Mục lục
Ông Xã Tổng Tài Muốn Tái Hôn Truyện tác giả: Mộc Thất Thất
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mộc Như Phương thực sự không thể chuẩn bị bữa sáng, chân cô mềm nhũn, đầy đau đớn, đầu nặng trĩu, đặc biệt là cổ họng, như thể nó bị gãy đi, giọng nói ban đầu của cô là khàn khàn, nhưng giờ cô chẳng thể nói ra được một tiếng nào.

Có một dấu bầm tím trên chiếc cổ trắng ngần của cô.

Như thể đêm qua nếu người đàn ông kiêu ngạo bạo lực đó thực sự đánh mạnh hơn một chút thì đã đủ giết cô.

Vết thương trên lòng bàn tay được thuốc điều trị, không quá nghiêm trọng, chỉ bị trầy xước da, cơn đau này quá nhẹ so với cơn đau trên cơ thể.

Lúc này có tiếng gõ cửa.

Nặc Nặc chạy ra trước, bước lên băng ghế liếc qua mắt mèo, kêu lên sung sướng: “Mẹ ơi, là dì Lý.”

Nhận thức về an toàn của Nặc Nặc rất cao, sau khi Mộc Như Phương gật đầu thì cánh cửa mới được mở.

Mộc Như Phương nhìn vào chiếc cổ khủng khiếp của mình, cô che vết bầm tím bằng chiếc khăn lụa.

Dì Lý làm hai bát mì cà chua và mì trứng, Nặc Nặc thấy thế kêu lên một tiếng ‘Bà Lý’ thật ngọt ngào, rồi đến đó chỉnh ghế của mình để ăn mì.

Dì Lý nhìn Mộc Như Phương thấy không đúng lắm, bà quan tâm hỏi: “Như Phương, cháu có bị ốm không? Nhìn mặt cháu trắng quá.”

Lúc này, bộ dạng ngụy trang của Mộc Như Phương mới được dỡ xuống, khuôn mặt thuần khiết trắng tựa như bột, cho thấy một cảm giác tái nhợt, không phải là màu trắng khỏe mạnh thông thường.

Bà đưa tay lên vuốt ve trán cô.

Có vẻ như là bị sốt.


Cô nhìn ánh mắt quan tâm của dì Lý, cố gắng phát ra âm thanh nhưng lại không thể thốt ra được gì.

Dì Lý cũng phát hiện ra: “Như Phương, cháu có bị đau họng không?”

Mộc Như Phương gật đầu.

“Này, tay của cháu sao vậy?” Dì Lý thấy miếng gạc quấn bên tay trái của Mộc Như Phương.

Mộc Như Phương lắc đầu, cố gắng nói mọi thứ đều ổn, nhưng chẳng thể phát ra được một âm tiết nào.

“Dì làm nhiều lắm, một bà già không thể ăn nhiều như vậy đâu, hôm nay là Chủ nhật, nếu con không thoải mái thì uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi.”

Sau khi dì Lý rời đi, Mộc Như Phương nằm trên ghế sofa với mí mắt nặng trĩu, Nặc Nặc đến chơi với cô nhưng cô không có chút năng lượng nào, cô để Nặc Nặc tự chơi trước rồi về phòng ngủ.

Từ tối qua đến giờ cô vẫn chưa tắm.

Thực sự không có chút năng lượng nào.

Bật vòi nước, cô đứng dưới vòi hoa sen, những vết bầm trên cổ gặp nước nóng thì đau ứa lên, cởi bỏ quần áo cô mới nhận ra, cơ thể mình đều là dấu vết.

Vết đánh, vết cắn.

Đặc biệt là ở thắt lưng, ngực và xương đòn.

Cô nhìn màn sương nước trên gương, phản chiếu hình dáng những vết sẹo trên mặt, nhưng khuôn mặt này vẫn là khuôn mặt này, dưới dòng nước ấm, các lớp makeup đã trôi xuống từ lâu, mặt cô vừa tái nhợt vừa đỏ bất thường, nhưng những vết sẹo trên má không làm hỏng đi vẻ đẹp chút nào, như thể đó cũng là dệt hoa lên gấm nhưng là với chút bệnh tật thôi, cảm giác còn xen lẫn đôi chút xót xa.

Sau khi uống thuốc, Mộc Như Phương chợp mắt một chút, buổi trưa lại thức dậy chuẩn bị bữa trưa cho Nặc Nặc, cô đã khá hơn một chút, Nặc Nặc dường như thấy cô không khỏe: “Mẹ ơi, mẹ nóng quá, mẹ bị sốt rồi.”

Đôi mắt to của cô bé lo lắng.



Ôm chặt lấy Mộc Như Phương.

Nhẹ nhàng cầm bàn tay bị thương của cô, cô bé thổi: “Nặc Nặc thổi, thổi cho mẹ không đau nữa.”

Ban đêm, Mộc Như Phương tỉnh dậy với lớp mồ hôi trên người, nhiệt độ cơ thể đã giảm đi một chút, nhưng toàn thân cô lại yếu ớt và cảm giác không có trọng lượng, thế mà may mắn là cô đã ít nóng đi một chút, nên toàn bộ người đều cảm thấy thoải mái, mặc dù cổ họng cô vẫn đau rát.

Khi tỉnh dậy, cô thấy Nặc Nặc vẫn đang nằm trên giường ngủ thiếp đi, cô ra khỏi giường cúi xuống ôm Nặc Nặc, nhìn vào đôi má phúng phính của con gái, cô đưa tay ra chạm nhẹ vào, cô nhớ đến khi mình đang mang bầu Nặc Nặc.

Lúc đó…

Khi phát hiện ra mình có thai.

Là đang ở trong tù.

Đào Gia Thiên nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.

Đó là bốn năm trước.

Khi cô đầu độc Đào Gia Thiên trong đám cưới, Đào Gia Thiên đã bất tỉnh, cô bị bà Đào tống vào tù, lúc đó Mộc Như Phương mới phát hiện ra mình có thai.

Cô muốn giết đứa trẻ này.

Nhưng cô không đành lòng.

Cô đã không đành lòng rất nhiều lần.

Cô ở trong tù, cùng vô số đêm lạnh lẽo suy nghĩ, liệu cô có hạnh phúc nếu Đào Gia Thiên thực sự chết không?

Cô báo thù cho mẹ và em gái, cô đã đầu độc đứa con trai duy nhất của Đàm Quân Kiệt, liệu cô có hạnh phúc?

Không, cô sẽ không——

-

Đi làm vào thứ hai.

Mộc Như Phương vẫn mệt, nhưng cô đã không xin nghỉ nên cũng chẳng thể nghỉ ngơi, buổi sáng cô đã cho Nặc Nặc ăn và uống thuốc, Nặc Nặc muốn đến công ty với cô, lần này Mộc Như Phương không đồng ý, ngay cả khi đứa trẻ ấy khóc, cô cũng không đồng ý.

Cô không muốn cho Nặc Nặc bất kỳ cơ hội liên quan đến Đào Gia Thiên nào.

Đào Gia Thiên đã nhận ra cô.

Nhưng điều đó không có nghĩa là trong công ty anh cũng nhận ra cô, cô chỉ là một người dì tên Lý Uyển xấu xí mà thôi.

Trên mặt cô có một vết sẹo che gần hết nửa khuôn mặt, cô còn đeo khẩu trang nữa, không ai muốn nhìn cô lấy một lần, lúc má cô mịn màng, Đào Gia Thiên có thể sẽ không nhận ra người dọn dẹp Lý Uyển trong công ty là cô.

Đông Hoàng Entertainment, Mộc Như Phương không sẵn sàng từ bỏ mức lương cao như vậy, mặc dù cô chỉ là một người dọn dẹp, cô không có bằng tốt nghiệp đại học, lúc đó, cô ở nhà họ Đào, không có cách nào nộp đơn xin.

Cô không có bằng tốt nghiệp, lại còn ở tù.

Không một công ty nào muốn tuyển dụng cô.

Mặc dù cô là người dọn dẹp trong Đông Hoàng, nhưng cô được nghỉ ngơi gấp đôi, năm bảo hiểm, trợ cấp ăn trưa miễn phí, mức lương cao hơn những công nhân ở các công ty bình thường khác.

Mộc Như Phương uống thuốc sau đó đi làm.

Sáng thứ Hai có một cuộc họp định kỳ.



Mộc Như Phương nghe thấy tin vui từ chị Từ, nghĩa là Đào Gia Thiên phải đợi nửa tháng, sau đó nói chuyện hợp tác xong sẽ quay về Đào thị. Sau khói mù, Mộc Như Phương dường như đã thấy được ánh sáng.

Sáng nay, cô dường như cảm thấy rất sảng khoái.

Mình giải thoát rồi sao?

Cuối cùng cũng giải thoát rồi?

Còn nửa tháng nữa thôi.

Chừng nào Đào Gia Thiên rời khỏi Đông Hoàng, cô mới sẽ yên tâm làm việc ở đây, cố gắng kiếm tiền để phẫu thuật.

Mộc Như Phương cảm thấy thời gian trôi nhanh hơn rất nhiều khi cô làm việc, cô vẫn dùng bữa trưa ở một nơi khác chứ không ăn ở nhà ăn nhân viên, gần đây, cô luôn cảm thấy bữa trưa mà cô ăn, dì luôn cho cô thêm hơn một nửa thức ăn, tràn đầy cả bát.

Các đồng nghiệp lấy đồ ăn nhìn cô ghen tị, phàn nàn về lý do tại sao dì cho mình ít thế.

Cổ họng của cô không thể ăn cay, nhưng vẫn không thể nói được gì.

Mỗi lần nuốt đều rất đau đớn.

Người dì đưa cho cô nhiều đùi gà hơn, có hai đùi gà nhưng Mộc Như Phương không ăn, cô đóng gói nó trong một cái túi, muốn tối ăn mang về cho Nặc Nặc ăn.

Một mình ăn những món này, cô đã no lắm rồi.

Sau khi nhân viên ăn xong.

Hiện tại giờ đỉnh điểm của bữa ăn đã qua, đầu bếp của tổ chức nấu ăn quay lại, một đầu bếp trẻ kêu: “Chị Trần ơi, sao chị lại cho người dọn dẹp này thêm một chân gà vậy? Quen nhau à, người quen?”

Nếu không phải là người quen, thì mỗi người nên làm theo quy định của công ty, mỗi nhân viên chỉ được một cái.

Nhưng sao có thể quen biết với một người dọn dẹp bị biến dạng được chứ?

Người dì vừa nấu ăn vừa nói: “Ở trên phân phó, chẳng biết là ai đâu, họ muốn tôi chăm sóc người đó nhiều hơn.”

Chàng đầu bếp nhỏ không tin: “Ở trên? Người dọn dẹp đó có khả năng tuyệt vời đến mức quen những người chức cao kia à?”

Dì đáp: “Tôi không biết, kỳ lạ làm sao, chăm sóc thức ăn cho người dọn dẹp thì quá kỳ lạ.”



Đêm hôm qua Mộc Như Phương thức rất khuya, nên bây giờ cô không thoải mái lắm, cô xin thêm một ngày nghỉ ở Câu lạc bộ Hoàng Gia, đêm nay cô dự định sẽ đến bệnh viện kiểm tra, cổ họng cô như bị bỏng vậy, không nói được bất cứ điều gì, lúc cô chạm vào vết bầm tím trên cổ lại đau không tài nào chịu nỗi, lúc cô đi bộ xung quanh, cơn đau mờ nhạt dưới cơ thể khiến cô gần như chảy cả nước mắt.

Tuy nhiên, vào lúc 4:50 chiều, nhà kho thiếu người nên Mộc Như Phương phải được gửi đến tổ chức kho.

Cô bận trong kho đến 9 giờ tối.

Cô cảm thấy quá đỗi kiệt sức, cô nhớ ra chiếc túi của mình vẫn ở tầng 66 nên phải quay trở lại tầng 66 một lần nữa.


Thang máy độc quyền của tổng giám đốc mở ra, Đào Gia Thiên bước ra.


Tốc độ của anh ấy có chút cẩu thả, kèm với chút mùi rượu vang.


Mộc Như Phương cầm lấy túi chợt nhìn thấy anh, bước đầu tiên, cô theo bản năng mà run rẩy muốn trốn tránh, nhưng trước khi cô kịp quay lại, người đàn ông cao lớn này đột nhiên nheo mắt nhìn cô, say sưa mơ hồ nói: “Lý...”


Anh còn chưa nói xong đã đột nhiên ngã thẳng xuống, ngay trước mặt cô, khuôn mặt đẹp trai đập mạnh vào vai cô, cô chỉ làm một cử chỉ theo bản năng mà đỡ lấy vai anh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK