Mục lục
Ông Xã Tổng Tài Muốn Tái Hôn Truyện tác giả: Mộc Thất Thất
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tề Sâm đem áo vest khoác ở trên bả vai của Mộc Như Phương, cảm giác ấm áp xa lạ bao lấy cô, cô cau mày, tựa hồ hô hấp muốn ngừng lại, nắm chặt ngón tay, cô đem áo vest lấy xuống: “Tôi biết Tề tam thiếu gia là một nhân vật lớn, người khác chạm qua vest của ngài rồi thì cũng sẽ không ở mặc lại nữa."

Tề Sâm nhíu mày.

Mộc Như Phương lướt qua anh, xuống bậc thang, lúc đi qua thùng rác, đem áo vest quăng đi, hành động này, không đơn thuần là để Tề Sâm nhìn thấy, Đào Gia Thiên ở trong xe, cũng nhìn thấy.

Người đàn ông nhíu chặt mày, lúc này mới thả giản ra mấy phần.

Thế nhưng môi mỏng nhếch lên, vẫn mang theo mấy phần lạnh lẽo, chỉ có một chút băng tan mà thôi.

Mộc Như Phương lên xe, ánh mắt của Tề Sâm vẫn nhìn theo, sau đó thu hồi tầm mắt, một trợ lý đi tới: “Tam Thiếu."

Tề Sâm không để ý đến, nhìn xe biến mất rồi, đi xuống cầu thang, từ trong thùng rác đem âu phục nhặt lên, trợ lý trợn mắt lên, kinh ngạc với hành động này: “Tam Thiếu!"


Tề Sâm: “Chậc chậc, cô gái này, tính khí không tốt chút nào, nói ném thì liền ném như vậy sao? Vest này của tôi rất đắt đó."

Trợ lý trợn to hai mắt, rất đắt?

Anh cảm giác như đã là nghe lầm, thế nhưng rõ ràng là từ trong miệng Tề Tam gia nói ra, Tề Tam gia sẽ quan tâm chút tiền này?



Xe chạy đi.

Bên trong buồng xe rất tối.

Đào Gia Thiên nhắm mắt không nói, tài xế lái xe, dọc theo đường đi chỉ có âm thanh của tiếng nhạc bên trong buồng xe, cô ngồi dựa vào phía bên phải cửa xe: “Cậu Đào..."

Cô nhìn gò má của anh, mở miệng: “Cậu Đào, tại sao cậu…"



Tại sao cậu lại cúp điện thoại.

Một cú điện thoại kia, rõ ràng là đã kết nối, thế nhưng anh... tắt đi...

Mộc Như Phương vẫn không có hỏi thành câu, di động của Đào Gia Thiên vang lên, anh mở mắt, lấy điện thoại di động ra, liếc mắt nhìn, đây là Diên Phong đưa tới di động dự phòng, điện thoại di động của anh ở trong phòng tiệc đã bị nứt màn hình, dùng không được.

Vẫn là số của anh.

Anh liếc mắt nhìn người gọi đến.

"Thiệu Vy Vy."

Buồn xe lại lớn như vậy, Mộc Như Phương an vị ở một bên, cô liếc mắt liền nhìn thấy, "Thiệu Vy Vy" ba chữ này ở trên màn hình điện thoại di động của anh hiện lên, Mộc Như Phương căn bản sẽ không nghĩ đến, điện thoại di động của anh hỏng rồi đổi mới rồi, cô không cách nào nghĩ tới chi tiết này được.

Giờ khắc này, trên mặt cô hầu như không có huyết sắc, nhìn chằm chằm ba chữ trên điện thoại di động, trong nháy mắt rơi vào trầm mặc, tựa hồ liền mở miệng nói hỏi dò cũng không có dũng khí, một chút dũng khí còn sót lại khi nãy không còn sót lại chút gì.

Đào Gia Thiên nhìn di động, cũng không nhận ngay, chuông điện thoại di động vang lên mười mấy giây, anh mới nhận đặt ở bên tai.

Tiếng nói của Thiệu Vy Vy truyền tới: “Gia Thiên, cảm ơn anh."

"Ừm." Nam nhân trầm thấp phát ra một tiếng.

"Em mới biết Thư Kiều gây ra họa như vậy, may là gặp phải anh, bằng không, em thật không biết làm sao bây giờ." Tiếng nói của Thiệu Vy Vy mang theo vài phần nghẹn ngào, vô cùng dịu dàng, êm ái, ngữ điệu nhẹ nhàng, thế nhưng Đào Gia Thiên không có mấy phần thương hương tiếc ngọc, đáp một tiếng: “Tôi đã để Diên Phong đi xử lý."

Thiệu Vy Vy hiển nhiên đối với câu trả lời này cũng không vui vẻ gì, cô bình thường cũng không hay gọi điện cho Đào Gia Thiên, bởi vì cô muốn duy trì hình tượng trong lòng anh, không muốn làm một nữ nhân chỉ biết dính chặt lấy, cô muốn duy trì dáng vẻ ôn nhu, thành thục, rụt rè trong lòng Đào Gia Thiên.

Cho dù anh mất trí nhớ, như vậy, cô càng nên duy trì tốt.



Đào Gia Thiên cũng thường xuyên đến Đào gia, cô liền ở lại Đào gia, không lo không thấy được, Tề Tam tổ chức tiệc rượu, vừa bắt đầu, Đào phu nhân đề nghị để Đào Gia Thiên dẫn cô tới nơi này, dù sao cô mới vừa tới Hải Thành, Đào phu nhân nói ra để Đào Gia Thiên dẫn cô ra tới xem một chút, thế nhưng không nghĩ tới, Đào Gia Thiên từ chối.

Ngày hôm nay cô chạy tới phòng yến hội, nghe Thư Kiều nói bên cạnh Đào Gia Thiên có một cô gái xinh đẹp.

Đây rõ ràng là Mộc Như Phương.

Anh vậy mà mang theo Mộc Như Phương đến lại không mang theo cô ta đến.

"Gia Thiên... Em gái tôi không hiểu chuyện, xông vào anh như vậy, cô không giữ mồm giữ miệng, anh đừng tức giận." Thiệu Vy Vy nhẹ nhàng cười, dáng vẻ đầy ôn nhu: “Dì Tẩm nói rồi, rảnh rỗi để anh về nhà ăn cơm nhiều hơn, gần đây em cũng học được không ít món ăn, chờ anh trở về, làm cho anh nếm thử."

Vì bên trong buồng xe yên tĩnh, nên cuộc điện thoại này, tiếng nói của Thiệu Vy Vy truyền tới rõ ràng trong tai Mộc Như Phương, cô nhắm mắt lại, thậm chí muốn đóng kín tai lại.

Không biết qua mấy phút.

Âm vang của nam nhân cất lên, trào phúng, lạnh lẽo, không có tâm tình: “Cô vừa nói cái gì?"

Mộc Như Phương thề thốt: “Không có, không có gì.."

Cô làm sao có tư cách hỏi dò.

Dù sao, anh cũng từng muốn đem cô ném cho những người khách kia... Xâm phạm cô, bắt nạt cô, anh hận cô... Căm ghét cô...


Gần đây cuộc sống quá mức yên tĩnh, cô tựa hồ...quên trước đây bao nhiêu đau khổ.


"Mộc Như Phương." Người đàn ông một tay bắt lấy cằm của cô, dùng sức giơ lên, nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, anh trầm giọng: “Mở mắt ra!"


Lông mi Mộc Như Phương run rẩy nhìn Đào Gia Thiên, anh hãy còn nở nụ cười, đôi mắt đen bạc nguội lạnh: “Bày ra dáng vẻ này cho ai xem? Tôi mang cô ra ngoài, chính là để cô câu dẫn Tề Tam sao?"


Anh tựa hồ không thích, từ lúc trong buổi tiệc phát hiện không thấy cô đâu vẫn nhịn đến bây giờ: “Tôi không phải đã nói cô phải ở bên trong phạm vi tầm mắt của tôi sao? Hả, xem lời nói của tôi là gió bên tai sao?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK