Mục lục
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than - Mạch Tiểu Miên (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Đồ lưu manh!”

Cả gương mặt của Mạch Tiểu Miên đỏ bừng lên, mặc dù bây giờ anh vẫn chưa đánh vào mông mình, nhưng cô vẫn cảm thấy toàn thân có chút mềm nhũn!

Thấy gương mặt của cô vừa đỏ bừng, vừa mắc cỡ đỏ bừng lên như vậy, Kiều Minh Húc chợt muốn hôn cô!

Tuy nhiên, sợ tạo nên bầu không khí lúng túng giữa hai người, anh bèn cố nhịn, để cô ngồi xuống ăn cháo.

Cháo anh đã để nguội ở một bên trên bàn rồi.

Mạch Tiểu Miên ngồi xuống, cầm muỗng lên, múc bỏ vào trong miệng, nhưng vẫn bị nóng bỏng, le lưỡi nói: “Sao vẫn còn nóng thế này chứ?”

“Người phụ nữ ngốc, bỏ vào trong miệng mà không biết thử nhiệt độ xem có nóng không sao? Mới vừa nấu xong đương nhiên sẽ nóng rồi.”

Kiều Minh Húc đau lòng nhìn đôi môi vì nóng mà đỏ lên của cô, vừa quở trách vừa lấy một cái chén không sang bớt ra cho cô.

Anh cầm lấy chén cháo trước mặt Mạch Tiểu Miên lên, múc vài muỗng vào chén không, vừa khuấy, vừa thổi, sau đó bắt đầu thử xem có nóng không, rồi đẩy tới trước mặt Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy động tác này của anh, khóe mắt đột nhiên ướt át.

Loại hành động nhỏ quan tâm ấm áp tỉ mỉ này, cô chỉ từng gặp khi còn bé.

Khi còn nhỏ, mỗi lần cô ăn cháo, cha hoặc mẹ liền ở bên cạnh, vừa nhìn cô ăn, vừa lấy thêm một cái chén nhỏ khác sang ra thổi nguội cho cô ăn.

Bây giờ, Kiều Minh Húc lại làm đúng động tác ngày ấy, đem cô trở thành một đứa trẻ để mà chăm sóc.

Loại hành động tinh tế ấm áp này, sao có thể không làm cho cô cảm động được cơ chứ?

Trong đôi mắt cô lập tức ánh lên một lớp sương mù mỏng, nhìn Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc thấy trong mắt cô có nước mắt, cho rằng vừa rồi vì nóng quá nên cô khóc, bèn lo lắng hỏi: “Có phải bị phỏng lưỡi rồi không? Mở miệng ra tôi xem thử nào!”

“Không có.”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh tới gần, mặt hơi đỏ lên, mím môi hơi dời đầu mình ra sau một chút, tránh khoảng cách gần với anh như vậy, khiến tâm trạng của mình trở nên khẩn trương hơn.

“Vậy em khóc gì chứ?”

“Tôi đây là đang cảm động!”

Mạch Tiểu Miên đưa tay xoa xoa khóe mắt.

“Cảm động sao?”

Kiều Minh Húc còn không biết, sự ấm áp của anh, rốt cuộc có thể khiến bao nhiêu người cảm động.

“Ừ.”. Bạ𝐧 đa𝐧g đọc t𝗋u𝐲ệ𝐧 tại { 𝙏Ru 𝑴𝙏R𝖴𝐘𝙚N.𝐕𝐧 }

“Vì sao?”

“Vì anh!”

“Tôi? Bởi vì tôi nấu cháo cho em sao?”

“Ừ. Suy nghĩ lại, thấy anh đường đường là tổng giám đốc Kiều, lại vì tôi rửa tay nấu cháo, tôi có thể không cảm động được sao?”

“Vậy sao, thế em có thể dùng hành động của mình để báo đáp lại sự cảm động này mà?”

Kiều Minh Húc nhìn đôi môi đỏ ửng kia của cô, hơi mím môi hỏi.

“Anh muốn dùng hành động gì cơ?”

Trong nháy mắt Mạch Tiểu Miên nhạy cảm nhận ra được điều gì đó.

“Hôn tôi, hoặc bị tôi hôn một lát nhé!”

Kiều Minh Húc đánh bạo, chỉ vào gò má của mình.

Nói xong, lập tức sắc đỏ lan tràn từ lỗ tai, cho tới cổ, rồi lên đến khắp mặt anh, trông có hơi ngượng ngùng.

Mặt của Mạch Tiểu Miên cũng hơi đỏ hồng lên, suy nghĩ một chút, cuối cùng khẽ cắn răng, tiến lại gần anh, nhanh chóng hôn lên gò má hồng hồng kia của anh một cái, sau đó khẩn trương cúi đầu giả vờ uống cháo.

Kiều Minh Húc ngẩn cả ra, như vừa bị điểm huyệt vậy, sợ run cả người. Anh đưa tay sờ gò má, thỏa mãn cười một tiếng, sau đó lại thổi cháo trong chén cho Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên nhìn anh.

Anh cầm chén đẩy tới trước mặt cô, sau đó cô liền cúi đầu xuống ăn.

Không ai lên tiếng.

Bầu không khí có hơi mập mờ nho nhỏ.

Thẳng đến khi Mạch Tiểu Miên ăn sạch hết cháo, cô mới cầm chén đẩy tới, nói: “Em cũng ăn no rồi.”

“Ừ, vậy đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ đi.”

Kiều Minh Húc gọi thím Trương ra dọn chén, cùng cô đi lên lầu.

Mạch Tiểu Miên tiến vào phòng vệ sinh, Kiều Minh Húc đi theo.

“Tôi đánh răng, anh vào làm gì?”

Mạch Tiểu Miên rất không tự nhiên hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK