Mục lục
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than - Mạch Tiểu Miên (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Minh Húc đối với con rất tốt. Cha, cha yên tâm, con nhất định sẽ hạnh phúc.”

Mạch Tiểu Miên bày ra vẻ mặt vui vẻ nói với cha.

Lúc này, mẹ Mạch lại gần hỏi: “Tiểu Miên, con rể Kiều của mẹ đâu rồi? Mẹ muốn chào hỏi cậu ấy.”

“Anh ấy đi ra ngoài rồi.”

“Sao lại đi ra ngoài? Không ở cùng con sao?”

“Mẹ, con là người trưởng thành rồi, không phải là trẻ con nữa. Huống chi, anh ấy lại là người bận rộn, có nhiều việc phải tự tay anh ấy làm mới được.”

Mạch Tiểu Miên kiếm cớ cúp điện thoại để mẹ khỏi hỏi han dài dòng nữa. Hỏi một lúc lại ra sơ hở.

Vừa cúp điện thoại xong, cô lại nhận được điện thoại của Diệp Mai, cũng bát quái hỏi cô tối hôm qua thế nào.

Đối với Diệp Mai, Mạch Tiểu Miên ngoại trừ chuyện hợp đồng hôn nhân ra, những chuyện khác cô cũng không che giấu, bèn đem chuyện xảy ra tối qua nói cho cô ấy nghe.

“Tiểu Miên, cậu đúng là bất hạnh mà, chậc chậc. Tớ đối với biểu hiện của cậu thật sự quá thất vọng, vốn tớ còn tưởng rằng hôm nay sẽ nghe được tin tức trọng đại cậu ngã nhào vào người nam thần thế nào nữa chứ. Kết quả cậu lại bị thương, còn kinh nguyệt tới…”

“Cho dù kinh nguyệt không đến, tớ cũng không thể chủ động ngã nhào vào người ta được, không lẽ tớ đói khát vậy sao?”

“Này chị gái à, cậu cũng đã 28 tuổi rồi đấy, là gái già còn trinh, cậu không đói khát thì ai đói khát nữa? Cậu không nói sớm một chút, để tớ tới!”

“Cút…”

“Tuyệt giao!”

“Tuyệt giao!”

Hai người đồng loạt cúp điện thoại.

Kiều Minh Húc bởi vì Mạch Tiểu Miên không dùng đũa chung nên không thể ăn được gì cả. Anh đành không thể làm gì khác hơn là lái xe ra ngoài ăn.

Lâm Ngọc gọi điện thoại tới, hỏi: “Minh Húc, anh ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.”

Kiều Minh Húc vừa nghĩ tới ngày hôm qua cô ấy muốn hôn môn anh, vốn còn muốn hẹn cô ấy ăn cơm chung, nhưng trong nháy mắt lại không còn khẩu vị nữa, đành phải nói láo.

“Ồ, người ta còn muốn hẹn anh cùng ăn cơm đấy.”

Giọng nói của Lâm Ngọc mang theo vài phần u oán.

“Anh còn có việc phải làm, em ăn cùng người nhà đi.”

“Minh Húc, có phải anh ăn cơm chung với cô ấy không? Hai người có phải vẫn còn ở trong nhà nghỉ dưỡng kia không?”

“Bây giờ anh đang ở bên ngoài, không ở cùng một chỗ với cô ấy.”

Kiều Minh Húc vì muốn cô ta không hiểu lầm mà mở video lên, để cho cô ta nhìn thấy chỉ có một mình mình trên xe.

Lâm Ngọc thấy đúng là chỉ có một mình anh, lúc này mới hài lòng nói: “Minh Húc, người ngồi ở ghế phó lái chỉ có thể là em, không được để cho cô ấy ngồi.”

“Ừ.”

Kiều Minh Húc đáp.

“Yêu anh, Minh Húc!”

“Ừ, anh phải lái xe, phải cúp máy, gặp lại sau!”

Kiều Minh Húc cúp điện thoại.

Lâm Ngọc không còn cách nào khác cả, nhưng lại không tìm ra lý do để gặp mặt Kiều Minh Húc.

Suy nghĩ một lúc, cô ta quyết định đến nhà nghỉ dưỡng xem sao.

Kiều Minh Húc đã mấy lần mang cô ta qua nhà nghỉ dưỡng, cũng qua đêm vài lần.

Mỗi lần ở lại đêm như thế cô ta đều mong sẽ xảy ra chuyện gì đó, nhưng lần nào cũng không có cả.

Trong nhà nghỉ dưỡng kia có một cái giường lớn.

Cô ta cùng Kiều Minh Húc sẽ cùng ngủ trên một cái giường, nhưng mỗi người đắp một cái chăn, phân chia ranh giới rõ ràng.

Cô ta đã từng dùng đủ mọi cách để quyến rũ anh nhưng đều vô ích.

Có một lần, cô ta nhịn không được mà hỏi anh, có phải đối với anh, cô ta không có chút quyến rũ nào không.

Kiều Minh Húc chỉ sờ đầu cô ta rồi nói, trong mắt anh, cô ta là người phụ nữ đẹp nhất trên đời này. Nhưng anh là một người truyền thống bảo thủ, trước khi cưới sẽ không có hành động thân mật nào với cô ta.

Cách giải thích này hợp tình hợp lý.

Bởi vì Lâm Ngọc biết, người nhà họ Kiều rất truyền thống và bảo thủ. Ai cũng sẽ nghiêm khắc tuân theo quy củ, sẽ không làm bất cứ hành động tai tiếng nào cả.

Cô ta chỉ có thể buồn bực chờ đến ngày kết hôn. Yêu đương trong sáng với anh hơn 10 năm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK