Mục lục
Ông Xã Tổng Tài Muốn Tái Hôn Truyện tác giả: Mộc Thất Thất
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ cần Đào Gia Thiên có thể tìm cho Nặc Nặc một bác sĩ tốt nhất, để Nặc Nặc có được sự điều trị tốt nhất.

Nhưng tờ giấy giám định hoang đường kia.

Bên trên tờ giấy đã chỉ ra Nặc Nặc không phải là con gái của Đào Gia Thiên.

Còn có những động thái sau lưng của Tống Thấm Như, nếu như Nặc Nặc ở lại nhà họ Đào, Tống Thấm Như nhất định sẽ không bỏ qua cho Nặc Nặc.

Vì vậy cô bắt đầu thay đổi ý muốn của mình.

Cô bắt đầu nói với người đàn ông đang rất hận cô, Nặc Nặc không phải là con gái của anh.

Là cô lừa anh.

Nặc Nặc là con gái của cô và người khác.

Anh rất hận cô, đương nhiên sẽ tin.

Lời nói của Đào Y Y, Mộc Như Phương không có trả lời, ngược lại sau khi đến nhà ga, cô đi xuống: “Xuống thôi.”

“A, đến rồi phải không?” Đây là lần thứ nhất Đào Y Y đi tàu điện ngầm, không biết, mới có mấy phút đã đến rồi, nhanh như vậy sao?

Mộc Như Phương dùng tay ra hiệu: “Đổi xe.”

Đào Y Y đi sau cô, sợ mình sẽ đi lạc.

“Mộc Như Phương, tôi nói với cô nhé, tôi cảm thấy, anh trai tôi….anh trai tôi anh ấy….” Đào Gia Thiên, ngay cả khi anh bị mất trí nhớ, tâm trạng của anh vẫn bị Mộc Như Phương tác động.

Giống như Ngu Thanh Âm, Thiệu Vy Vy, hay là Hạ Thư Dao bây giờ.

Bao nhiêu phụ nữ đến gần người anh.


Tâm tình của anh không hề có chút thay đổi nào.

Nhưng chỉ có Mộc Như Phương.

Anh trai rất hận cô, vì cô là người phá hỏng hôn lễ, là cô là người suýt hại anh mất mạng.

Nhưng Đào Y Y nhìn ra, người anh trai thích từ đầu đến cuối cũng chỉ có một mình cô.

Mộc Như Phương….

Chỉ là anh trai bị lạc trong những ký ức trống rỗng mà anh đã đánh mất.

Nếu như có một ngày, anh trai tỉnh rồi….

Anh trai khôi phục trí nhớ.

Vậy thì, người anh càng hận chính là bản thân mình.

Đào Y Y nhớ đến những điều này: “Mộc Như Phương, này, cô đợi tôi với!” Xung quanh có rất nhiều người, Đào Y Y không hề quen với nơi này, bất cẩn một chút là có thể bị lạc, một người lớn như cô, nếu như bị lạc ở trạm tàu điện ngầm, không phải là rất mất mặt sao.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô ngồi tàu điện ngầm!

“Này, Mộc Như Phương!!” Đào Y Y đại tiểu thư tức giận, dừng lại.

Cô đường đường là cô chủ của nhà họ Đào.

Ngày bình thường có ai dám cau mặt với cô.

Cô giậm chân!

Ai nghĩ được Mộc Như Phương lại không đợi cô chứ!

“Mộc Như Phương!” Đào Y Y chỉ có thể đuổi theo.

Chuyển đến xe số 6.

Lại qua 13 phút.



Xuống xe.

Rất may trước mặt có thể nhìn thấy một quán bún rất nổi tiếng.

Bây giờ là khoảng 6h.

Chỗ ngồi ở trong quán không nhiều, tầng hai đã chật kín, hai người đứng ở ngoài cửa một lúc.

Cuối cùng cũng có chỗ ngồi.

Giọng nói của bà chủ có chút khẩu âm.

“Hai vị, muốn ăn gì vậy.”

“Cho tôi một phần bún cay.”

Mộc Như Phương nhìn menu dán ở cửa, chỉ vào một món có vị cà chua, Đào Y Y nói giúp cô: “Cô ấy muốn thêm cà chua.”

Rất nhanh bún đã được mang lên.

Quán này khá nóng.

Đặc biệt đến giờ ăn cơm, nhiều người ở xung quanh sẽ đến ăn, thêm với mua mang về, hơn nữa mặc dù là một quán ăn nhỏ, nhưng bên trong rất sạch sẽ.

Trên bàn sạch sẽ không có dầu mỡ.

Còn có một bình hoa tươi.

Người đến đây ăn rất đông.

Đào Y Y đột nhiên muốn đi vào nhà vệ sinh, có một nhà vệ sinh công cộng cách đây không xa: “Tôi đi vào nhà vệ sinh trước, cô ở đây đợi tôi nhé.”

Mộc Như Phương gật đầu.

Sau khi Đào Y Y không lâu.

Điện thoại trên bàn vang lên.

Lần thứ nhất vang lên, Mộc Như Phương không để ý.

Cô chỉ liếc nhìn sang.

“Anh trai….”

Đào Gia Thiên gọi tới.

Lần thứ nhất gọi không có ai nhận, đợi khoảng 30 giây, gọi lần thứ hai.

Mộc Như Phương thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại.

Bà chủ bưng lên hai bát bún, đi qua đi lại, lúc đi qua Mộc Như Phương, nhiệt tình nhắc nhở: “Cô gì ơi, điện thoại của cô đang reo.”

Mộc Như Phương cầm qua, nhận điện thoại.

“Em đi đâu vậy, anh nghe người làm nói là em đi dạo phố, sao không mang theo tài xế trong nhà?”

Đào Gia Thiên ngồi trước bàn làm việc, ngón tay của người đàn ông gõ nhẹ lên mặt bàn.

Không nghe thấy câu trả lời.

Anh: “Này, Y Y, em có đang nghe không?”

Bên kia rõ ràng có người nhận, nhưng lại không trả lời.

Anh nghe thấy tiếng thở ở đầu bên kia.

Anh cau mày: “Cô là ai!”

Mộc Như Phương từ từ siết chặt điện thoại.

Qua hai phút.



Đào Gia Thiên thờ ơ nói: “Mộc Như Phương? Cô đang ở cùng Y Y?”

Mộc Như Phương dùng điện thoại khẽ gõ nhẹ vào vỏ điện thoại, Đào Gia Thiên ở đầu bên kia nghe được: “Hai người đang ở đâu, lúc nữa, kêu Đào Y Y gọi lại cho tôi.”

Mộc Như Phương cúp điện thoại.

Năm phút sau.

Đào Y Y quay lại, Mộc Như Phương chỉ vào điện thoại.

Đào Y Y cầm qua liếc nhìn một cái: “Anh trai tôi gọi à?”

Mộc Như Phương gật đầu.

Đào Y Y gọi lại.

“Anh, ừm, em đang dùng cơm ở bên ngoài, đúng em ở cùng.” Đào Y Y nhìn người phụ nữ đang ăn ở trước mặt: “Em ở cùng Mộc Như Phương. Ồ, được, chúng em ở đường Kim Hoa.”

Cúp điện thoại, Đào Y Y nói: “Anh trai tôi nói, lát nữa sẽ đến đón chúng ta.”

Là chúng ta, không phải là “tôi”.

Một tiếng sau.

Một chiếc ô tô màu đen dừng ở cửa.

Đào Gia Thiên tìm quán bún này, dựa vào chỉ đường tìm một lúc mới ra, anh rất ít đến phố này, phải nói là chưa bao giờ đến.

“Anh.” Đào Y Y chạy qua: “Anh, sao anh lại muốn đến đón em.”

“Anh vừa về nhà lấy tài liệu, nghe dì nói, sáng nay em đi ra ngoài, đến bây giờ vẫn chưa về.” Lúc người đàn ông nói, khẽ nhướng mày, liếc nhìn Mộc Như Phương.

Mộc Như Phương yên tĩnh đứng sau Đào Y Y.

Cũng từ từ ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của người đàn ông.

Khoảnh khắc này.

Không khí dường như tĩnh mịch trong hai giây.

Đào Y Y trong lòng cảm thấy rất ngạc nhiên, kéo cửa xe đi vào.

Mộc Như Phương đi theo sau và lên xe.

Đào Gia Thiên khởi động xe, đây là một con đường nhỏ, không hề dễ đi, lúc đầu xe đi rất chậm, sau khi đi mười phút, đường rộng hơn nên chiếc xe chạy cũng nhanh hơn.

“Mộc Như Phương, ngày mai cô đi cùng tôi chứ.”

Mộc Như Phương nhướng mày.

“Ngày mai, cô đi cùng tôi đến nhà họ Kiều.” Đào Y Y nhớ đến chuyện hôm nay ở buổi đấu giá Kiều Hi Vũ cố ý nâng giá với cô, dùng 195 tỷ mua một chiếc trâm bình thường, cô đã không thể chờ đợi được!”

“Dù sao, ngày mai cô cũng không có việc gì, đi cùng tôi đi.”

Mộc Như Phương: “Sao cô biết tôi không có việc gì.”

Đào Y Y: “Cô có thể có việc gì chứ, cứ như vậy đi! Ngày mai tôi kêu tài xế qua đón cô!”

Đào Gia Thiên đưa Đào Y Y về nhà trước, chiếc xe dừng trước cửa biệt thự nhà họ Đào, Đào Y Y xuống xe: “Anh, hôm nay anh không ở nhà sao?” Đào Gia Thiên rất ít ở lại nhà họ Đào, nhưng mỗi tuần sẽ về mấy lần, hầu hết đều ở lại ăn cơm xong mới đi.

Đào Gia Thiên chỉ nói một cách thờ ơ: “Em đi vào trước đi.”


“Ồ.” Đào Y Y quay người lại nói với Mộc Như Phương đang ngồi trong xe: “Cứ như vậy nhé, 9h sáng mai, tôi đến nhà họ Trọng tìm cô!”


Mộc Như Phương gật đầu.


Chiếc xe khởi động một lần nữa.


Trong xe chỉ còn lại cô và Đào Gia Thiên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK