Mục lục
Anh Boss xấu xa trong lời đồn – Mộc Tương Tương (full) – Truyện tác giả: Dật Nghi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1047: KHÔNG THẤY LÀ Ý GÌ. 

Thời Dũng thấy vẻ mặt của Mạc Đình Kiên không đúng, liền kéo Mạc Hạ qua.

Mạc Hạ nhìn Thời Dũng, Thời Dũng nhìn cô bé ra dùng tay ra hiệu: “không được lên tiếng.”

Điện thoại là của Lương Vi Sương.

Khuôn mặt Mạc Đình Kiên lạnh lùng, nhận điện thoại.

Lương Vi Sương đại khái cũng biết những gì mình sắp nói sẽ khiến Mạc Đình Kiên tức giận, nín thở, mới nói: “Cậu chủ không thấy người đâu.”

Mạc Đình Kiên còn chưa nói gì, nhưng trên người lại tỏa ra hơi thở lạnh đến thấu xương.

Nhưng Mạc Hạ đang đi sau anh, gần như ngay lập tức co rút về phía Thời Dũng.

Thời Dũng nhẹ nhàng giơ tay ra chạm nhẹ vào đầu Mạc Hạ.

Giây tiếp theo, Mạc Đình Kiên không nhanh không chậm lên tiếng, trong giọng nói lộ ra sự u ám: “ đã biến mất” là ý gì?”

Sau khi nghe những lời của Lương Vi Sương, bàn tay giữ điện thoại của Mạc Đình Kiên siết chặt lại, trên mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh, dùng lực giống như giây tiếp theo anh có thể bóp nát chiếc điện thoại.

Trong lòng Thời Dũng rất rõ, ngoài Hạ Diệp Chi, gần như không có chuyện gì có thể khiến Mạc Đình Kiên kích động như vậy.

Lại nghĩ đến câu “không thấy có nghĩa là gì” vừa rồi của Mạc Đình Kiên, trong lòng Thời Dũng có một phóng đoán.

—-Hạ Diệp Chi đã biến mất.

Một người vẫn tốt như vậy sao lại không thấy chứ?

Thời Dũng khẽ thở dài, sau này, trước khi tìm thấy Hạ Diệp Chi, cả thành phố Hà Dương sẽ không được yên ổn.

Dù có phải lật tung cả thành phố Hà Dương này, Mạc Đình Kiên cũng phải tìm cho ra Hạ Diệp Chi.

Tìm ra vẫn còn tốt, nếu như tìm không ra….

Thời Dũng đưa tay lên xoa ấn đường của mình, quyết định không nghĩ đến việc tìm không ra Hạ Diệp Chi, Mạc Đình Kiên sẽ làm gì.

Lúc này Mạc Đình Kiên đã cup điện thoại.

Anh quay đầu nhìn Thời Dũng, Thời Dũng đang đợi nghe mệnh lệnh của anh, nhưng anh chỉ nói: “Đưa Hạ Hạ về?”

Thời Dũng ngây người một lúc, lặp lại một lần nữa: “Đưa Hạ Hạ về.”

Mạc Đình Kiên lạnh lùng liếc nhìn anh ta.

Thời Dũng không dám nhiều lời nữa, dắt Mạc Hạ đi về phía bãi đậu xe.

Mạc Hạ không biết Hạ Diệp Chi đã biến mất, lúc lên xe, còn hỏi Thời Dũng: “Cha lại làm sao vậy ạ?”

“Lại?” Thời Dũng có chút ngạc nhiên liếc nhìn Mạc Hạ.

Mạc Hạ ngồi trên ghế trẻ em ở phía sau, như một ông cụ non nói: “Cha luôn thích tức giận.”

Thời Dũng bật cười nói: “Không có gì.”

Trong lòng anh ta thật sự có chút kinh ngạc, anh ta có thể chắc chắc là Hạ Diệp Chi đã biến mất, nhưng tại sao Mạc Đình Kiên không ra lệnh cho anh ta đi tìm người, ngược lại kêu anh ta đưa Mạc Hạ về nhà?

Bình thường Mạc Đình Kiên đối với Mạc Hạ vẫn tốt nhưng không tính là cẩn thận.

Có lúc Thời Dũng cũng nghi ngờ Mạc Đình Kiên có thật là cha ruột của Mạc Hạ hay không.

Đương nhiên, loại suy nghĩ này chỉ là nghĩ mà thôi, anh ta tuyệt đối tin Mạc Hạ là con gái ruột của Mạc Đình Kiên.

Thời Dũng đưa Mạc Hạ về nhà nhưng vẫn không rời đi, vẫn luôn chờ tin tức của Mạc Đình Kiên.

Nhưng anh ta đợi rất lâu, vẫn không thấy Mạc Đình Kiên gọi điện thoại.

Anh ta không nhịn được liền gọi điện thoại cho Mạc Đình Kiên, khi sắp cup máy, Mạc Đình Kiên nhận điện thoại nói: “Có chuyện gì?”

Thời Dũng: “Không có chuyện gì, chỉ là….”

“Chăm sóc cho Hạ Hạ thật tốt.”

Mạc Đình Kiên chỉ để lại một câu nói, liền cup điện thoại.

Khuôn mặt Thời Dũng mù mịt cup điện thoại, bây giờ anh ta cũng không biết rốt cuộc có phải là Hạ Diệp Chi biến mất hay không, rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Mạc Đình Kiên bên kia, sau khi cup điện thoại liền ném sang một bên.

Trên mặt không có biểu cảm gì, tiếp tục lái xe.

Từ trước đến giờ anh nhìn người chưa bao giờ sai.

Nhưng Mạc Gia Thành dùng sự thật để nói cho anh biết, anh thật sự nhìn sai người rồi.

Lương Vi Sương là người biết võ, hầu hết mọi người không thể đến gần.

Nhưng thân phận của Mạc Gia Thành đã khiến cô ta mất cảnh giác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK