• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vệ Liễm bôi thuốc chưa xong thì một cung nữ bưng khay tiến vào.

Y nhìn lên, cung nữ vội dừng bước chân, đôi gò má ửng đỏ.

Nàng khuỵu gối, cúi đầu: "Công tử, bệ hạ sai nô tỳ tới đưa quần áo cho ngài, ngài mau mặc vào đi."

Cung nữ đỏ mặt, thầm nghĩ, Liễm công tử thật ưa nhìn.

Trên giường nhỏ, mái tóc đen của thanh niên tản ra, chiếc áo trắng xộc xệch rộng mở, xương quai xanh hõm sâu và khéo léo, một vòng dấu vết đỏ mờ vắt qua hầu kết trông càng quyến rũ chết người.

Gương mặt tươi đẹp, khí chất tuyệt trần, khoảnh khắc đôi mắt dịu dàng như nước nhìn lại, khiến ai cũng mặt hồng tim run.

Bệ hạ cũng đẹp mắt, nhưng chẳng ai có can đảm nhìn thẳng mặt rồng, còn vị Liễm công tử nước Sở này, trông thấy liền biết chính là một vị quân tử hiền lành nhân hậu từ trong xương.

Sự lạnh lẽo dưới đáy mắt Vệ Liễm rút đi trong khoảnh khắc, y từ tốn: "Làm phiền rồi."

Cung nữ vội nói: "Là phận sự của nô tỳ, công tử đừng khách khí."


Vệ Liễm gật đầu, lấy áo quần trên khay.

Cung nữ hỏi dò: "Công tử có cần nô tỳ hầu hạ không?"

Vệ Liễm lắc đầu, nàng bèn lẳng lặng đứng bên cạnh.

Về phần này Tần vương không hề keo kiệt chút nào. Một bộ đồ thuần trắng, tấm áo choàng lông chồn bạc ấm áp nhưng không cồng kềnh, vô cùng quý giá làm tôn thêm dáng vẻ thon dài của Vệ Liễm.

Thay quần áo xong, Vệ Liễm ngồi trước gương đồng, cầm lược dày chải đầu. Y chưa tới hai mươi, chỉ dùng một cái trâm ngọc cài lên búi tóc sau gáy, ba ngàn sợi đen tuyền mềm mại chảy xuống thắt lưng. Nam tử tuyệt sắc, da trắng hơn tuyết, thay một thân quần áo mới đẹp đến nao lòng, khiến cung nữ bên cạnh sững sờ thốt lên.

Công tử thật đẹp... Châu Thúy không nhịn được thầm than.

Vẻ đẹp của Vệ Liễm, vừa nhìn sẽ khiến người khiếp sợ, sau đó càng ngắm càng cảm thấy cuốn hút.

Vệ Liễm khẽ cười: "Ta đã là Thị quân của Tần vương nên đừng gọi công tử, nếu không bệ hạ nghe thấy sẽ trách phạt cô."

Châu Thúy hoảng hốt nhận ra, vừa nãy nàng không kìm lòng được nên đã bật thốt ra câu nói trong đầu.

Như này được coi là vô lễ rồi, mà Liễm công tử lại không trách móc, thậm chí còn nhắc nhở miễn cho nàng bị bệ hạ trừng phạt.

Công tử thật tốt bụng.

Châu Thúy không hề hay biết hảo cảm dành cho Vệ Liễm vừa tăng gấp bội, vì thế nàng càng thương cảm cho hoàn cảnh của y. Một vị quân tử khiêm tốn, có tấm lòng bao dung như thế, lại phải làm nam sủng của bệ hạ... Quá thê thảm rồi!



Vệ Liễm nhìn thấy vẻ không nỡ trên mặt Châu Thúy, đồng tử co lại.

Không nỡ cũng tốt, cung nữ này thường hầu hạ trong Dưỡng Tâm điện, có lẽ hiểu biết ít nhiều về Tần vương, mà y thì chẳng biết gì cả, nhất định phải moi chút tin tức từ nàng thì mới quyết định được bước đi tiếp theo.

Trong cung Tần Vương, Vệ Liễm là người ngoài, nếu y tùy tiện dò hỏi, đối phương sẽ không dám nhiều lời. Mà hiện giờ y nghèo rớt mùng tơi, tất cả đồ từ nước Sở mang đến đều thuộc về nước Tần, nói ra thật ngượng ngùng, trong túi y không có sẵn tiền.

Chỉ có tấm lòng thôi.

Dăm ba câu khiến cung nữ cảm động, y mới có lượng tin tức cần thiết.

"Cô tên là gì?" Vệ Liễm khẽ hỏi.

Tai Châu Thúy hơi nóng lên: "Nô tỳ tên Châu Thúy."

Quả thật nàng đối với Liễm công tử không có suy nghĩ nào khác, ai mà không thích ngắm nhìn cái đẹp? Ai có thể từ chối câu hỏi của mỹ nhân chứ?

"Cô là cung nữ ở Dưỡng Tâm điện, vậy có biết gì về bệ hạ không?" Vệ Liễm hỏi tiếp.

"Chuyện này..." liên quan tới Tần vương nên Châu Thúy hơi do dự, không dám tùy tiện nói ra.

Các nàng là nô tỳ, sao có thể ngông cuồng bàn luận về chủ tử, hơn nữa bệ hạ còn là bạo quân...

Vệ Liễm thấy thế, cụp mắt, vẻ mặt đau buồn: "Ta là thân nam tử, cũng từng ôm chí lớn đạp mây cưỡi sóng, tạo phúc cho muôn dân, chẳng muốn bị nhốt trong cung cấm..."

Y cười gượng gạo: "Nhưng ta đành phải chấp nhận, cũng không có ý đồ phản kháng, hiện giờ ta chỉ muốn hầu hạ quân vương cho tốt, sống an ổn là ta đã thỏa mãn rồi. Vệ Liễm mới đến, không rõ tính nết bệ hạ, rất sợ mặt rồng tức giận. Ta chết là chuyện nhỏ, nếu khiến bệ hạ giận chó đánh mèo mà trừng phạt các ngươi, thì dưới suối vàng ta cũng cảm thấy day dứt."

Đáy lòng Châu Thúy run lên, nàng cảm thấy người trước mắt thật ngây thơ trong sáng, quả là vị công tử có một không hai trên thế gian.

Người thế này, đáng lẽ không nên rơi vào hoàn cảnh như vậy, sao nàng có thể nhẫn tâm nhìn y vật lộn trong khốn khổ chứ?

Câu chữ từ miệng nàng cứ thế tuôn ra: "Công tử... Vệ thị quân, nô tỳ hầu hạ trong Dưỡng Tâm điện đã ba năm, có biết một, hai thói quen của bệ hạ. Bệ hạ rất kén ăn, thích ăn nhất là sủi cảo nhân tôm pha lê, không hành, gừng, tỏi, hạt tiêu... Bệ hạ ghét màu tím, vì đó là màu Thái hậu thích nhất..."

Vệ Liễm lắng nghe, nhớ kỹ từng điều.

Cuối cùng, y chắp tay nói: "Đa tạ Châu Thúy cô nương, Vệ Liễm thực sự cảm kích."

"Không có gì đâu, Vệ thị quân làm thế là hại nô tỳ rồi." Châu Thúy cuống quýt nghiêng người tránh né Vệ Liễm cúi mình cảm tạ, rồi vội vàng hành lễ: "Tới giờ bãi triều, bệ hạ sắp trở về cung rồi, nô tỳ xin cáo lui."

Nàng suy nghĩ một chút, nói tiếp: "Sau này Vệ thị quân cần gì, cứ sai bảo nô tỳ."



Vệ Liễm gật đầu tỏ ý cảm ơn.

- -

Châu Thúy lui ra, Vệ Liễm thản nhiên ngồi lại lên giường, bôi thuốc mỡ cho xong.

Khi vết hằn biến mất, bóng dáng Tần vương xuất hiện trước cửa cung.

Vệ Liễm đặt lọ thuốc xuống, đứng dậy hành lễ: "Bệ hạ."

Cơ Việt liếc nhìn cổ Vệ Liễm, không còn thấy vết hằn nữa mới đáp lại: "Ừ."

Vệ Liễm đứng dậy, ngắm nhìn vẻ mặt không cảm xúc của Cơ Việt: "Hình như tâm trạng bệ hạ không tốt."

Cơ Việt chẳng tỏ rõ ý kiến: "Sao hả, ngươi cũng muốn bắt chước kẻ khác dò đoán suy nghĩ của cô ư?"

Tấm gương dành cho kẻ dám đoán ý vua còn ở kia, Lý Phúc Toàn vẫn đang nằm trên giường không dậy nổi.

Thuở nhỏ ông ta đã theo Tần vương mà còn bị phạt ba mươi roi, Vệ Liễm chẳng qua mới gặp có một ngày, dựa vào đâu tự cho mình được đối xử khác biệt.

Vệ Liễm cụp mắt: "Thần không dám."

Y lẳng lặng nói: "Chỉ là bệ hạ không được vui đều viết trên mặt, thần không dám đoán nhưng vẫn nhìn ra được."

Cơ Việt cởi triều phục dày nặng ra, gương mặt trên bộ đồ thêu rồng vàng nổi bật làm tăng thêm mấy phần yêu nghiệt. Vẻ đẹp này chắc chắn cũng khiến người người kinh ngạc, chẳng qua đều bị sự uy nghiêm và lạnh lùng của hắn đè ép xuống.

Bỏ đi thành kiến và sát ý, Tần vương đúng là một mỹ nam tử khó gặp.

Cơ Việt quay đầu nhìn Vệ Liễm, khóe môi khẽ nhếch: "Trên mặt cô viết gì?"

Suy nghĩ Tần vương khó đoán. Hắn cười không chắc hắn vui, mà có thể là tức giận, giọng hắn ôn hòa không chắc tâm trạng hắn tốt, mà có thể là hắn đang muốn giết người.

Cung nhân hầu hạ hắn nhiều năm đều biết điều này, mà xưa tới giờ cũng chẳng ai biết trong đầu hắn nghĩ gì.


Vệ Liễm định lên tiếng thì lời Cơ Việt nhẹ như gió thoảng tới: "Nếu ngươi nói sai, thì lấy lưỡi của ngươi thưởng cho con chó ngao cô nuôi."


Vệ Liễm: "..."


Tần vương có chấp niệm* với cái lưỡi của y tới mức này cơ à?


(Chấp niệm: suy nghĩ tiêu cực cứ quẩn quanh trong ý nghĩ không thể nào buông bỏ được)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK