Mục lục
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than - Mạch Tiểu Miên (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kiều Minh Húc theo cô đi xuống dưới.

Thím Trương đã làm thức ăn xong.

Hai người ngồi cạnh nhau trên bàn ăn.

Kiều Minh Húc tự nhiên chủ động múc cho cô một chén canh, nói: “Mới vừa hết bệnh, uống canh nhiều vào để bồi bổ cơ thể.”

“Cảm ơn.”

Mạch Tiểu Miên ngược lại cũng không khách khí, cô cúi đầu xuống uống canh.

Sau khi ăn uống no nê xong, cô buông chén xuống, ngồi bất động.

“Không ăn nữa sao?”

Nhìn thấy thái độ ăn cơm của cô không giống với thường ngày, Kiều Minh Húc bèn dừng động tác ăn của mình lại, hỏi.

“No rồi, anh cứ từ từ mà ăn.”

Mạch Tiểu Miên nói.

“Bình thường em ăn ít nhất cũng phải là hai chén cơm, hai chén canh, thêm vô số thịt thà thức ăn nữa mới no, hôm nay chỉ mới húp một chén canh, sao lại no rồi? Chuyện này không khoa học, nhất định là đợi tôi gắp thức ăn cho em đúng không. Được rồi, trông em đáng thương như vậy, tôi đành gắp thức ăn cho em vậy. Tôm hấp em thích ăn nhất này…”

Kiều Minh Húc vừa nói, vừa gắp một con tôm hùm lên, định bỏ vào trong chén của cô, lại bị cô nhanh chóng lấy chén đi, nói: “Thật đấy, tôi không hề đói chút nào. Có thể là do di chứng sau khi bị bệnh, không đói bụng chút nào cả.”

“Dạ dày không thoải mái sao?”

Kiều Minh Húc thả tôm lại vào đĩa, ân cần hỏi.

“Cũng không có gì không thoải mái cả, chỉ là không muốn ăn gì cả.”

“Không muốn ăn không có nghĩa là không ăn gì. Không được, cho dù em không có khẩu vị thì vẫn phải ăn nhiều vào.”

Kiều Minh Húc lấy chén của cô lại, múc thêm một chén canh nữa, nói: “Ít nhất cũng phải uống thêm một chén canh nữa, nếu không, không bổ sung đủ năng lượng, vi rút trong cơ thể sẽ phản công lại.”

“Không ăn được nữa, thật sự không ăn được nữa mà.”

Mạch Tiểu Miên rất cố gắng uống một ngụm canh, sau đó nói: “Cảm giác canh thịt có hơi ngấy, dạ dày khó chịu lắm.”

“Thiếu phu nhân, cô thích ăn cháo hải sản, để tôi làm cho cô ăn nhé, món đó giúp kích thích vị giác lắm.”

Thím Trương ở bên cạnh vội vàng nói.

“Thím Trương à, không cần phải phiền phức như vậy đâu ạ, cháu thật sự không muốn ăn.”

Mạch Tiểu Miên đứng lên, rời khỏi bàn ăn.

“Để tôi nấu cho em ăn, sẽ dùng cách thức riêng để làm. Em ra ngoài xem tivi trước đi.”

Kiều Minh Húc bỏ chén đũa trong tay xuống, nói.

Mạch Tiểu Miên nhìn anh, nói: “Không cần đâu.”

“Cần hay không cũng không phải do em nói. Có tôi ở đây, em phải ăn!”

Lúc này Kiều Minh Húc lại bày ra trọn vẹn tư thế của một tổng tài bá đạo, không cho phép người nào được nghi ngờ cả. . Có‎ gì‎ ho𝑡?‎ Chọ𝑡‎ 𝑡hử‎ 𝑡ra𝓃g‎ ﹏‎ Tr𝑈𝙢𝑡r‎ uyệ𝓃.𝚅𝓃‎ ﹏

Anh tiến vào phòng bếp.

Thím Trương đi vào theo, nói: “Thiếu gia, cứ để đó cho tôi đi, nếu có yêu cầu gì đặc biệt, cậu cứ sai bảo tôi là được rồi.”

“Thím Trương, không sao đâu, để tôi làm cho. Thím phụ trách giúp tôi rửa sạch sẽ nguyên liệu là được rồi.”

Kiều Minh Húc nói.

“Được rồi, thiếu gia à, cậu đúng là đối xử rất tốt với thiếu phu nhân.”

Thím Trương hỗ trợ rửa sạch tôm cá, sau đó đi ra ngoài.

Kiều Minh Húc ở trong phòng bếp bận rộn một hồi lâu, sau đó bưng một tô cháo nóng hổi ra ngoài, đặt trên bàn ăn, sau đó gọi Mạch Tiểu Miên tới ăn.

Mạch Tiểu Miên cũng không tiện di chuyển, đành phải ngồi xuống bàn ăn một lần nữa, cúi đầu ăn một miếng.

Mùi vị đúng là rất tốt, chằng qua là trạng thái cơ thể cô đang mệt, vị giác có lẽ đã xảy ra vấn đề. Căn bản không cảm thụ được nhiều sự tươi ngon, dù là cách nêm nếp đặc biệt của Kiều Minh Húc đi chăng nữa.

Tuy nhiên, cô cũng không muốn phụ ý tốt của anh, bèn khó khăn nuốt xuống, chân mày nhíu chặt lại.

“Ăn không ngon sao?”

Kiều Minh Húc nhìn thấy dáng vẻ này của cô, trong nháy mắt liền mất đi lòng tin với tài nấu nướng của mình.

“Không phải anh làm khó ăn, là do khẩu vị của tôi có vấn đề, cho dù thịt rồng ở trước mặt, đoán chừng tôi cũng không ăn được ra mùi vị gì.”

Mạch Tiểu Miên cười khổ nói.

“Ăn không ra mùi vị gì thì cũng phải ăn hết đấy.”

Kiều Minh Húc trông cô không có khẩu vị như vậy, thế nên cảm giác mình cũng không còn đói bụng nữa.

“Có thể chỉ ăn một nửa thôi không?”

“Không thể.”

Kiều Minh Húc suy nghĩ một chút, rồi nói: “Em ăn hết chỗ này, tôi sẽ lập tức hoàn thành một tâm nguyện của em ngay.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK