Mục lục
Anh Boss xấu xa trong lời đồn – Mộc Tương Tương (full) – Truyện tác giả: Dật Nghi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 743: RA TÒA

Giờ cơm tối, có rất nhiều người dùng cơm ở Kim Hải.

Hạ Diệp Chi vốn định tìm một gian phòng vip nhưng mà phòng đặt sẵn đã kín người rồi.

Cô có thể nhờ Cố Tri Dân sắp xếp cho cô một phòng, nhưng mà không cần phải vậy,.. Hơn nữa lại phải làm phiền người khác.

Bàn cạnh cửa sổ cũng không còn chỗ trống, bọn họ chỉ có thể ngồi ở đại sảnh.

Trong đại sảnh trừ việc hơi ồn ào thì cũng rất ổn.

Sau khi Mạc Hạ ngồi xuống thì nhìn xem xung quanh.

Hạ Diệp Chi hỏi cô bé: “Nhìn gì thế?”

“Chú cố.” Mạc Hạ nhìn một lát vẫn không thấy hình bóng của Cố Tri Dân đành phải thôi.

Hạ Diệp Chi lúc vừa vào cũng đã nhìn rồi, cũng không thấy Cố Tri Dân nên đã đoán là Cố Tri Dân không có ở đây.

Sau khi gọi món, Tạ Ngọc Nam vẫn trêu Mạc Hạ.

Bữa cơm nhanh chóng được ăn xong, Hạ Diệp Chi đã nhìn thấy Cố Tri Dân và Phó Đình Tây đi ra từ một phòng Vip.

Bọn họ cũng quay đầu nhìn thấy Hạ Diệp Chi,hai người liếc nhìn nhau một cái rồi đi về phía Hạ Diệp Chi.

Mạc Hạ tinh mắt, vừa nhìn thấy Cố Tri Dân thì mặt mày vui vẻ gọi anh ta: “Chú Cố!”

“Ái chà!” Cố Tri Dân lên tiếng, vẫy tay với Mạc Hạ, sau đó chạy chậm đến: “Bé Mạc Hạ cùng mẹ đến ăn cơm à!”

“Vâng.” Mạc Hạ nặng nề gật đầu: “Ban nãy cháu không thấy chú.”

“Ban nãy chú ăn ở trong phòng, cháu tìm chú sao không bảo mẹ gọi điện cho chú.” Cố Tri Dân nhéo nhéo mũi của cô bé, sau đó mới nhìn Hạ Diệp Chi: “Nghe chưa hả Diệp Chi, bé Mạc Hạ muốn tìm anh thì gọi điện thoại cho anh.”

Hạ Diệp Chi chỉ mỉm cười, sau đó lễ phép gật đầu với Phó Đình Tây.

Ánh mắt của Phó Đình Tây dừng trên người Tạ Ngọc Nam.

Cố Tri Dân lúc vừa đến cũng đã nhìn thấy Tạ Ngọc Nam, chỉ là Mạc Hạ gọi anh ta trước nên anh ta phải dỗ Mạc Hạ trước.

Hạ Diệp Chi thấy bọn họ đều nhìn về phía Tạ Ngọc Nam, nói: “Đây là… bạn tôi, Tạ Ngọc Nam.”

Trước chữ “bạn”, Hạ Diệp Chi hơi chần chừ.

Cô và Tạ Ngọc Nam cũng được coi là bạn sao?

Cố Tri Dân nhìn về phía Tạ Ngọc Nam, trên mặt là nụ cười cân nhắc: “Chào anh, tôi là Cố Tri Dân.”

“Chào anh.” Tạ Ngọc Nam vậy là lại nghiêm túc một cách hiếm có.

Đến lượt Phó Đình Tây, anh ta lại cười nhạt, vươn tay về phía Tạ Ngọc Nam: “Đã lâu không gặp, đàn em.”

Hai chữ “đàn em” làm cho ánh mắt mọi người đều dồn lên người Phó Đình Tây.

Trên mặt Tạ Ngọc Nam lộ ra mấy phần ngạc nhiên: “Lúc vừa mới nhìn thấy anh đã cảm thấy rất giống, không ngờ thật sự là anh, đàn anh.”

Tạ Ngọc Nam quay đầu giải thích với Hạ Diệp Chi: “Đây là đàn anh ở nước M của tôi, mọi người biết nhau sao?”

“Biết.” Phó Đình Tây nói trước.

Hạ Diệp Chi gật đầu.

Phó Đình Tây và Tạ Ngọc Nam là bạn học, vậy thì anh ta cũng biết Tạ Ngọc Nam là luật sư.

Lúc trước cô cũng đã gọi điện thoại cho Phó Đình Tây, Phó Đình Tây chắc chắn đã biết chuyện cô tìm Tạ Ngọc Nam làm luật sư tố tụng.

Hạ Diệp Chi hơi xấu hổ, bầu không khí cũng trở nên kỳ lạ.

Cố Tri Dân miễn cường nói chuyện với Tạ Ngọc Nam vài câu, sau đó cùng Phó Đình Tây rời đi.

Lúc rời đi, Phó Đình Tây nói với Tạ Ngọc Nam: “Đàn em, bao giờ rảnh thì cùng nhau ăn cơm.”

Tạ Ngọc Nam cười đồng ý: “Được.”

Bọn họ đi rồi, Hạ Diệp Chi vừa cười vừa nói: “Không ngờ anh và luật sư Phó lại là bạn học.”

“Ừ, lúc trước anh Phó còn đi học là người rất giỏi.” Tạ Ngọc Nam nói lời này, nụ cười trên mặt rất chân thành, nhìn ra được anh ta có vài phần kính nể Phó Đình Tây.

Hạ Diệp Chi suy nghĩ một lát, nói: “Vậy anh biết luật sư Phó là luật sư của tập đoàn nhà họ Mạc sao?”

Vẻ mặt Tạ Ngọc Nam đúng thật là xị xuống: “Không biết.”

Lúc này Mạc Hạ đang ăn hạt đậu, tiếng nhai một viên rồi lại một viên giòn giã.

Cô bé mờ mịt nhìn Tạ Ngọc Nam, tự mình đẩy dĩa hạt đậu đến bên cạnh anh ta: “Chú Ngọc Lan, ăn đậu.”

Tạ Ngọc Nam nắm lấy nắm đậu nhét vào trong miệng, nhai cho hả giận, tiếng vang “răng rắc”, vẻ mặt không thay đổi làm khiến người nhìn sợ hãi.

Mạc Hạ không khỏi xích lại gần phía Hạ Diệp Chi, bộ dạng sợ sệt.

Hạ Diệp Chi sờ sờ đầu trấn an cô bé.

Lúc rời khỏi Kim Hải, Hạ Diệp Chi mở cửa xe, Mạc Hạ mò lên xe trước.

Tạ Ngọc Nam kéo Hạ Diệp Chi sang một bên, nói: “Cô có thể chuẩn bị ra tòa được rồi.”

Hạ Diệp Chi sửng sốt một chút, mặc dù biết sớm muộn sẽ phải gặp mặt Mạc Đình Kiên ở tòa án, nhưng khi thật sự đến lúc gần ra tòa, trong lòng cô vẫn hơi do dự.

Tạ Ngọc Nam nhìn thấy rõ sự do dự của Hạ Diệp Chi, nói: “Cô muốn Mạc Hạ, còn Mạc Đình Kiên không có khả năng để Mạc Hạ cho cô, cách duy nhất là ra tòa.”

“Tôi biết.” Hạ Diệp Chi vẻ mặt lạnh tanh gật đầu, một cơn giớ thổi tới khiến cô cảm giác hơi lạnh, cô ngẩng đầu nói: “Đợi hai ngày nữa.”

Tạ Ngọc Nam cũng không nói gì thêm: “Tôi về trước đây.”

Hạ Diệp Chi quay đầu đã thấy Mạc Hạ ghé vào cửa sổ xe ở bên cạnh, tò mò nhìn ra ngoài.

Cô mỉm cười với Mạc Hạ, trở lại trong xe: “Hai ngày không gặp ba rồi, có nhớ không?”

Mạc Hạ bẻ ngón tay, nói từng chữ: “Có hơi nhớ.”

“Mẹ đưa con về chỗ ba có được không?”

“Vâng?” Mạc Hạ ngẩng đầu, hai hàng lông mày nhỏ nhíu lại: “Mẹ sẽ đi à?”

Ý của cô bé là Hạ Diệp Chi tiễn cô bé về nhà họ Dạ sau đó có đi hay là không.

Giọng của Hạ Diệp Chi dịu dàng: “Chỉ là đưa con về gặp ba con thôi, không phải là con nhớ ba con sao? Con ở lại đó một đêm, ngày mai mẹ sẽ đến đón con.”

“À, vậy thì được.” Hạ Hạ gật đầu.

Bây giờ đã là tám giờ tối, thời gian này Mạc Đình Kiên cũng đã về nhà.

Lúc Hạ Diệp Chi lái xe đến cửa biệt thự của Mạc Đình Kiên thì đúng lúc thấy Thời Dũng đi từ trong biệt thự ra.

Anh ta thấy xe của Hạ Diệp Chi cũng hơi ngạc nhiên.

Hạ Diệp Chi xuống xe, khách sáo chào hỏi Thời Dũng: “Trợ lý Thời.”

“Cô Hạ, cô….” Trợ lý Thời vừa nghiêng đầu nhìn thì đúng lúc nhìn thấy Mạc Hạ xuống xe.

Mạc Hạ ngọt ngào kêu lên: “Chú Thời Dũng .”

Trên mặt Thời Dũng lập tức nở nụ cười: “Mạc Hạ đã về rồi.”

Anh ta nói xong thì quay đầu nhìn Hạ Diệp Chi nói: “Cậu chủ ở trong phòng làm việc, tôi đi về trước.”

Thời Dũng biết Hạ Diệp Chi đưa Mạc Hạ về giờ này thì nhất định là tìm Mạc Đình Kiên có việc.

Hạ Diệp Chi đưa Mạc Hạ vào, đi đến phòng làm việc của Mạc Đình Kiên.

Đứng ở cửa phòng làm việc, Hạ Diệp Chi gõ cửa một cái.

Vài giây sau, bên trong truyền ra giọng nói trầm thấp của Mạc Đình Kiên: “Vào đi.”

Hạ Diệp Chi đẩy cửa ra, Mạc Hạ buông tay chạy về phía Mạc Đình Kiên.

“Ba!” Mạc Hạ đã hai ngày chưa gặp Mạc Đình Kiên rồi.

Mạc Đình Kiên ngồi trước bàn làm việc, vốn đang cúi đầu xem tài liệu, nghe giọng bất ngờ của Mạc Hạ thì ngẩng đầu nhìn về phía cửa, liếc mắt nhìn thấy Hạ Diệp Chi.

Tay đang định lật tờ giấy của anh bất ngờ run rẩy một cái. May là bàn làm việc của anh cách cửa khá xa, Hạ Diệp Chi không có nhìn thấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK