Mục lục
Ông Xã Tổng Tài Muốn Tái Hôn Truyện tác giả: Mộc Thất Thất
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Ngọc Kỳ kết thúc hội nghị truyền hình xong thì có hơi đau đầu mà đưa tay xoa xoa ấn đường của mình.

Điện thoại di động vang lên.

Người đàn ông đưa đôi mắt nhàn nhạt liếc qua màn hình điện thoại di động, thấy là cụ nhà họ Tô điện đến thì bắt máy, giọng bà Tô vang lên: "Ngọc Kỳ, canh cái Từ làm uống ngon không?"

Chị Từ?

Tô Ngọc Kỳ cau mày lại.

"Thanh Vũ đang ở cạnh con đúng không? Nếu con thấy canh uống ngon thì sau này ngày nào bà cũng bảo Thanh Vũ thuận đường đi qua đưa cho con một bát, Thanh Vũ cũng thích uống đấy, canh gà cái Từ làm phải nấu hơn bốn giờ lận đó. Rất giàu dinh dưỡng."


Ngón tay của người đàn ông kia siết chặt lại, sắc mặt ghét bỏ, anh đè nén tức giận mà nói: "Bà nội, không cần phiền thế đâu ạ."

"Không phiền mà, mấy ngày nay ngày nào cái Từ cũng nấu canh cả, mà bà cũng vừa lúc muốn tìm Thanh Vũ chuyện trò, con thì vừa về đã lao đầu vào công ty rồi, phải chăm sóc thân thể cho tốt."

Bà Tô cúp máy.

Đáy mắt người đàn ông bao trùm sự giận dữ, Lưu Thanh Vũ, lại là Lưu Thanh Vũ, đúng là biết ra tay từ trên người bà nội, nghe theo lời bà dặn để mang canh đến cho anh uống mỗi ngày, đúng là biết hao phí tâm sức để tiếp cận anh.

Anh hung hăng ném điện thoại xuống sàn nhà.

Mà đúng lúc này lại có tiếng gõ cửa vang lên, một lát sau Hoàng Hưng đẩy cửa ra: "Tổng giám đốc Tô, mợ chủ đến rồi."

Cố Uyên đi đến, thứ đầu tiên mà cô thấy là chiếc điện thoại di động đang nằm trên nền thảm, không riêng gì cô, Hoàng Hưng cũng thấy được, bầu không khí lập tức lạnh như băng.

Cố Uyên đặt cà mèn giữ nhiệt lên bàn trà, nói giọng rất nhỏ: "Bà nội bảo tôi đến đưa anh bát canh gà này."



Giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông lại vang lên: "Đi ra ngoài."

Cố Uyên ngẩn ra, cô giương mắt lên, là nói với cô sao?

Cô thấy Hoàng Hưng đi ra ngoài.

Trong phòng làm việc rộng lớn của tổng giám đốc, chỉ còn hai người là cô và Tô Ngọc Kỳ.

Người đàn ông kia đứng lên, bước từng bước về phía cô.

Nhưng vẫn im lặng.

Đôi mắt kia thăm thẳm như vực sâu, nhưng lại mang theo băng giá, cô nhìn thẳng vào đôi mắt kia, nhưng chỉ chốc lát sau lại dời đi, cô mở cà mèn giữ nhiệt ra, đổ canh vào trong bát, mặt canh phản chiếu lại một bóng người đã đi đến bên cạnh cô. Lúc này Cố Uyên chỉ thấy một không khí áp bức trùm lên.

"Bà nội bảo..."

Cố Uyên còn chưa nói xong thì bát canh gà kia đã bị hất bay.

Có vài giọt canh rơi xuống mu bàn tay của Cố Uyên, cô đau đớn cau mày lại, canh gà vừa múc từ trong nồi ra là cho ngay vào trong cà mèn giữ nhiệt.

Nhiệt độ kia lại rơi xuống trên mu bàn tay của Cố Uyên.

Mắt thường cũng có thể thấy được da cô nhanh chóng đỏ lên.

Cố Uyên không biết mình đã làm sai cái gì, tại sao người đàn ông này lại nổi giận đùng đùng như vậy.



Tô Ngọc Kỳ nhẹ hừ lạnh một tiếng ở trong miệng: "Xem ra cô coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai nhỉ."

Cố Uyên cau mày lại nhìn anh: "Tôi không hiểu anh đang nói gì cả? Đây là canh gà bà nội nhờ tôi mang đến cho anh, anh không muốn uống thì đừng uống, nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước, tôi cũng biết anh Tô đây không muốn nhìn thấy tôi, cũng đỡ phải làm ngứa mắt anh Tô."

Nhẫn nhịn cơn đau từ trên mu bàn tay, Cố Uyên xoay người định bỏ đi,

Trong nháy mắt cô muốn đi ra ngoài này.

Bên hông bỗng nhiên có một đôi tay của đàn ông gắt gao ôm chặt lấy eo cô như sắt thép, một giây sau, thân thể Cố Uyên nhẹ bẫng, lại tiếp một giây nữa, Cố Uyên đã bị anh hung hăng ném lên trên ghế sa lông.

Tô Ngọc Kỳ híp mắt lại.

Trong đôi mắt sâu thẳm đen kịt không thấy đáy.

Anh mở khóa dây nịt, rút dây nịt ra cầm trên tay vỗ vào mặt cô không nặng không nhẹ, giữa lông mày đều ẩn hiện vẻ hung ác nham hiểm: "Coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai, cả ngày cứ chạy tới nhà họ Tô, không phải là đợi đến lúc này sao? Được thôi, tôi giúp cô."

Từng chữ Tô Ngọc Kỳ thốt ra đều lạnh lẽo.

Đâm vào trong lòng cô.


Cô giãy dụa: "Anh thả tôi ra, tôi không biết anh đang nói cái gì cả, nếu anh tức giận vì hôm nay tôi mang canh gà đến cho anh uống thì chẳng qua là do bà nội quan tâm đến sức khỏe của anh, tôi chẳng biết có cái gì khiến anh tức giận cả... Thả tôi ra..."


Cố Uyên không nghĩ rằng ở dưới tình huống như vậy mà có thể xảy ra bất kỳ hành động thân mật nào với người đàn ông này.


"Câm miệng!" Sắc mặt Tô Ngọc Kỳ u ám, anh nhìn Cố Uyên rồi đưa tay lên bóp lấy cằm cô, Cố Uyên vì bị đau nên im bặt đi.


Anh thấy đáy mắt cô lóe lên một tia đau đớn, khóe môi lại lộ ra ý cười vô cùng nhạt nhòa, ngón tay không tự chủ được lại dùng sức: "Lưu Thanh Vũ, tôi ghét nhất là cái bộ mặt giả vờ oan ức này của cô đấy, tôi đã điều tra hồ sơ cá nhân của cô rồi, ở Mỹ ăn chơi thác loạn, đã từng chơi qua rất nhiều đàn ông, bây giờ cô giả bộ trong trắng làm cái gì?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK