Mục lục
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than - Mạch Tiểu Miên (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mạch Tiểu Miên thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất.

Kiều Minh Húc rút khăn tay ra khỏi miệng mình, ném đi, nhìn Mạch Tiểu Miên đang nhễ nhại mồ hôi ngồi dưới đất, ánh mắt thâm trầm phức tạp.

Bệnh động kinh của anh tái phát, anh càng khiến cô chán ghét hơn đúng không?

Nghĩ tới đây, trái tim của anh càng trở nên u sầu.

Anh không nói lời nào cả, mở cửa xe, sau đó ngồi vào ghế lái, bấm còi hai tiếng.

Mạch Tiểu Miên thở hổn hển đứng lên, lên xe nói: “Nghỉ ngơi một lát rồi hẵng lái xe!”

Kiều Minh Húc không trả lời cô, tuy nhiên, cũng không lái xe.

Bệnh động kinh của anh vừa tái phát, thân thể còn tương đối không có sức, vẫn chưa thích hợp để lái xe đường dài.

Chiếc xe lặng lẽ nằm đó.

Hai người bọn họ cũng ngồi yên lặng.

Ánh hoàng hôn buông xuống trên xe, soi rõ gương mặt của Kiều Minh Húc ngồi trên ghế lái, nhưng không cách nào chiếu sáng được con tim đầy u ám của anh.

Ánh mắt anh nhàn nhạt nhìn về nắng chiều phía trước giống như một quả cầu lửa, chậm rãi buông xuống.

Còn Mạch Tiểu Miên ở phía sau nhìn ngắm gương mặt anh…

Thời gian dường như ngừng lại vậy.

Khi nắng chiều thu cuối cùng cũng hoàn toàn buông xuống sau dãy núi, Kiều Minh Húc mới khôi phục lại sức lực. Dưới cảnh tờ mờ tối, anh đạp ga phóng vào dòng xe cộ trên đường cao tốc.

Lần này, anh không lái xe như bão táp nữa, mà vững vàng lái xe về phía trước.

Nhưng Mạch Tiểu Miên, vẫn cảm thấy anh có vẻ hơi bồn chồn.

Là vì anh cưỡng hôn cô, nhưng lại bị cô cắn rách môi nên mới cáu kỉnh vậy sao?

Hay là vì anh phát bệnh động kinh ở trước mặt cô, nên mới cảm thấy lúng túng?

Trên đường cao tốc, sợ làm phiền anh lái xe, Mạch Tiểu Miên không dám nói chuyện với anh.

Kiều Minh Húc bật nhạc lên, là bản tình cả “Shape-of-my-Heart” của Sting.

Giọng của Sting trầm thấp, từ tính, hơi buồn bã vang lên quanh quẩn trong xe…

Mạch Tiểu Miên cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt, rốt cuộc không nhịn được mà gọi một tiếng: “Minh Húc…”

“Ừ.”

Kiều Minh Húc ủ rũ trả lời.

“Đổi bài hát khác, được không?”

Mạch Tiểu Miên không biết tìm lời gì để nói.

“Muốn nghe gì?”

“Bài nào đó vui vẻ hơn!”

“Ừ.”

Kiều Minh Húc chuyển bài thành “Beautiful-world”.

Mạch Tiểu Miên đối với bài hát này rất quen thuộc, cũng có thể hát theo được.

Để phá vỡ cục diện lúng túng giữa hai người họ, cô bắt đầu hát theo.

Đầu tiên, là ngân nga nhẹ nhàng, sau đó dần dần hát ra tiếng, khi cô hát, mang theo cảm xúc trong đó…

Kiều Minh Húc lẳng lặng nghe cô hát.

Giọng hát của cô không thể xem là động lòng người, nhưng lại mang một cảm xúc ưu tư nào đó.

Anh nghĩ thầm, bài hát này chắc là trước đây cô đã hát trước mặt Trình Đông Thành rồi nhỉ?

Vì vậy cô mới hát tình cảm như thế!

Nghĩ đến đây, anh chợt bụp một tiếng, tắt nhạc đi.

Nhạc dừng đột ngột, Mạch Tiểu Miên cũng ngừng hát, bối rối nhìn anh.

Cô đang cố gắng hát để anh vui vẻ hơn, anh lại nổi giận như vậy, thật đúng là quá khó hiểu mà.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK