Mục lục
Anh Boss xấu xa trong lời đồn – Mộc Tương Tương (full) – Truyện tác giả: Dật Nghi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 222: KHÔNG CẢM THẤY RẤT MUỘN RỒI SAO

Tiêu Thanh Hà lúc này cũng không để ý hình tượng của mình, từ dưới đất bò dậy giải thích với anh ta: “Tôi là mẹ của nó! Tôi là mẹ của Hạ Diệp Chi!”

Quần áo trên người Tiêu Thanh Hà thật ra không hề rẻ, nhưng cả mặt bà đều sưng lên, mới vừa rồi còn bị bảo vệ ném xuống đất, lúc này ngược lại nhìn có chút chật vật.

Trong mắt bảo vệ thoáng qua vẻ khinh bỉ: “Bà mà là mẹ của mợ chủ, sao tới thăm mà không gọi điện cho cô ấy?”

“Tôi……”

Tiêu Thanh Hà bị bảo vệ hỏi đến cứng họng.

Bà cũng không biết mình với Hạ Diệp Chi làm sao lại trở nên như vậy.

Lúc trước đều là Hạ Diệp Chi vây quanh bà, đều là ánh mắt mong chờ, mong chờ bà nhìn nó.

Nhưng bây giờ, Hạ Diệp Chi ngay cả điện thoại cũng không nhận, muốn gặp Hạ Diệp Chi cũng khó như vậy.

“Đi nhanh lên đi.” Bảo vệ không nhịn được bỏ lại một câu như vậy, liền xoay người đi.

Tiêu Thanh Hà không đi nữa.

Bà nghĩ đến bảo vệ ban nãy nói Hạ Diệp Chi không ở nhà, liền tin là thật, dứt khoát ở ven đường ngồi xuống chờ Hạ Diệp Chi trở về.

Hạ Diệp Chi trở về phải đi qua nơi này, bà liền ở chỗ này chờ.

Sau khi Hạ Diệp Chi nhìn thấy bà, nhất định sẽ nhận bà.

Dù sao bà cũng là mẹ của Hạ Diệp Chi.

Vừa nghĩ như thế, trên mặt Tiêu Thanh Hà liền có chút tự tin.

Bà ngồi tới năm giờ chiều, cả người đều lạnh cóng, mới nhìn thấy có một chiếc xe chạy về hướng núi.

Tiêu Thanh Hà trên mặt vui mừng, liền chạy ra ngoài đón xe.

Lái xe là Thời Dũng, Mạc Đình Kiên ngồi ở hàng sau, đang cầm điện thoại di động nhìn bảng tin của Hạ Diệp Chi.

“Cậu chủ, phía trước có người chặn xe.”

Giong nói của Thời Dũng truyền tới từ phía trước, Mạc Đình Kiên đầu cũng không ngẩng lên: “Nhìn xem là ai.”

Thời Dũng nghe vậy, dừng xe lại.

Tiêu Thanh Hà vừa thấy xe dừng lại, liền chạy tới.

Vừa chạy còn vừa kêu: “Diệp Chi, Diệp Chi ở trong xe sao?”

Nghe thấy giọng nói này, Mạc Đình Kiên rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên.

Lúc anh thấy rõ mặt của Tiêu Thanh Hà, con ngươi hơi nheo lại, ngay sau đó lạnh lùng cười một tiếng, liền mở cửa xuống xe.

Tiêu Thanh Hà thấy tài xế lái xe ở phía trước, nghĩ rằng Hạ Diệp Chi ngồi ở phía sau, bà mới chạy tới cửa sổ phía sau xe, cửa xe đã mở ra.

Mạc Đình Kiên cả người cao ngất xuất hiện trong tầm mắt, Tiêu Thanh Hà mới lắp ba lắp bắp lên tiếng: “Diệp Chi… Diệp Chi không ở trong xe sao?”

Mạc Đình Kiên đóng cửa xe, hững hờ cong một chân lên dựa vào xe, giọng lạnh nhạt: “Tìm cô ấy?”

“Đúng…..tôi tìm con bé.” Mặc dù người phía trước là con rể bà, nhưng bà cũng không dám nhìn dù chỉ một chút.

Khí thế trên người của anh quá mức bức người, cho dù sắc trời tối om, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh, bà cúi thấp đầu cũng cảm nhận được ánh mặt lạnh như băng của Mạc Đình Kiên đang khóa trên người mình.

“Tìm cô ấy làm gì?”

Giọng nói của người đàn ông không nghe ra tâm tình gì, nhưng lại khiến Tiêu Thanh Hà run lên.

“Tôi muốn tới thăm con bé.”

“Không cảm thấy quá muộn rồi sao?” Giọng nói của Mạc Đình Kiên đột nhiên xuống thấp mấy độ, lộ ra một loại cảm giác u ám.

Tiêu Thanh Hà cảm thấy trong lời nói của anh có hàm ý khác, nhưng nhất thời không nhận ra anh có ý khác: “Cái gì quá muộn?”

“Sau này không cần tới tìm Hạ Diệp Chi nữa.”

Lúc này vị trí của bọn họ, cách biệt thự không xa, đã nhìn thấy đèn sáng bên trong biệt thự.

Mạc Đình Kiên nhìn về hướng biệt thự một cái, lúc lên tiếng lần nữa, ngữ khí trở nên lạnh lẽo mà u ám: “Trên thế giới này, cách để người khác biến mất có rất nhiều.”

Ngữ khí uy hiếp, Tiêu Thanh Hà bị dọa lùi về sau hai bước.

“Tôi chỉ muốn nhìn nó chút mà thôi, tôi không định làm gì khác…..” Giọng của Tiêu Thanh Hà có chút run.

“Bà xứng để nhìn cô ấy sao?” Mạc Đình Kiên tiến lên phía trước một bước, Tiêu Thanh Hà bị dọa ngã ngồi trên mặt đất.

Trong mắt Mạc Đình Kiên thoáng qua chút chán ghét, xoay người trở lại trong xe.

Xe chậm rãi hướng về phía biệt thự đi tới, từ trong kính chiếu hậu, dường như còn có thể nhìn thấy bóng người Tiêu Thanh Hà ở dưới núi.

Nhìn có mấy phần đáng thương.

Nhưng, người đáng thương nhất định có chỗ đáng hận.

Xe dừng lại ở cửa biệt thự, Mạc Đình Kiên vừa đi vào, thì có nữ giúp việc tiến lên đón, mặt đầy mừng rỡ nói: “Cậu chủ đã về.”

Mạc Đình Kiên nhìn cũng không nhìn cô ta, đem áo khoác trên người đưa thím Hồ ở phía sau người giúp việc.

Thím Hồ nhận lấy áo khoác của Mạc Đình Kiên, không đợi anh mở miệng đã nói: “Chiều nay mợ chủ ăn xong liền ngủ, tới bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, đang chuẩn bị đi gọi cô ấy.”

Mạc Đình Kiên gật gật đầu: “Tôi đi.”

Đợi đến khi bóng người Mạc Đình Kiên biến mất, thím Hồ quay người nhìn nữ giúp việc trẻ tuổi, nụ cười hiền hòa trên mặt không còn nữa, ngữ khí hiếm thấy có chút nghiêm nghị: “Làm việc ở đây, phải tự giác một chút, không được đem cậu chủ đi so sánh với những cậu chủ nhà giàu khác.”

Nữ giúp việc mặt đỏ lên, mặc dù có chút không cam lòng, nhưng vẫn gật đầu một cái: “Tôi biết rồi.”

Mợ chủ đang mang thai, cậu chủ đang độ trẻ tuổi tinh lực dồi dào, cô không tin cậu chủ thật có thể không tìm người phụ nữ khác.

Cậu chủ anh tuấn như vậy, lại nhiều tiền như thế, chỉ cần được cậu chủ nhìn trúng, thì cô không cần làm người giúp việc nữa.

Ban đầu lúc ông cụ Mạc tìm người giúp việc, dặn dò cho cấp dưới tìm người tay chân linh hoạt, thông minh lanh lợi, mặt mũi đàng hoàng, kết quả lại tìm ra một đám cô gái trẻ tuổi non nớt này.

Thím Hồ là người từng trải, đương nhiên nhìn ra đám giúp việc này có tâm tư bất chính khác.

Đám giúp việc này là do ông cụ Mạc đưa tới, tùy tiện đuổi đi, chính là không nể mặt ông cụ Mạc.

Thím Hồ thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu một cái.

Mạc Đình Kiên rón rén đẩy cửa vào phòng ngủ.

Hạ Diệp Chi vừa mới tỉnh, ngủ quá lâu ngược lại cả người bủn rủn, nằm không cử động được, đưa tay lấy điện thoại đặt ở trên tủ ở đầu giường, nhưng vẫn với không tới.

Một bàn tay xuất hiện, cầm điện thoại vào trong tay anh.

Hạ Diệp Chi theo bàn tay đó nhìn lên, đã nhìn thấy mặt mũi ôn hòa của Mạc Đình Kiên.

Mấy ngày gần đây, tính khí của anh càng ngày càng tốt.

Hạ Diệp Chi cầm điện thoại không nhúc nhích, mà hỏi anh: “Mới vừa về sao?”

Mạc Đình Kiên gật đầu một cái, đưa tay đỡ cô dậy: “Rửa mặt đi, cùng nhau ăn cơm.”

Lúc hai người ăn cơm, hai nữ giúp việc cứ đứng phía sau Mạc Đình Kiên, ánh mắt dính trên người Mạc Đình Kiên, nhìn thẳng.

Hạ Diệp Chi cười như không cười nhìn hai cô giúp việc một cái, không để tâm lên tiếng nói: “Em muốn ăn tôm phù dung của Kim Hải.”

Mạc Đình Kiên nghe vậy, lập tức bỏ đũa xuống: “Anh kêu người đưa tới.”

“Không, anh đi mua cho em.” Hạ Diệp Chi bĩu môi, bộ dạng vô lý kiếm chuyện.

Mạc Đình Kiên kinh ngạc nhíu mày, nhưng ngoài miệng lại nói: “Được.”

“Vậy anh nhanh lên đi, nếu như trên đường nguội mất em sẽ không ăn đâu.” Hạ Diệp Chi chu miệng, đôi mắt mèo xinh đẹp mang theo chút ý cười.

Mạc Đình Kiên như cảm giác được nhìn về phía sau, hai nữ giúp việc mặt đỏ lên lập tức thu lại ánh mắt.

Mạc Đình Kiên mặt không cảm xúc nói: “Hai người, dọn dẹp đồ đạc, đi ngay bây giờ.”

Nữ giúp việc kinh ngạc ngẩng đầu: “Cậu chủ!”

“Quá xấu, nhìn chướng mắt.” Mạc Đình Kiên cũng không nhìn bọn họ nữa, quay đầu hỏi Hạ Diệp Chi: “Còn muốn ăn tôm phù dung Kim Hải không?”

Hạ Diệp Chi mặt vô tội nói: “Cũng không phải là rất muốn ăn.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK