Mục lục
Tổng tài, phu nhân có thai rồi (full 812 chap) – Thẩm Xuân Hinh – Phó Thắng Nam – Truyện tác giả: Ngọc Hoan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 312: Quãng thời gian yên bình tại Hoàng An (S)

Tôi cười cười xách giỏ xách lên, ôm
trái dưa hấu mới vừa hái lên đi về phía cậu
ấy: “Sao cậu lại tới đây vậy? Không phải
cậu nói gần đây công việc rất bận rộn
sao?”

Cậu ấy thả bé Tuệ Minh xuống dưới rồi
tiếp nhận giỏ xách từ trong tay tôi như thói
quen, cậu ấy mờ miệng nói: “Tớ biết trái
cây ở đây của cậu chín cả rồi nên định tới
ăn ké vài hôm, không được hả?”

“Được chứ”

John mỡ một phòng tư vấn tâm lý ở
thành phố Ninh Giang, mấy năm nay
hòng khám phát triền cũng rất tốt.
Những năm tôi vừa mới tới Hoàng An

cậu ấy vẫn thường xuyên đến thăm Tuệ
Minh, mấy năm nay thì công việc bắt đầu
bận rộn, một năm cũng chỉ đến một, hai
lần mà thôi.

Ăn cơm tối xong lại ăn trái cây, ngày
hè trời tối muộn, Tuệ Minh ầm ï muốn ra
ngoài tản bộ.

Dù sao thì mọi người cũng không có
việc gì nên liền dứt khoát cùng nhau đi dạo
trong ngõ nhỏ một lát.

Hai bên ngõ nhỏ trồng rất nhiều hoa
tường vi, giữa hè vừa vặn là lúc đang nở
hoa đẹp nhất, Tuệ Minh thích chơi ð bên
này, đặc biệt là thích lôi kéo Chương Nam
và Mặc Bạch tới chơi cùng.

Bời vì mỗi lần đến đây, chỉ cần con bé
mờ miệng đòi ăn kem thì Chương Nam đều
sẽ mua cho con bé.

Chương Nam đi ra từ tiệm bán nước

giải khát, trong tay đang cầm kem, đưa

cho Tuệ Minh và Mặc Bạch mỗi đứa một
cây, sau đó còn đưa cho tôi một cây nữa.

Tôi không nhịn được mà cười nhẹ, vậy
mà bản thân tôi lại bị xem như một đứa trẻ.

Tuệ Minh cần thận từng li từng tí liếm
bơ rồi ngửa đầu lên nhìn Chương Nam, hỏi:
“Chú Nam, sao mỗi lần chú đều mua kem
cho mẹ con thế? Mẹ con bảo chỉ có trẻ
con mới ăn kem thôi, người lớn không ăn
đâu.”

Chương Nam cười tủm tỉm đáp rằng:
“Mẹ con cũng giống như con vậy, cũng là
trẻ con.”

Tuệ Minh không hiều lắm, nhóc con
nhìn nhìn John rồi lại nói với Chương Nam:
“Vậy thì chú John và mẹ con lớn như nhau,
nên chú ấy cũng là trẻ con, vậy sao chú
không mua cho chú ấy vậy?”

Ngụm nước John chưa kịp nuốt xuống
bị phun ra, anh nhìn Tuệ Minh rồi nói: “Chị

hai của tôi ơi, chú John đây của chị là đàn
ông con trai, không phải là con nít nên
không ăn những thứ đó đâu, chú và mẹ
con không giống nhau, dù mẹ con có lớn
thế nào đi nữa thì cũng là trẻ con cả.”

Tuệ Minh như hiểu như không mà gật
gật đầu.

Màn đêm chậm rãi buông xuống,
đường phố hai bên ngõ nhỏ đều bắt đầu
thắp đèn lên, tôi không khỏi thốt lên, mấy
năm trước tôi và Trần Diệc Hàn hình như
cũng đã đi qua một ngõ nhỏ dài đằng
đẳng thế này.

Trong ngõ nhỏ cũng mờ đầy hoa hồng
màu sắc khác nhau, chỉ là cuối ngõ nhỏ đó
không có chợ đêm, cũng không có lầu.

“Đang nghĩ gì thế?” John quơ quơ tay
trước mặt làm tôi hồi phục lại tinh thần.

Tôi phục hồi lại tỉnh thần thì thấy Tuệ

_“”
Minh và Mặc Bạch đã chạy thật xa rồi,

Chương Nam đi theo phía sau hai đứa trẻ
đó.

Tôi hậu tri hậu giác mà lắc lắc đầu với
don.

Cậu ấy nhìn về phía Chương Nam
đang bảo vệ sau lưng hai đứa nhỏ rồi lại
nhìn nhìn tôi, không khỏi nhíu mày nói:
“Nhâm phẩm, tướng mạo đều rất được,
ngoại trừ tuồi tác có hơi lớn một chút thì
thật ra đó cũng là một lựa chọn rất tốt”

Tôi bị một câu không hiểu ra sao của
cậu ấy làm cho đầu óc hơi mơ hồ, tôi
không nhịn được mà nhíu mi nhìn về phía
cậu ấy: “Cái gì?”

Cậu ấy nhún vai: “Tìm đối tượng cho
cậu đó!”

Tôi buồn cười nói: “Xem ra công việc
dạo gần đây của cậu thực sự không phải
rất bận.”

Tôi bĩu môi, John thản nhiên nói: “Thật
ra tố cảm thấy thế này rất tốt, anh ấy đối
xử với cậu rất tốt, các phương diện còn lại
đều tốt cả, mấy năm nay anh ấy chăm sóc
Tuệ Minh cũng rất chu đáo. Cậu cũng đã
ba mươi rồi, nếu đã bỏ xuống được những
chuyện trước kia thì cũng nên trù tính một
chút cho cuộc đời mình thật tốt, cậu cũng
nên tìm một người bầu bạn đi, đợi sau này
Tuệ Minh trường thành rồi thì cậu cũng
không cô đơn”

Tôi đỡ trán, không thèm đề ý tới cậu
ấy, đuổi kịp người trước mặt.

Cậu ấy đi theo sau tôi ồn ào nói: “Cậu
đừng cứ không phản ứng như vậy, tớ nói
thật đó, Phó Thắng Nam cũng đã sắp đính
hôn rồi, nếu cậu đã buông bỏ được anh ta
thì cũng nên suy nghĩ cho tương lai của
mình chút đi chứ.”
rất bận.”

Tôi bĩu môi, John thản nhiên nói: “Thật
ra tố cảm thấy thế này rất tốt, anh ấy đối
xử với cậu rất tốt, các phương diện còn lại
đều tốt cả, mấy năm nay anh ấy chăm sóc
Tuệ Minh cũng rất chu đáo. Cậu cũng đã
ba mươi rồi, nếu đã bỏ xuống được những
chuyện trước kia thì cũng nên trù tính một
chút cho cuộc đời mình thật tốt, cậu cũng
nên tìm một người bầu bạn đi, đợi sau này
Tuệ Minh trường thành rồi thì cậu cũng
không cô đơn”

Tôi đỡ trán, không thèm đề ý tới cậu
ấy, đuồi kịp người trước mặt.

Cậu ấy đi theo sau tôi ồn ào nói: “Cậu
đừng cứ không phản ứng như vậy, tớ nói
thật đó, Phó Thắng Nam cũng đã sắp đính
hôn rồi, nếu cậu đã buông bỏ được anh ta
thì cũng nên suy nghĩ cho tương lai của
mình chút đi chứ”

 

Thân thể tôi cứng còng, nhưng cũng
chỉ trong khoảnh khắc mà thôi, tôi lặng
người vài giây rồi quay đầu nhìn cậu ấy,
thuận miệng hỏi: “Đính hôn rồi sao?”

Cậu ấy gật đầu: “Đính hôn cùng Mạc
Hạnh Nguyên, dù sao thì Mạc Hạnh
Nguyên cũng là trách nhiệm của anh ta,
mặc dù không có tình yêu nhưng cũng có
trách nhiệm, kết hôn thì cũng không sao
cả. Ngược lại là cậu đó, tớ thấy Chương
Nam rất tốt mà”

Tôi không nói nhiều thêm nữa mà chỉ
nhẹ nhàng than thờ một hơi, men theo con
hẻm nhỏ đi về phía trước, bóng đêm càng
ngày càng đậm.

Đúng thế!

Cũng đã bốn năm rồi, anh ấy bắt đầu
cuộc sống mới của mình cũng không có gì
kỳ lạ cả.

Dù gì thì cũng đã trờ thành người qua

đường rồi, nói cho cùng thì nên chúc phúc

cho anh mới đúng.

Tôi ở trong màn đêm lằng lặng ăn hết
que kem, đột nhiên cảm thấy con ngõ nhỏ
này có thể chính là đường đời của chính
tôi.

Trờ về sân nhỏ, Tuệ Minh đi ngủ sớm,
Chương Nam dắt Mặc Bạch về nhà, John
lài nhải với tôi cả nửa ngày mới chịu quay
về phòng nghì ngơi.

Tôi ð trong phòng ngủ ôm lấy cái bụng
đau âm ï, rất lâu sau cũng không thể hồi
thần. Đúng vậy, bốn năm rồi, mỗi lần tới kỳ
kinh nguyệt tôi đều sẽ đau đến mức run
rầy cà người.

Hôm nay còn ăn kem, sao có thể
không đau được cơ chứt

Tôi vốn nghĩ rằng có thể giống bình
thường, đau đến nửa đêm rồi sẽ không
u nữa, nhưng không ngỡ rằng tôi lại đau

đến hôn mê.

Tôi tỉnh lại ở bệnh viện, John nhìn tôi,
cậu ấy hơi tức giận: “Cậu không biết mình
tới kỳ kinh nguyệt thì không thể ăn kem
sao?”

Tôi mím môi than nhẹ một tiếng:
“Không đau nữa rồi!”

Cậu ấy trừng tôi một cái, đôi mắt hơi
đỏ lên: “Tuệ Minh bị dọa đến mức phát
khóc, bây giờ con bé căn bản không thề rời
khỏi cậu. Tớ ð ngay cách vách, cậu gọi cho
tớ một cuộc điện thoại hay hét lên một
tiếng cũng được, tại sao lại tự mình gắng
gượng chịu đựng chứ? Bắt đầu từ khi nào
mà ngay cả đau cậu cũng không lên tiếng
nữa rồi?”

Đúng thế!

Bắt đầu từ lúc nào mà đến đau cũng
không lên tiếng nữa?

Tôi cười tủm tìm rồi khe khẽ lắc đầu:

“Tớ không sao đâu, cậu đừng lo lắng!”

Thấy tôi căn bản không nghe lời cậu
ấy, cậu ấy dứt khoát ngậm miệng, xoay
người rời khỏi phòng bệnh, rõ ràng là đã
tức giận rồi.

Chương Nam làm thủ tục xong thì có
hơi xin lỗi nhìn tôi: “Là do anh sơ ý, không
đề ý đến điều đó, xin lỗi em!”

Tôi lắc đầu: “Là do tự em thèm ăn,
không trách anh được. Mặc Bạch đi học rồi
sao?”

Anh ấy gật đầu: “Tuệ Minh cũng đi rồi,
nhưng mà con bé rất lo lắng cho em. Lát
nữa anh tới trường học một chuyến, báo
cho con bé em không sao rồi.”

“Cảm ơn anh!” chúng tôi nương tựa
lẫn nhau, tôi không thề rời xa Tuệ Minh,
Tuệ Minh cũng không có cách nào rời xa
tôi được.

Anh cười nhẹ: “Lạnh nhạt quá! Em ở
bệnh viện nghỉ ngơi hai ngày, bên phía
khách sạn anh xử lý, bên phía Bảo Khiết
em cũng đừng làm nữa, cứ lo tiếp đãi và
ngoại giao thôi, như thế cũng nhẹ nhàng
hơn một ít.”

Lại nói cảm ơn lần nữa tôi sợ anh ấy sẽ
chê tôi quá mức dong dài mất, nên tôi dứt
khoát cười cười nói: “Vậy thì phải làm phiền
anh rồi.”

Anh cười nhẹ rồi bỏ giấy nhập viện
bên cạnh tôi, than thờ nhẹ một tiếng: “Em
đấy, không cần cái gì cũng tự mình gồng
gánh”

Tôi mím môi không nói nữa.

Cũng coi như không phải bệnh gì
nặng, có .John ở bên cạnh, Tuệ Minh cũng

có người chăm sóc, Chương Nam cũng

thường đến thăm bệnh.

Bốn năm nay, ngày nào tôi cũng đi
làm, chăm sóc Tuệ Minh, ngược lại là khó
có được mấy ngày thanh nhàn như thế này,
không cần phải quan tâm gì cả.

Khi thu xếp đồ đạc xuất viện, John
nhìn tôi nói: “Bác sĩ nói bệnh này của cậu
là do năm đó sinh con xong lưu lại, sau này
phải điều dưỡng thật tốt, đừng tự phế
mình đi. Cậu mới ba mươi thôi, đừng đề
chưa đến bốn mươi mà đã già đến không
ra hình dạng gì”

Tôi cười cười, cũng không nói nhiều,
chỉ mờ miệng nói: “Buổi tối Tuệ Minh muốn
ăn cánh gà, lúc chúng ta trờ về thì nhớ đi
siêu thị một chuyến nha.”

Cậu ấy đỡ trán, nhún vai nói: “Trong
đầu cậu còn có thể nghĩ cái khác nữa
không?”

Tôi không đáp, chỉ xách hành lý đi
xuống lầu.

Chương Nam rất nhiệt tình, đã lái xe
tới đợi ð dưới lầu rồi. Tôi cũng không tiện từ
chối, chỉ đành phải lên xe.

Mua cánh gà ở siêu thị xong, đưa tôi
và John về nhà rồi anh mới đi đón Tuệ
Minh và Mặc Bạch.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK