Mục lục
Tổng tài, phu nhân có thai rồi (full 812 chap) – Thẩm Xuân Hinh – Phó Thắng Nam – Truyện tác giả: Ngọc Hoan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 90: Quen nhau lúc nào vậy?

Ngoảnh đầu lại thấy là Phó
Thắng Nam, tôi không khỏi nhíu
mày, không phải anh ở trong bệnh
viện sao? Làm sao vậy?

“A.. Thẩm Minh Thành bị
đánh, trên khóe miệng có vết máu,
anh ta đứng vững thân thề, nhếch
môi, giơ tay gạt đi vết máu ở khóe
miệng với vẻ đầy yêu nghiệt, nhìn
Phó Thắng Nam cưỡi lạnh.

“Lại tới thêm một trận nữa?”
đi. Thắng Nam mở miệng nói,
buông tôi ra, cả người chứa đầy
lạnh lẽo.

Hai người đàn ông này có
chiều cao và dáng người đều
không chênh lệch nhiều lắm, nếu
mà đánh nhau thì ai cũng đều
không chiếm được lợi cả.

“Quen nhau lúc nào vậy?”
Trịnh Tuấn Anh đi tới bên cạnh tôi,
ánh mắt thong thả, nhàn nhã nhìn
về phía Thẩm Minh Thành. Anh ta
trước giờ vẫn luôn lạnh nhạt, hờ
hững, làm cho người ta nhìn không
ra anh ta có tâm tình gì.

Tôi nhìn hai người kia đang
bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của ai
cũng đằng đẳng sát khí, giống như
sắp lao vào đánh nhau một trận
đầy kịch liệt vậy, mð miệng nói.

“Rất lâu trước đây!” Ngừng
một chút rồi tôi nói tiếp: “Có cách
nào ngăn cản bọn họ đánh nhau không?”

Phó Thắng Nam mấy ngày
trước mới vừa bị tai nạn xe cộ, trên
người có đầy các vết thương lớn
nhỏ, không thích hợp đánh nhau,
lần trước anh không có việc gì mà
cũng đã bị thương, lần này…

Trịnh Tuấn Anh nhướng mày
nhìn tôi: “Cô lo lắng cho người nào vậy?”

Có chút cạn lời với sự hóng
hớt của anh ta, tôi lạnh nhạt nói:
“Đánh nhau ở chỗ này thì không
được lịch sự cho lắm.”

“Người không tính là nhiều!”
Trịnh Tuấn Anh mờ miệng nói, vẻ
mặt như nhìn trò hay mà nhìn hai
người kia, tôi đoán chừng là anh ta
đang muốn hóng hớt, xem náo
nhiệt, không ngại quạt gió thêm
củi, làm to chuyện thêm một chút.

Không khỏi cạn lời với anh ta.

Tôi nhìn về phía Phó Thắng
Nam nói: “Phó Thắng Nam, đưa tôi
trờ về đi, đừng đánh nhau!”

Phó Thắng Nam nhìn tôi, cau
mày, không nói gì.

Tôi đi đến bên cạnh anh, chủ
động kéo lấy tay của anh, giọng nói
mềm dịu hơn một chút.

“Đã muộn lắm rồi, trờ về đi
thôi!”

“Đau lòng cho tôi sao?” Anh
mở miệng nói, khóe môi hiện ra nụ
cười vui vẻ.

Tôi tự động bỏ qua, không trả
lời câu hỏi này: “Đi về nhé?”
Nhìn lướt qua Thẩm Minh
Thành đang nhìn tôi, anh gật đầu
nói: “Được, đi về thôi!”

Nói xong liền kéo tôi lên xe, rồi
nhìn Trịnh Tuấn Anh nói: “Mang xe
của Thẩm Xuân Hinh đi sửa đi.”

Có lẽ trong lòng Thẩm Minh
Thành cũng không muốn làm căng
với Phó Thắng Nam, nên chỉ đứng
nhìn tôi và Phó Thắng Nam đi xa.

Trên xe.

Ánh đèn ở bên đường của
thành phố lóe qua, lúc sáng lúc tối,
tôi nhìn mà có chút thất thần.

Bụng dưới chợt ấm lên, là tay

của Phó Thắng Nam, tôi cúi xuống
nhìn, vẫn đề cho anh sờ.

“Sắp được bốn tháng rồi!” Anh
nói, giọng trầm trầm: “Có muốn ra
ngoài đi dạo một chút không?”

Tôi quay đầu nhìn anh, có
chút ngây ra, lúc này không phải
anh nên hỏi tôi về chuyện của
Thẩm Minh Thành sao? Sao lại nói
đến chuyện khác!

“Việc của Hạ Vỹ có hơi nhiều!”
Tôi mờ miệng nói, lấy tay của anh
đang bao trùm ở trên bụng nhỏ

của tôi ra, rồi nói tiếp.

“Cuộc kiểm toán của Tập

đoàn Phó Thiên về cơ bản đã sắp
làm xong rồi, chờ bảng biểu được
nộp lên nữa thôi, kế tiếp còn có
việc của Hạ Vỹ nữa!”

Ngừng một chút, tôi nói: “Phó
Thắng Nam, tại sao anh lại muốn
đem việc kiểm toán của Hạ Vỹ và
tập đoàn Phó Thiên giao cho tôi?”

Tôi luôn cảm thấy ở trong đó
có một số việc tôi chưa hiểu rõ
được, từ lúc tôi tiếp nhận hai
trường hợp này cho tới nay, ngoài
sáng trong tối tôi nhiều ít đều cảm
thấy có chút không được suôn sẻ,
thuận lợi cho lắm.

Thêm nữa, cuộc kiểm toán
của Tập đoàn Phó Thiên còn chưa
được hoàn tất, không biết kết quả
như thế nào, ngoài ra, sự việc của
Hạ Vỹ tôi cũng cảm thấy có vấn đề
rất lớn ð trong đó.

Nhưng dù tôi có nghĩ thế nào
thì cũng không không thể nghĩ ra
được vấn đề ở trong đó.

Anh đang lái xe, ánh mắt khẽ
liếc nhìn về phía tôi, nhếch miệng
nói: “Cô cảm thấy tôi làm vậy là vì
sao?”

Tôi lắc đầu: “Tôi không biết,
vấn đề của cuộc kiểm toán cũng
rất lớn, nhưng tôi có làm thế nào thì
cũng không có cách nào nghĩ ra
được, Hạ Vỹ cũng vậy, có phải anh
cũng biết một chút hay không?”

Anh cưỡi nhạt, nhìn con
đường ð phía trước: “Chuyện trong
công việc thì khi đến công ty hãy
nói, giữa vợ chồng chúng ta thì nên
nói những chuyện về vợ chồng, về
con cái, hay là chuyện về em và
tôi!”

Biết là anh cố tình chuyền đề
tài câu chuyện, tôi cúi đầu nghịch
ngón tay, không có mở miệng nói nữa.

Nếu anh đã không muốn nói,
thì tôi cũng không có cách nào cả,
mặt khác, nếu anh đã không mờ
miệng, thì tôi cũng không cần thiết
phải hỏi nhiều.

Có quá nhiều việc nên tôi
không thể đều đi giải quyết hết
được, huống chỉ đều là con người,
trong lòng mà chứa đựng quá
nhiều chuyện thì cũng sẽ trờ nên
mệt mỏi.

Xe dừng sát ð dưới tầng của
biệt thự, dì Triệu đi ra đón, thấy tôi
và Phó Thắng Nam đều trờ về, thì
trên mặt nở nụ cười.

“Bên ngoài lạnh lắm, về sau
vẫn là phải đi về sớm một chút,
bụng đã lớn hơn rồi, đã có thể thấy
được bụng, không thể cứ luôn ở
bên ngoài, về nhà vẫn là an toàn
hơn một chút!”

Dì Triệu từ trước đến nay vẫn
luôn như vậy, tôi gật đầu, cũng
không nói gì nhiều, chợt nhớ đến
chiếc hộp mà trước kia ông nội để
lại cho tôi, liền thuận miệng hỏi dì
Triệu.

“Dì Triệu, mấy ngày nay dì thu
dọn nhà cửa có nhìn thấy chiếc
hộp gỗ đàn hương mà lúc trước dì
đưa cho tôi không?”

Phó Thắng Nam đang đổi giày
ð chỗ huyền quan, hơi cứng người
lại, ánh mắt có hơi tối lại nhìn về
phía tôi.

“Sao bỗng nhiên cô lại nhớ
đến cái hộp đó?”

Tôi gật đầu: “Chỉ là vô tình nhớ
đến thôi” Hôm nay gặp Thẩm
Minh Thành, có rất nhiều việc tôi
vốn đã quên đi, nhưng cuộc sống
là như vậy, tôi cũng không thể cứ
tiếp tục mơ hồ thêm nữa.

Thẩm Minh Thành sẽ không
dừng lại ð đây, anh vẫn sẽ tiếp tục
dây dưa, bất kể tôi có làm gì đi nữa
thì cũng không thề nào tránh thoát
được, nếu đã như vậy,không bằng
làm tốt phần chuẩn bị đề đối mặt.

Dì Triệu suy nghĩ một chút, rồi
lắc đầu nói: “Từ sau lần trước đưa
cái hộp đó cho cô thì tôi chưa từng
trông thấy thêm một lần nào nữa,
ông cụ nói để cho cô bảo quản, giữ
gìn cần thận, bên trong có đồ mà
ông cụ để lại cho cô, còn có cả đồ
của bà ngoại cô để lại cho cô nữa.”

Mấy ngày hôm trước do có
quá nhiều việc, nên tôi đã quên
mất chuyện này, giờ nghĩ kỹ lại, tôi
cũng thật sự không biết tôi đã để
cái hộp đó ð chỗ nào nữa.

“Vâng, để hôm nào tôi đi tìm
kỹ xem!” Dù sao cũng là đồ mà
ông cụ đã để lại, là món đồ mà khi
nhìn đến sẽ nhớ lại những mảnh ký
ức, những mảnh hồi ức về các cụ.

Phó Thắng Nam đổi giày xong
thì đi vào phòng khách, một hơi
uống hết cốc nước rồi nhìn tôi với
ánh mắt sâu xa, tính cách của anh
trước giờ vẫn luôn cổ quái, kỳ lạ,
không dễ suy đoán, lúc này tôi
cũng không có tâm trạng mà đề ý
đến anh.

Dứt khoát đi thằng về phòng
ngủ mà tôi đã ở lúc trước, nghĩ rằng
hẳn là sẽ đề ð nơi đó.

Căn phòng đã được dọn sạch,
quần áo và đồ dùng của tôi cũng
đều đã được mang đi, cho nên căn
phòng vốn đã rộng, bây giờ nhìn
càng có vẻ trống trải, tôi tìm khắp
một lượt ð trong các ngăn kéo,
cũng không nhìn thấy cái hộp.

Phó Thắng Nam khoanh hai
tay nhìn tôi, ánh mắt sâu không
thấy đáy, tôi liếc nhìn anh một cái,
mở miệng nói.

“Anh đi đánh răng, rửa mặt
trước đi, tôi tìm một chút xem sao đã”

Anh không nói gì, một lúc lâu
sau mới lên tiếng: “Em biết bên
trong chiếc hộp mà ông nội đưa
cho em có chứa cái gì không?”

Tôi lắc đầu: “Tôi không biết,
lúc đó dì Triệu chỉ nói là nếu như tôi
thực sự không muốn ly hôn với anh
thì có thể cầm lấy chiếc hộp đó
đưa cho anh, cũng không biết ông
nội đã đề cái gì ð bên trong, có lẽ là
ông nội vì đề đe dọa anh không ly
hôn với tôi, nên dùng Tập đoàn
Phó Thiên uy hiếp anh!”

Anh cười lạnh: “Nông cạn!”

Tôi không phủ nhận, đã tìm
hồi lâu mà không có tìm thấy,
không khỏi có chút buồn bực, nhìn
về phía anh nói.

“Ông nội là muốn đưa cho
anh, anh đã nhìn thấy chiếc hộp đó
chưa?”

Anh liếc nhìn tôi: “Em bây giờ
đang thiếu tiền sao?”
Tôi có chút không hiểu gì cả:
“Không thiếu!”
“Vậy thì tìm cái hộp đó cũng
không có tác dụng gì cả, bên trong
cái hộp đó đều là tiền bạc mà ông

nội đề lại cho cô, chẳng qua là sợ
sau khi cô rời khỏi tôi sẽ bị chết
đói!”

Tôi nhíu mày, có hơi bực tức:
“Anh đã mở ra?”

Anh gật đầu.

“Phó Thắng Naml” Tôi tức
giận, “Đó là đồ của tôi, anh dựa vào
cái gì mà mở nó ra khi chưa có sự
cho phép của tôi?”

Đây đã không phải là lần đầu
tiên, lần trước cũng là tự mình
quyết định mang tôi đi gặp Lâm
Uyên, đề cho bà ấy lấy tóc của tôi
mang đi giám định ADN, lần này lại
là tự mình mờ chiếc hộp đó ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK