“Tiêu Chính Văn, tôi là Khương Vy Nhan, Na Na gặp tai nạn giao thông, con gái của chúng ta sắp chết rồi, cầu xin anh, anh có thể quay về thăm Na Na… Con bé vẫn luôn muốn gặp anh… Cầu xin anh đó… Rốt cuộc anh ở đâu hả, hu hu hu.” Khương Vy Nhan ngã quỵ xuống nền đất, khóc không ra tiếng, cả cơ thể không ngừng run rẩy. “Khương Vy Nhan?” Đầu bên kia điện thoại, Tiêu Chính Văn đang ở trên đài phong tướng ở Thi Sơn xa xôi, trên người mặc quân phục hoa văn rồng xanh, lúc này cả người đều run lên! Hôm nay toàn bộ khu vực Thi Sơn đều đóng cửa, một trăm nghìn binh sĩ xếp thành hàng, cờ bay rợp trời! Tiêu Chính Văn Tiêu Chính Văn lập tức gọi lại, nhưng không có ai bắt máy. Ngay sau đó, anh bỏ luôn đại lễ phong tướng, dưới ánh mắt chăm chú của trăm quan cùng trăm tướng, chạy vội xuống chân núi Thi Sơn. Trăm quan và trăm tướng đều bị chấn động, đây là đại lễ phong tướng đó, là thời khắc vinh quang nhất, huy hoàng nhất! Tiêu Chính Văn lại từ bỏ đại lễ phong tướng, anh ta định đi đâu vậy? Brừm! Khương Vy Nhan bần bật. Hốc mắt của anh sớm đã bị nước mắt lấp đầy. Khương Vy Nhan… Na Na… Con gái của chúng ta… Tiêu Chính Văn không thể kìm nén được sự kích động trong nội tâm, phát ra một tiếng gầm nhẹ. Tiêu Chính Văn anh có con gái, năm năm rồi, anh không hề hay biết, mình lại có một đứa con gái!!! “A! Nhanh lên! Nhanh lên nữa cho tôi! Tôi phải gặp được bọn họ!” Tiêu Chính Văn quát lên, cảm xúc khó mà bình lặng trở lại, sự tự trách trong lòng lúc này bùng nổ như một cơn sóng thần. Thuộc hạ ngồi hàng ghế trên nghe thấy tiếng quát đầy bi phẫn, không dám chậm trễ, lại nhấn mạnh chân ga, “ầm” một tiếng, chiếc xe quân dụng lao thẳng ra ngoài với tốc độ kinh người.
5 Chương mới cập nhật Chiến Thần bất bại - New
Danh sách chương Chiến Thần bất bại - New
Chương 306: Đập hết cho tao
Chương 307: Đòi nợ (1)
Chương 308: Đòi nợ (2)
Chương 309: Cô nhóc này cũng khá kiên cường đấy
Chương 310: Câu lạc bộ thiên thượng nhân gian
Chương 311: Cho mày chết toàn thây
Chương 312: Mày có mấy cái mạng?
Chương 313: Công tử bàng ở long kinh!
Chương 314: Người đàn ông đó…
Chương 315: Anh chính văn!
Chương 316: Không biết sống chết ra sao
Chương 317: Bắt hắn quỳ xuống nói chuyện
Chương 318: Anh có thể thử xem
Chương 319: Đại sư lưu là chú của tao
Chương 320: Vết thương của ông đã đỡ chưa?
Chương 321: Hắn là chiến thần?
Chương 322: Âm mưu của bảy người
Chương 323: Anh nói cái gì cũng đúng chắc?
Chương 324: Giàu to rồi!
Chương 325: Niêm phong
Chương 326: Ngay cả tôi cũng không thể bảo vệ ông
Chương 327: Đừng hòng ra khỏi đây
Chương 328: Hội trưởng liễu đến
Chương 329: Hắc hổ
Chương 329: Hắc hổ
Chương 330: Mày coi thường tao quá
Chương 331: Chủ soái?
Chương 332: Hét giá (1)
Chương 333: Hét giá (2)
Chương 334: Khiến hắn tan cửa nát nhà
Chương 335: Phạm cao kiệt
Chương 336: Hắn không đến thì tôi sẽ đích thân mời
Chương 337: Ông ta là cái thá gì
Chương 338: Hỏi tội
Chương 339: Có gì mà không dám chứ
Chương 340: Có người hẹn gặp
Chương 341: Ông ta sẽ không tới đâu
Chương 342: Điều động đàn em
Chương 343: Hừng hực khí thế
Chương 344: Quyền vương taika
Chương 345: Dám bước lên một bước, gϊếŧ không tha
Chương 346: Tôi đưa cô ra ngoài
Chương 347: Ra tay nhẹ thôi
Chương 348: Taika ra tay
Chương 349: Gϊếŧ trong nháy mắt
Chương 351: Xinh đẹp như tiên
Chương 350: Đặt may váy cưới
Chương 352: Chồng đưa em đi báo thù
Chương 353: Bốp bốp bốp!
Chương 354: Láo xược! dừng tay ngay!
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK