• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3: Làm ơn, nhất định phải hầu hạ tổng giám đốc thật tốt

“Đi, pha cho tôi ly cà phê.” Nam Cung Diệu không đầu không đuôi nói một câu như vậy, lúc trước còn giữ Mộ Hi lại, rõ ràng còn đang chiến đấu, tại sao đột nhiên dừng lại.

“Anh?” Mộ Hi muốn hỏi, anh xác định không có việc gì chứ? Nhưng lời nói đến miệng lại nuốt trở vào, kết thúc như vậy không phải là tốt hơn sao, kỳ thật vừa rồi trong lòng bàn tay của cô liên tục đổ ra mồ hôi.

“Lời như cũ, tôi không muốn nói lần thứ hai.”

Chẳng lẽ như vậy là đã kết thúc, dọa người ta một thân mồ hôi lạnh, vừa rồi kiên cường cũng đến cực hạn, nếu như còn tấn công chút nữa, cô liền sụp đổ, như vậy bây giờ có tính là thông qua không?

“Còn ngẩn người ở đó làm gì.” Thình lình truyền đến một tiếng gầm nhẹ lạnh lùng.

“À, vâng.”

Mộ Hi dùng tốc độ chạy chậm đi rót cà phê, mặc kệ như thế nào, tạm thời công việc được bảo vệ.

Chỉ chốc lát sau bưng vào một cốc cà phê, nhìn thấy tổng giám đốc đang xem văn kiện, nhỏ giọng nói: “Tổng giám đốc mời dùng, tôi đi ra ngoài trước, có việc cứ gọi tôi.” Không có bất cứ đáp lại.

Mộ Hi đi ra khỏi phòng làm việc, trong lòng nhẹ nhàng không ít, chao ôi! Cùng loại lãnh đạo như vậy làm việc với nhau, thế nào cũng phải giảm thọ, lo lắng đề phòng, khiến người ta không thể phán đoán.

Quản lý Lưu đi đến, kéo Mộ Hi qua một bên, nhỏ giọng nói “Thừa dịp giờ đang rảnh rỗi, cô vội vàng làm quen số tài liệu này, rất có ích đối với công việc sau này của cô. Còn có, xin cô, nhất định phải hầu hạ tổng giám đốc cho tốt, nếu không chúng ta đều gặp xui xẻo lớn! Tôi còn bận nhiều việc, đã nói nhiều như vậy rồi.” Quản lý Lưu rời đi, lại quay đầu dặn dò một câu.

“Nhớ kỹ, hầu hạ cho tốt.”

Mộ Hi còn chưa kịp nói: Tôi sẽ hết sức, quản lý Lưu đã vào thang máy.

Suy nghĩ một chút vẻ mặt của người tự kỷ vừa rồi, trong lòng có chút rợn cả tóc gáy, lúc ấy có chút nổi nóng, cảm giác không có đáng sợ như vậy, nhưng mà bây giờ trở về nghĩ lại hết sức khủng bố, chẳng lẽ anh ta thực sự giống như bên ngoài đồn đại, là ác ma?

Mộ Hi lắc lắc đầu, quản anh ta là ác ma hay không ác ma khỉ gió gì! Chẳng lẽ sẽ ăn thịt người, quan trọng trước mắt làm việc cho tốt, kiếm tiền cung cấp cho em gái đi học, cái khác đều không quan trọng.

Mộ Hi hít sâu một hơi, cúi đầu, nghiêm túc bắt đầu xem xét tài liệu. Tất cả những thứ này đều là công việc thư ký phải làm, còn có một số không phải là trong phạm vi công việc.

Càng xem cô càng trừng lớn hai mắt, quả thực không dám tin vào hai mắt của mình, cuối cùng mấy tờ không phải chức trách công việc, quả thực giống như tạp chí bát quái, bên trong tất cả đều là một đống người đẹp, hơn nữa phía dưới của mỗi tấm hình đều có giới thiệu, thích quần áo gì, thích ăn cái gì, đợi chút.

Mộ Hi không quá chắc chắn đây là công việc của mình, vì vậy tìm tới đồng nghiệp hôm nay truyền lời cho quản lý Lưu.

“Xin chào, tôi là thư ký mới tới Mộ Hi, xin hỏi phía nội dung trong này đều là công việc thư ký phải làm sao?”

“Xin chào, gọi tôi Tiểu Lý là được, đúng vậy, phía trong đều là nhiệm vụ của thư ký.”

“À, cám ơn.” Mộ Hi không hiểu rõ lắm, vì sao lại có nhiều cô gái đẹp như vậy? Chẳng lẽ những cô gái này đều là tình nhân của tổng giám đốc, choáng nha, đây không phải là lãng phí người sao! Một người đàn ông cần nhiều cô gái hầu hạ như vậy, lại còn đi tuyển thư ký làm gì, tùy tiện khẩy tay một cái không phải được sao.

“Này, Mộ Hi, nhanh đi làm việc đi, tổng giám đốc lúc nào cũng đổi thư ký, cô nên biểu hiện tốt chút, bởi vì thư ký trước kia không thể làm đủ một tháng đều bị đuổi đi, đúng rồi nhất định cô phải nhớ kỹ, tổng giám đốc không thích phụ nữ to tiếng, còn không thích người khác lộn xộn đồ đạc của mình, nếu không sẽ thảm.”

“Cám ơn Tiểu Lý, tôi sẽ chú ý, nhưng mà những cô gái này là thế nào?” Mộ Hi nhìn ra Tiểu Lý rất nhiệt tình, cho nên muốn biết những cô gái này là ai, nếu đã là công việc do cô phụ trách, nhất định phải hiểu rõ ràng là ai!

 

Chương 4: Tổng giám đốc khó hầu hạ

“Những người này đều là phụ nữ của tổng giám đốc.” Tiểu Lý hết sức bình thản nói, đồng thời cũng bắt đầu gấp rút làm việc, tổng giám đốc lúc nào cũng đổi thư ký, bận rộn nhất chính là Tiểu Lý này, anh ta phải trông coi tất cả công việc của thư ký.

“Phụ nữ của anh ta? Nhiều như vậy sao?” Mộ Hi quả thực không thể tin được, đây cũng quá nhiều rồi, mặc dù biết đàn ông có tiền đều có tình nhân khắp nơi, nhưng mà giống như vậy cũng rất thái quá.

Nhìn những cô gái này, Mộ Hi muốn thét chói tai, nhưng là nghĩ đến Tiểu Lý dặn dò, vì vậy đổi thành cúi đầu, yên lặng không nói gì nữa.

“Tại sao tôi phải hiểu rõ những tình nhân này?”

“Đây cũng là công việc của cô, từng cái đều phải ghi nhớ, không cho phép phạm sai lầm.” Tiểu Lý chém định chặt sắt nói.

“Nhưng mà tôi tới làm thư ký!”

“Cô là thư ký bên người tổng giám đốc tập đoàn Nam Cung, thư ký bên người, ngoài làm tốt chuyện của công ty, còn phải chiếu cố kỹ lưỡng sinh hoạt cá nhân của tổng giám đốc.” Tiểu Lý lại nhấn mạnh một lần nữa.

“Nhưng mà, nhưng mà…” cuối cùng Mộ Hi cũng hiểu vì sao tiền lương lại cao như vậy, một tháng năm vạn. Hóa ra là thư ký kiêm bảo mẫu, hừ! Công ty lớn như vậy, tìm bảo mẫu phụ trách những cô gái này không phải xong rồi sao, thật đúng là coi bản thân mình như hoàng thượng, tam cung lục viện, phụ nữ thật sự là đáng buồn, thật vất vả được giải phóng, lại sống trong chế độ chung chồng.

“Không có nhưng là, khẩn trương đi, hiểu rõ tài liệu công việc cho tốt.” Tiểu Lý có chút nóng nảy, anh ta thật sự bận rộn nhiều việc, lúc nào tổng giám đốc cũng đổi thư ký! Đổi thư ký! Đổi thư ký! Cho nên một mình anh ta phải luôn làm việc của những hai người.

Đúng lúc này, tổng giám đốc đi tới, Mộ Hi vội vàng đứng yên.

“Chào tổng giám đốc.”

“Đến phòng làm việc của tôi.” Nam Cung Diệu vừa nói vừa đi, để lại cho Mộ Hi một cái bóng lưng.

“Còn không mau đi đi, nếu không tổng giám đốc sẽ lại tức giận, nhanh lên.” Tiểu Lý chứng kiến sắc mặt không tốt của tổng giám đốc, cho nên thúc giục Mộ Hi đuổi kịp.

“Vâng ạ” bởi vì Nam Cung Diệu đi vô cùng nhanh, cho nên Mộ Hi phải chạy mới đuổi kịp được.

Nam Cung Diệu đi vào trong phòng làm việc liền nới lỏng cà vạt trước ngực, sau đó cởi áo khoác ra ném cho Mộ Hi.

Mộ Hi cuống quít nhận lấy áo khoác, treo lên trên giá áo, đứng ở đó chờ đợi nghe lệnh.

Lúc này cô cảm thấy mình giống đầy tớ của người ta, đây không phải thư ký, rõ ràng là đang hầu hạ ông chủ! Nhìn vẻ mặt cuồng tự kỷ cũng biết là rất khó mà hầu hạ.

“Đem ghi chép cuộc họp hôm nay sửa xong cho tôi.” Nói xong một cái liền ném bản ghi màu đen lên trên mặt bàn.

“Lần sau do cô ghi chép, từ giờ trở đi không cho tiến vào quấy rầy tôi.”

Nam Cung Diệu muốn suy nghĩ một chút nên làm như thế nào tranh thủ với mảnh đất ở khu phía bắc kia, mà mấy lão già trong ban giám đốc nói anh còn trẻ, cách làm quá bừa bãi, ngông cuồng? Chẳng lẽ ngông cuồng không được sao? Sớm muộn gì anh cũng sẽ khiến cho bọn họ hiểu được ngông cuồng là gì.

“Vâng.” Mộ Hi cầm lấy quyển sổ đi ra ngoài.

Ước chừng qua hai mươi phút, một cô gái mặc váy đen từ trong thang máy đi ra, ngũ quan xinh đẹp, vóc người cao gầy, bộ ngực khêu gợi, rãnh ngực sâu hút, toàn thân tản ra mùi thơm mê người, đi tới chỗ Mộ Hi, Mộ Hi nhìn đến ngây ngốc, cô gái này thật quá đúng giờ. Đúng vậy, cô ta chính là một trong các tình nhân của tổng giám đốc, nhưng mà tổng giám đốc vừa nói không cho ai tới quấy rầy.

Mộ Hi đi nhanh tới, “Chào cô, Hạ tiểu thư, xin đợi một chút.”

Bởi vì bên trong chức trách đều có ghi chép về những cô gái này, cho nên Mộ Hi cũng cũng biết cô ta họ Hạ.

“Làm sao vậy? Cô là người mới tới?”

“Ha ha, Hạ tiểu thư thật tinh mắt, tôi tên là Mộ Hi, là thư ký mới của tổng giám đốc, lần đầu gặp mặt xin chiếu cố nhiều hơn.” Mộ Hi nghĩ thầm về sau chỉ sợ sẽ phải thường xuyên liên hệ với những cô gái tình nhân này, là người của tổng giám đốc, đương nhiên không thể đắc tội, vì năm vạn tiền lương cũng phải cùng những cô gái này có quan hệ tốt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK