lục tổng hôm nay đổi ca không lên lớp, cửa ở đằng sau.”

Giang Nhược hơi đổ người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt ở mặt bàn, khóe miệng tích thành một độ cong hài hòa: “Vậy hôm nay là Lục Hoài Thâm hay Lục tiên sinh đang trực, tôi thì tùy ý cái nào cũng được.”

Lục Hoài Thâm vẫn không suy chuyển nhìn cô không chớp mắt một lát, trong đôi mắt thâm trầm, là thứ cô nhìn không hiểu, Giang Nhược bị nhìn đến nỗi càng ngày càng không giữ nổi vẻ tươi cười.

Sau đó cố ra vẻ thoải mái mà triển khai đề tài ban đầu của mình: “Đêm nay Minh Ngọc tìm tôi, anh biết người này không?”

Lục Hoài Thâm nói: “Từng nghe nói.”

Bản thân Lục Hoài Thâm cũng không tính là tiếp xúc nhiều với Giang Cận, nhiều lắm chỉ là có trao đổi trong thời gian hợp tác, hoặc là gặp nhau khi đến nhà họ Giang, quan hệ cá nhân tốt cũng chỉ có bọn Hạ Tông Minh và Lục Trọng, Giang Cận cũng có vòng bạn bè của mình, cho nên loại chuyện phụ nữ nhân tình này, Giang Cận không tiết lộ, Lục Hoài Thâm cũng chưa bao giờ tò mò, nhưng là Giang Chu Mạn từng nhắc tới.

Hình như không vừa ý cô gái này qua lại với anh mình, nói xuất thân cô kia không tốt, được anh cô ta đưa từ Ngự Lâu về, vì tiền v.v…

“Cậu ấy là bạn tôi, trước kia chúng tôi là hàng xóm…”

Giang Nhược nói tới đây liền bị Lục Hoài Thâm cắt ngang, “Em đến Ngự Lâu là do cô ta ở giữa móc nối?”

Anh nhíu đầu lông mày, tựa như không vui.

Cơ thể Giang Nhược cứng đờ, nhớ tới chuyện kia chỉ thoáng như ngày hôm qua, cô gật đầu, có ý đồ lấp liếm chuyện này, “Nhưng việc kia không liên quan gì đến chuyện cậu ấy nói với tôi, cậu ấy tìm tôi, cho tôi xem cái này.”

Giang Nhược tìm ảnh Minh Ngọc gửi cho cô.

Sau khi gửi cho cô, Minh Ngọc liền xóa sạch ảnh chụp, hẳn là sợ bị Giang Cận phát hiện.

Sau khi Lục Hoài Thâm xem qua, cũng chẳng có phản ứng nhiều lắm, Giang Nhược nói: “Người này tên Thủy Hỏa, có lẽ chính là 'anh Hỏa' uy hiếp vợ Chương Chí đó, lúc trước tạo ra tai nạn xe, hẳn anh ta cũng là kẻ trung gian. Nhưng kiểu tên Thủy Hỏa này, vừa nghe đã thấy giống biệt hiệu, rất khó tìm ra người này.”

“Cái người tên Minh Ngọc kia vì sao muốn nói với em những thứ này?” Lục Hoài Thâm đột nhiên hỏi.

Vấn đề ấy Giang Nhược cũng đã hỏi Minh Ngọc, bởi vì Giang Cận uy hiếp đến tính mạng cô, là bạn bè, hoặc nói là đã từng làm bạn bè, cô ấy sẽ không giả bộ không biết, báo cho cô là xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, cũng là nể tình cũ. Lý do này, Giang Nhược cảm thấy mình nói ra rất lưu loát.

“Cậu ấy nói với tôi, khi Giang Cận liên lạc với Thủy Hỏa này, cậu ấy vô tình nghe được Giang Cận nói, không thể giữ lại tôi, bởi vì cổ phần và Giang Chu Mạn. Tôi nghĩ có lẽ không còn tôi thì đối với bọn họ mà nói, ông nội của tôi sẽ không có khả năng uy hiếp quá lớn nữa, anh cũng có thể cưới Giang Chu Mạn, đôi bên cùng có lợi.” Giang Nhược hí hoáy mân mê di động, mặc dù đến bây giờ đã bình tĩnh không ít mà lúc nói đến vẫn cứ cảm thấy trong lòng lo sợ.

Lục Hoài Thâm nở nụ cười nhưng ánh mắt lại như sắc trời sa vào đêm, càng thêm sâu đậm, “Cho nên em tìm đến anh, là chắc chắn anh sẽ đứng về phía em?”

Giang Nhược sững sờ.

Đứng về phía em. Mấy chữ ngắn ngủi ấy, biểu hiện ý anh phải trở mặt với nhà họ Giang, sự uy hiếp của ông nội và cô đối với anh mà nói vẫn tiếp tục tồn tại, anh cũng cưới không Giang Chu Mạn được.

Vốn dĩ cô còn tưởng, Lục Hoài Thâm chịu nhả ra trả lại cổ phần, lại giúp cô đi tìm Chương Chí, là vì quan hệ với nhà họ Giang đã rơi vào cục diện rạn nứt rồi, cho nên cô mới dám đến tìm thẳng anh ấy như thế.

Thêm nữa là bối cảnh và mối quan hệ xã hội hùng hậu của Lục Hoài Thâm, là thứ mà Cao Tùy không thể so được.

Cô cũng từng suy xét nghiêm túc biện pháp của Minh Ngọc, luận về tài sản và gia thế, nhà họ Lục đều thắng một bậc so với nhà họ Giang, biện pháp lấy Lục Hoài Thâm làm lá chắn này rất đáng theo, nhưng suy cho cùng cô không thể nói trắng ra thế, dễ làm người ta phản cảm.

Nhưng cô vắt óc cũng không tìm được lí do có sức thuyết phục, có thể quang minh chính đại bảo Lục Hoài Thâm ngăn chặn nguy hiểm giúp cô, cô còn gửi gắm hy vọng vào việc hai người có thể đạt được nhất trí về mặt ích lợi.

Đến giờ Lục Hoài Thâm hỏi ngược lại một câu, trực tiếp đánh tan tác sự tự tin của cô.

Giang Nhược như đột nhiên mất đi phương hướng, mạch suy nghĩ của cô, có vẻ đã sai ngay từ khi bắt đầu.

Trong nháy mắt cô nhìn anh, trong mắt có chút mờ mịt, lại có phần thất thố, “Vậy vì sao anh muốn trả lại cổ phần cho tôi? Chỉ là để có thể thuận lợi ly hôn sao?”

Lục Hoài Thâm không nói một lời, chỉ khẽ cau mày.

Đầu óc Giang Nhược xoay mòng mòng, nói như thế thì, hình như mọi thứ đều rõ ngọn ngành rồi.

Ân oán của anh với nhà họ Giang là một chuyện, còn giữa cô với anh lại là một chuyện khác, là cô ngông cuồng tự trộn hai cái làm một mà nói thôi.

Cô cất công tìm đến muốn thương lượng đối sách đối sách với anh, đột nhiên liền biến thành trò cười.

Giang Nhược lộ ra nụ cười chẳng có chút sức lực nào, trên mặt không nén nổi giận dữ vì xấu hổ, đứng lên nói: “Vậy đã làm phiền rồi.”

Cảm giác đó với cảm giác thất bại khi không bàn được một vụ làm ăn vẫn tồn tại khác biệt một trời một vực, cũng giống như bạn đặt một người ở vị trí không giống bình thường, nhưng thật ra với anh ấy mà nói, chẳng có gì thay đổi cả. Cô còn đưa tới tận cửa, cho không anh ấy xem một trận cười.

Tâm trạng của cô chỉ có thể dùng từ chạy trối chết để hình dung.

Vừa mới kéo cửa văn phòng ra, phía sau có một cánh tay vươn tới, đóng phịch cánh cửa lại.

Sau lưng dán lên lồng ngực anh, tiếng đóng cửa chấn động làm cô run lên, ở trong không gian chật hẹp Giang Nhược xoay người đối mặt với anh.

Sắc mặt Lục Hoài Thâm chẳng mấy vui, “Một câu không vừa ý đã đi luôn?”

“Tôi thấy chẳng có gì để nói nữa, tôi cho rằng trừ việc muốn li hôn với tôi thì anh đưa cổ phần cho tôi, còn bởi có mâu thuẫn với nhà họ Giang, là tôi đã suy nghĩ nhiều rồi.” Giang Nhược nheo mắt, yên lặng nhìn sàn nhà.

Nhưng cô không nói, ngay từ đầu cô căn bản chưa nghĩ tới lí do ly hôn kia.

Lục Hoài Thâm trầm mặc nhìn cô chăm chú, “Không phải em muốn anh giúp em đối phó Giang Cận sao, em vừa có thể lấy cổ phần, lại có thể ly hôn, còn có thể bảo toàn tính mạng. Nhanh như vậy đã từ bỏ, ngược lại có phần không giống em.”

Giang Nhược để ý sự châm chọc trong lời nói của anh, quả thật cũng bị anh nói trúng hơn nửa, trong lòng nặng trĩu, cô liếc anh ấy một cái, không nói lời nào, xoay người muốn đi thì bị anh tóm lại.

Lục Hoài Thâm ấn cô lên cửa, “Đuối lý là bỏ chạy, có tí tiền đồ nào không?”

Giang Nhược bất chấp tất cả, hàm răng run lên nói: “Vâng, tôi không có tiền đồ, anh xem trò cười của người khác cũng đừng có kiểu thẳng thắn vô tư thế.”

Lục Hoài Thâm bóp chặt cằm cô, hạ giọng rất thấp, “Sao anh không được thẳng thắn vô tư? Em muốn kiếm lời mà không định bỏ vốn, dựa vào cái gì anh phải nhảy vào? Dù sao em cũng phải lấy ra chút gì đó để biểu lộ rõ ràng thành ý của em thì chuyện này mới có có cái để bàn chứ không phải sao?”

Anh cách khá gần, cô có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực anh, cũng ngửi thấy mùi hương thanh mát thoang thoảng của aftershave.

(Bác nào mà hay cạo râu sẽ biết aftershave là gì ngay)

Giang Nhược nghiêng đầu, cố ý tránh cái nhìn chăm chú của anh, “Cổ phần anh còn chưa đưa cho tôi, tôi không nghĩ ra còn cái gì có thể cho anh.”

“Cái đó cũng chưa chắc, anh sẽ giúp em nghĩ thử xem.”

Anh vừa dứt lời, Giang Nhược liền cảm thấy sau thắt lưng có thêm một bàn tay, kéo cô về phía người anh, môi bị phủ kín, động tác người kia thành thạo cạy mở môi răng cô, như thể mọi thứ đều hợp lẽ thường tình.

Hà Nội, 11/12/2021

Theo dõi fanpage để cập nhật bản dịch mới nhất

Yêu thương (^_^)

Trans: Phương Nhược Vũ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK