Mục lục
Tổng tài, phu nhân có thai rồi (full 812 chap) – Thẩm Xuân Hinh – Phó Thắng Nam – Truyện tác giả: Ngọc Hoan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 176: Trả thù, không có trái tim sẽ không có đau đớn (8)

Tôi không cam tâm, tôi không cam tâm chết
như thế này, không cam tâm chết một cách không

rõ ràng như vậy được.

Thấy tôi tức giận, anh ta thở dài, đặt tay tôi
vào dưới chăn bông rồi nói: “Em đừng có ngốc
nữa. Con đường phía trước còn dài lắm. Em cứ từ
từ bước đi thôi.”

Tôi gật đầu, nhìn chằm chằm lên trần nhà và
bắt đầu sững sờ. Làm sao tôi lại không thể đủ

can đảm để đâm Phó Thắng Nam chứ?

Tôi lại chìm vào giấc ngủ và thức dậy vào

đêm khuya.

Những người vốn đang gặp nhau trên đường
xuống suối vàng giờ lại đối mặt nhau trong phòng
bệnh.

Phó Thắng Nam vẫn mặc một bộ âu phục
màu đen được thiết kế riêng như mọi khi, có lẽ bởi
vì nhiệt độ điều hòa trong phòng quá cao, anh cởi
áo khoác ngoài ra, chiếc áo sơ mi trắng được ủi

phẳng phiu và tỉ mỉ, giống hệt anh vậy.

“Dậy đi””Anh bước tới, ánh mắt rơi vào người

tôi, phản chiếu một tia sáng yếu ớt.

Tôi nhắm mắt lại và thực sự không muốn nhìn

thấy anh.
Anh nói tiếp: “Có chỗ nào khó chịu không?”
Tôi im lặng và không có ý định muốn nói.
“Muốn uống nước không?”

Ở mu bàn tay tôi đang đau âm ỉ, tôi cau mày,
hai tháng nay tôi truyên dịch quá nhiều, vết bầm
tím trên mu bàn tay đã để lại lâu lắm rồi, thế
nhưng nó vẫn không chịu tiêu tan, thật sự khiến
người ta rất khó chịu.

Cơ thể tôi được nâng lên một cách vững chãi,

tôi cau mày mở mắt ra và nhìn thấy khuôn mặt

đẹp trai tuấn lãng của Phó Thắng Nam.

Một cốc nước ấm được đặt trước mặt tôi, tôi
nhìn một hồi lâu cũng không có phản ứng, một lúc

lâu sau mới giơ tay truyền dịch lên.

Tôi đang cầm chiếc cốc trong tay, nói thật là
có chút khó khăn, trên mu bàn tay tôi có máu
chảy ra từ ống truyền dịch, Phó Thắng Nam nhìn
tôi đau đớn, trong ánh mắt đen láy của anh đều là

sự đau xót.

Tôi nheo mắt, chiếc cốc trong tay tôi bất ngờ
rơi xuống, một tiếng “bốp”vang lên và chiếc cốc

rơi xuống đất vỡ tan tành.

Nhiệt độ trong không khí đủ thấp để khiến
cho người ta rùng mình, tôi mỉm cười yếu ớt: “Xin
lỗi, không phải cố ý-

Mặc dù đó là một lời xin lỗi, nhưng tôi nhìn
anh với ánh mắt lạnh lùng và không cảm thấy có

lỗi chút nào.

Anh nhướng mày, giọng nói cứng ngắc:

“Không sao đâu “Anh quỳ xuống nhặt những

mảnh vỡ trên mặt đất.

Có lẽ cảm thấy bầu không khí quá yên tĩnh,
anh mở miệng: “Còn muốn uống không? Tôi rót lại

một cốc cho em”

Tôi cụp mắt nhìn đôi bàn tay có chút run rẩy

của anh, trong lòng lại càng thêm ớn lạnh.

“Cảnh con bị chết ngạt, anh có xem
không?”Tôi biết, với tính cách của Thẩm Minh
Thành, anh ta nhất định sẽ cho Phó Thắng Nam

xem đoạn video đó.

Từ giây phút anh xuất hiện vừa rồi, tôi thấy
trong mắt anh đã hiện lên vẻ chịu đứng và kiềm
chế đau khổ.

Đúng, anh đã khóc, còn khóc như thế nào thì
không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ cần biết rằng
anh đã rất đau đớn là được.

Phó Thắng Nam dừng tay nhặt mảnh vỡ, thân

thể cứng đờ, chậm rãi nâng mắt nhìn tôi.

Bốn mắt đối diện nhau, tôi cất giọng mỉa mai:

“Tổng giám đốc Thắng Nam cho rằng giơ tay
chém xuống một nhát như vậy thì sẽ thú vị hơn

hay là chậm rãi bị chết ngạt sẽ thú vị hơn?”

Anh im lặng, và nỗi đau xót trong đôi mắt đen

kia càng hiện lên rõ ràng hơn.

Thấy anh không nói lời nào, tôi ngán ngẩm,

đưa tay lên rút cây kim từ mu bàn tay ra.

Vì dùng lực quá mạnh, vết máu văng ra rơi

trên chiếc cốc màu trắng, trông vô cùng chói mắt.

Tôi nhấc chân xuống, cứ như vậy đi chân trần
trên mặt đất. Tôi biết trên mặt đất có nhiều mảnh
vỡ thủy tinh nhưng tôi vẫn không có ý định tránh né.

Khi lòng bàn chân rơi xuống mu bàn tay của
Phó Thắng Nam, máu chảy ra từ lòng bàn tay và
từ từ tản ra. Có đau không?

Tôi không biết, tất cả những gì tôi biết là khi
tôi câm mảnh thủy tinh hết lần này đến lần khác
trong tuyệt vọng cố gắng cắt sợi dây ràng buộc số

phận của con tôi, những mảnh vỡ thủy tinh xuyên

qua lòng bàn tay tôi hết lần này đến lần khác và
máu nhuộm đỏ sợi dây thừng. Dù vậy, tôi vẫn

không có cách nào để cứu con mình cả.

Tôi từ từ cúi đầu xuống, ánh mắt rơi vào
khuôn mặt tái nhợt vì đau đột ngột của Phó
Thắng Nam, tôi thản nhiên cười nói: ‘Xin lỗi, vừa

rồi không nhìn thấy:

“Không có gì “Giọng của anh yếu ớt đến mức

không thể nghe thấy bất kỳ cảm xúc nào.

Đi qua người anh, tôi tự rót cho mình một cốc

nước rồi ngồi xuống ghế chậm rãi uống.

Phó Thắng Nam ngồi xổm, rút những mảnh
vỡ thủy tinh đâm vào lòng bàn tay với khuôn mặt

không chút biến sắc.

Máu chảy ra từ lòng bàn tay, bắn tung tóe trên

mặt đất thành chất lỏng chói mắt.
Có đau không?

Tôi không thể cảm nhận được điều đó, tôi chỉ

cảm thấy vô cùng cáu kỉnh.

Khi Mạc Hạnh Nguyên đến, nhìn lòng bàn tay
bằng xương bằng thịt của Phó Thắng Nam chảy
máu, cô ta hận không thể xé nát tôi ra: “Xuân

Hinh, rốt cuộc cô muốn làm gì vậy?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ để kiểm tra thời gian,
bây giờ chắc đã quá khuya rồi, cô ta thực sự

cuồng si Phó Thắng Nam hơn tôi nghĩ.

Tôi nhướng mày nhìn cô ta, và cũng nhìn thấy
ở phía sau cô ta còn có Trịnh Tuấn Anh và Kiều

Cảnh Thiên cũng đã theo vào.

Tôi cười nhẹ: “Cảm ơn mọi người đã đến gặp
tôi vào thời điểm này, vất vả rồi”

Mạc Hạnh Nguyên trừng mắt nhìn tôi rồi quỳ
xuống nhìn Phó Thắng Nam, lúc này không biết
chuyện gì đang xảy ra, chiếc TV đã tắt trong
phòng đột nhiên bật lên.

Đoạn video bên trong đó thu hút sự chú ý của

Mạc Hạnh Nguyên.

Nhìn lại lần nữa, tôi tê tái, nhìn biểu cảm của

từng người.

Có những nỗi sợ hãi, đau khổ, choáng váng và

cả ngạc nhiên.

Thẩm Minh Thành thực sự là một thiên tài,
anh ta đã dùng phương pháp này để cho rất nhiều

người cùng xem.

Một lúc lâu sau, khi video kết thúc, Mạc Hạnh
Nguyên nhìn tôi và sau đó lại nhìn bàn tay của
Phó Thắng Nam.

Sắc mặt của cô ta tái nhợt, tôi rất thích nhìn
cô ta trông như thế này, đặt cốc nước trên tay
xuống, tôi chậm rãi đi về phía cô ta, ngồi xổm
trước mặt cô ta, cười nói: “Cô Hạnh Nguyên, vừa
rồi cô có xem video không? Có muốn biết đứa trẻ
chết ngạt cuối cùng được đưa ra khỏi bụng sẽ

như thế nào không?”

Cô ta kinh hãi, sắc mặt trắng bệch, khiếp sợ
nói: “Xuân Hinh, cô điên rồi!”

Tôi mỉm cười yếu ớt, thưởng thức vẻ mặt
hoảng hốt của cô ta, lòng bàn tay che đi cái bụng

đã căng phồng của cô ta, hạ giọng rồi cười ảm

đạm hơn: “Cô có muốn trải qua nỗi đau của tôi lúc
đó không? A, mẹ của cô chắc là rất thích cách
này đấy, nếu không thì sao lại có thể dùng cách
đó áp dụng lên người tôi nhỉ? Cô nói có đúng
không?”

“Xuân Hinh, cô đang ngậm máu phun người

đấy “Mạc Hạnh Nguyên kinh ngạc ngã xuống đất,

lùi vê phía sau từng chút một.

Kiều Cảnh Thần hồi phục sau cú sốc vừa rồi
và nâng Mạc Hạnh Nguyên đang hoảng loạn lên:
“Xuân Hinh, cô dựa vào cái gì mà kết luận bác gái

làm điều đó chứ?”

Tôi nhướng mày: “Mọi người có cần xem
chứng cứ không?”Lúc này, tôi mới dừng lại một
chút và chán nản nói: “Chơi như vậy sẽ không vui
lắm, như vậy đi, hôm khác tôi sẽ cho các người
xem bộ dạng của đứa trẻ bị chết ngạt là như thế

nào nhé”

Nhìn chằm chằm vào bụng của Mạc Hạnh

Nguyên, tôi cười to hơn: “Cũng để cho cô thấy

trước cảnh con của cô trông như thế nào sau khi

bị chết ngạt đấy, thế nào?”

“Đưa tôi đi, đưa tôi đi, cô ta bị điên rôi”Mạc
Hạnh Nguyên sợ đến mức nói năng lộn xôn, gắt

gao kéo Kiều Cảnh Thần để anh ta đưa mình đi.

Kiều Cảnh Thần nghiêm túc nhìn tôi, khuôn
mặt anh ta rất phức tạp, không biết cảm giác đó

nên diễn tả như thế nào.

Ngay sau khi Mạc Hạnh Nguyên rời đi, tôi lại
cảm thấy buồn chán, tôi khế liếc nhìn người đàn
ông đang suy sụp cảm xúc trên mặt đất, sau đó
lại nhìn Trịnh Tuấn Anh đang đứng ở cửa.

Nhìn thấy ánh mắt đau khổ của anh ta, trái tim
đau nhói của tôi lại càng thêm khó chịu.

Tôi chỉ đơn giản gọi cho Cố Diệc Hàn, điện
thoại đã được kết nối, tôi nói thẳng: “Anh không
cần tôi nữa sao? Đừng để tôi ở lại bệnh viện, tôi sợ”

Phó Thắng Nam nhìn tôi, trong đôi mắt đen
của anh là chiều sâu mà tôi không thể nhìn thấy,
một bóng tối vô tận.

Anh đang đau khổ, tôi biết, nhưng vậy thì sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK