Mục lục
[Dịch] Cực Phẩm Chiến Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người cầm đầu nhìn qua có chút tuấn tú, chỉ là ánh mắt có chút hạ lưu, tuy là trong đó có 10 phần thành ý, nhưng lại luôn nhìn hướng bộ ngực của Thủy Hương Vân, lộ ra vẻ dâm đãng, một đôi quầng đen quanh mắt cùng sắc mặt tái nhợt càng cho thấy hắn túng dục quá độ. Chỉ nghe hắn hắc hắc cười nói:

“Thủy đồng học, người ngoài ngàn dặm, Ngũ Đạo học viện lớn như vậy, khó có khi chúng ta hữu duyên gặp nhau, vừa vặn ta lại nghe nói gần đây “Đào Nhiên cư” vừa có món mới, nếu Thủy đồng học còn chưa đi, cùng ta đi ăn!”

Nếu là bình thường, Thủy Hương Vân còn có thể miễn cưỡng ứng phó một chút với hạng người như Lục Tử Khiêm, nhưng bây giờ tâm tình nàng rất không tốt, hỏa khí không nơi bùng nổ, vừa lúc Lục Tử Khiêm làm nơi trút giận, liền không khách khí nói: “Xin lỗi, ta rất không tốt! Nếu không có việc gì mời ngươi tránh ra!”

Lục Tử Khiêm đang tươi cười nhất thời cứng lại, miễn cưỡng cười nói:

“Thủy đồng học, không nên nói cự tuyệt như vậy, ta cũng là một phen hảo ý-”

“Nếu nàng nói không muốn đi, các ngươi ở lại đây lãng phí thời gian làm gì?” Một thanh âm từ phía sau Thủy Hương Vân truyền đến.

Thủy Hương Vân thân thể khẽ run, quay đầu nhìn ta trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.

“Tiểu tử ngươi vừa từ nơi nào đi ra?” Lục Tử Khiêm đúng là buồn bực, thấy có người xuất hiện, nhất thời đem hỏa khí trút lên người ta.

Ta cười lạnh nói: “Là từ bụng nãi nãi ngươi đi ra, thế nào?”

Lục Tử Khiêm lẳng lặng nhìn ta, một chút phản ứng cũng không có. Bên cạnh một người hầu cơ trí lập tức nói: “Lục ca, hắn là từ bụng nãi nãi ngươi đi ra, vậy không phải trở thành lão Đại ngươi sao?”

Lục Tử Khiêm lửa giận bốc lên, lỗ tai muốn bốc khói, mắng: “Ngươi nghĩ rằng ta không biết? Cần người nhắc nhở!” sau đó quay đầu hung ác nhìn ta, cắn răng nói: “Tiểu tử, hay a! Tại Ngũ Đạo học viện dám cản ta hoành hành còn không có mấy người! Vừa vặn Ngũ Đạo học viện không chỉ có luận bàn, xem ra hôm nay không thấy máu không được!”

Ta cười lạnh, trong mắt hiện lên lãnh mang: “Nói đúng, hôm nay không thấy máu thì các ngươi không được chạy! Đơn đấu hay cùng lên? Ta xem các ngươi hay cùng tiến lên, cho ta bớt chút thời gian!”

Thủy Hương Vân nghi hoặc nhìn ta, nghĩ không ra ta như thế nào lại tức giận như vậy, bất quá nghĩ đến người trong lòng vì mình xuất đầu, trong tâm cũng thấy ngọt ngào, đối với thực lực của ta rất tín nhiệm, liền lãnh nhãn bàng quan.

Lúc này có tiếng ồn ào dẫn đến rất nhiều người vây xem, từ các tầng lầu túc xá cũng lộ ra nhiều đầu người.

Lục Tử Khiêm bây giờ bị sự kiêu ngạo của ta kích nộ làm trong lòng rối loạn, càng cảm thấy tại trước mặt Thủy Hương Vân đánh mất thể diện, đối với ta càng hận không thôi (mặc dù Thủy Hương Vân lực chú ý cho tới bây giờ đều đặt trên người ta), ánh mắt âm độc nhìn ta, lạnh giọng nói:

“Tiểu tử, Lục Diệp ta rất tức giận, nếu bây giờ ngươi dập đầu ba cái, ta còn có thể bỏ qua cho ngươi! Nếu không, hắc hắc, bây giờ không chỉ thấy máu là có thể giải quyết vấn đề như vậy đâu!”

Hắn không cảm ứng được trên người ta có chân khí ba động, chỉ cho ta là người thường không có vũ kỹ gì, tự nhiên đánh giá thấp ta, cho ta thành con chuột chết, tưởng tượng như thế nào giày vò ta. Nhưng hắn không nghĩ tới, ở trong mắt ta, hắn cũng chỉ là một tượng thịt.

Đối với sự uy hiếp Lục Tử Khiêm ta không chút để ý, cười trào phúng, nói: “Ra tay được chưa?”

Lục Tử Khiêm cười lạnh: “Lưu lại nửa cái mạng! Đối phó ngươi, hoàn toàn không cần ta ra tay, người hầu Giáp, phế hắn cho ta!”

Người hầu Giáp, cũng là tiểu tử đã nhắc nhở Lục Tử Khiêm lúc trước, tưởng rằng sẽ ở trước mặt lão Đại biểu hiện, lập tức ma quyền sát chưởng, nhìn ta hắc hắc cười lạnh, tiến lên xoay cổ tay, cười dâm nói:

“Tiểu tử, tính ra vận khí ngươi không tốt, đắc tội Lục ca chúng ta, yên tâm đi, ta sẽ rất ôn nhu!”

Ta khóe miệng nhếch một cái, xem ra tiểu tử này ra tay không ít lần, cũng không cố kỵ nữa. Thừa dịp lúc hắn xoay cổ tay, ta thân thể vừa động, bay qua 2 bước, đi tới trước mặt người hầu Giáp, tay phải huơ lên, liền đặt ở khủy tay trái người hầu Giáp, dùng sức một chút, DÁT một thanh âm thanh thúy vang lên, các đốt ngón tay cùng đầu khớp xương đều bị ta niết thành phấn toái, nửa cánh tay ngã sang một bên một cách kỳ dị, đang cười dâm người hầu Giáp sắc mặc đại biến, đứng kêu thảm thiết giống như giết heo. Ta buông tay, hắn liền ngã xuống mặt đất.

“A!”

“Thật nhanh!”

.....

Tất cả người xem đều lấy làm kinh ãi, không nghĩ tới ta nhìn qua không hề có chút chân khí lại có tốc độ cực nhanh cùng sức mạnh như vậy. Bất quá, sau khi giật mình, đại bộ phận mọi người đối với ta đều là ánh mắt đồng tình, ta cố nhiên có chút thống khoái, kể từ giờ, hoàn toàn đắc tội Lục Tử Khiêm.

Trước kia từng có cùng loại chuyện như vậy, trừ mấy người có bối cảnh bên ngoài, những người đắc tội Lục Tử Khiêm đều thập phần thê thảm. Mà trong ấn tượng của bọn họ, không nghe nói tại Ngũ Đạo học viện có một nhân vật có quyền thế như ta, cho nên có nhìn thấy trước kết quả của ta.

Thấy ta giải quyết người hầu Giáp dễ dàng như thế, Lục Tử Khiêm cũng có chút giật mình, bất quá hắn lại không tin ta thật sự có thực lực cường đại, cho rằng ta đánh lén cùng vận khí tốt, liền cười lạnh nói: “Nhìn không ra ngươi còn có 2 tay, xem ra muốn ta tự mình động thủ!”

Hắn đang muốn tiến lên, lại bị một người hầu kéo lại. Người hầu nọ có vài phần thực lực, mặc dù tu vi so với Lục Tử Khiêm thấp hơn một ít, nhưng tỉnh táo hơn, nhìn ra ta vừa rồi ra tay không đơn giản, liền truyền âm với Lục Tử Khiêm: “Lục ca, tiểu tử này có điểm kỳ hoặc, hay nhượng cho ta đi trước thử hắn một lần!”

Lục Tử Khiêm mặc dù tự ngạo tu vi chính mình, nhưng có tiểu đệ nguyện ý xuất đầu, liền không có ý kiến, cũng đáp ứng, ta đột nhiên cười lạnh:

“Như thế nào? Lục Đại thiếu gia chỉ có điểm can đảm như vậy đem kẻ dưới tay đi tìm cái chết sao? Vừa rồi uy phong chạy đi đâu mất rồi?”

Bị ta cho 1 kích, kiêu ngạo nổi lên nhất thời ngăn Lục Tử Khiêm rút lui, đứng ra cười lạnh nói: “Nếu ngươi cố ý chịu chết, ta đây liền thành toàn cho ngươi!”

Thấy Lục Tử Khiêm ra tay, người xem náo nhiệt lập tức nhỏ giọng bàn luận. Thủy Hương Vân truyền âm:

“Ngươi phải cẩn thận, Lục Tử Khiêm này mặc dù nhân cách không ra gì, nhưng hắn tại trung khoa lại xếp thứ 10 trong thập đại.”

Ta lộ ra một tia tươi cười xem thường, trung khoa đệ thập sao......

“Không nói ta khi dễ ngươi, ngươi động thủ trước, ta cho ngươi 3 chiêu!”

Lục Tử Khiêm cực kỳ kiêu ngạo nói. Thân là trong học viện thập đại cao thủ, hắn cũng có bản sự tự ngạo, chỉ bất quá, lúc này đây, tự ngạo của hắn tuyển sai đối tượng rồi.

Ta mỉm cười, trong mắt hiện lên quang mang nguy hiểm:

“Ba chiêu? Hảo a, nếu Lục đồng học khách khí như vậy, ta đây bất kính....Chiêu thứ nhất!”

Một tiếng quát nhe,thân hình ta nhảy lên cao 5 thước, sau đó xoay tròn, giống như tia chớp hướng Lục Tử Khiêm áp xuống, đồng thời đá ra đầy trời thối ảnh, đem Lục Tử Khiêm bao vây bên trong. Đúng là chiêu học trộm từ tiểu Vũ một chiêu trong Phong thần thối – Cuồng phong bạo vũ!

“Cái gì!”

Lục Tử Khiêm tựa hồ nhận ra chiêu này, phát ra 1 tiếng hét kinh hãi. Mà vây xem chung quanh cũng có rất nhiều người tựa hồ nhận ra chiêu này, đều phát ra tiếng hô khiếp sợ, một ít người đứng lên hô lớn:

“Là Phong thần thối!”

Ta có chút buồn bực, Phong thần thối này rất có danh tiếng sao? Cuồng phong bạo vũ một khi thi triển, người vây xem cùng người hầu Lục Tử Khiêm đều bị kình phong bức lui, trong phương viên năm thước, toàn bộ đều bị thối ảnh bao phủ, mà thối ảnh dày đặc nhất chính là nơi Lục Tử Khiêm đứng!

Kình phong lướt qua, mặt đất biến thành màu đen, trở nên nóng bỏng.

Mặc dù không ở trong phạm vi thối ảnh nhưng người chung quanh vẫn không thể thừa nhận cảm giác nhiệt khí đập vào mặt, không khỏi kinh hãi cuống quýt lui về phía sau.

Về phần Lục Tử Khiêm bị vây ở giữa thối ảnh, cảm thụ càng mãnh liệt, hắn chỉ cảm giác không khí chung quanh phảng phất bị rút cạn, khiến cho hắn không thể hô hấp, mà nhiệt độ chung quanh rất nhanh tăng lên, lúc này hắn đã vô lực phản kháng,chỉ có thể vận chân khí toàn thân ngăn cản sự xâm nhập của sóng nhiệt, dù vậy, quần áo trên người hắn vẫn rất nhanh tiêu biến, tóc khô vàng, da tay cũng bởi mất nước mà trở nên nứt nẻ!

30-08-2009, 11:53 AM

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK