Mục lục
Cửu Thiên Kiếm - Chu Hằng (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chu Hằng mẫn cảm nhất đối với sát ý, lập tức cảm ứng được ba cường giả Thăng Hoa Cảnh này phát lên sát khí đối với mình!

Trong lòng hắn nổi giận!

Chính mình đắc tội bọn họ sao? Không có! Không cừu không oán , tại sao đối phương muốn giết chính mình?

Thất phu vô tội, hoài bích có tội!

Bởi vì hắn là Dược sư tam tinh, người khác muốn mời chào hắn, nhưng phân được, vậy làm thịt hắn, ai cũng đừng mong nhận được!

Không, chỉ là Dược sư tam tinh hẳn còn không đáng cường giả Thăng Hoa Cảnh ra tay… Nếu Hồ Mị có thể biết Cố Hồn Đan là hắn cung cấp, những gia tộc khác biết cũng không hiếm lạ!

Chỉ cần không phải kẻ ngu dốt, sẽ liên lạc hắn cùng Dược sư thất tinh, dù sao lúc trước hắn ở Dã Mã Thành chứng thực Dược sư tam tinh quá mức phách lối, biết tình huống lúc đó, không ai sẽ cảm thấy cực hạn hắn là Dược sư tam tinh!

Thiên Bảo Các đáng ghét!

Chu Hằng lạnh lùng nhìn ba người trước mặt, trong lòng cũng hận luôn Thiên Bảo Các!

Bọn họ nói sẽ không tiết lộ tư liệu khách hàng, nhưng quay đầu liền bán hắn sạch sẽ, cho hắn là Nguyệt Minh Đế dễ khi dễ sao?

Cái này… Nguyệt Minh Đế quả thật rất dễ khi dễ, dù tính bán đứng Chu Hằng thì thế nào, một cái Nguyệt Minh Đế có thể chế tạo phiền toái gì cho Thiên Bảo Các? Dù Chu Hằng là Dược sư thất tinh thì như thế nào, Thiên Bảo Các có bối cảnh Tuyệt Tiên Thành, Dược sư thất tinh ở trước mặt tồn tại như vậy vẫn như con kiến.

– 3 vị tiền bối, các ngươi không cảm thấy quá mức sao? Tại hạ thậm chí còn không biết các ngươi là ai, các ngươi đã muốn giết tại hạ! Chu Hằng mờ nhạt nói, nhưng Hỏa Thần Lô đã bị hắn cầm đến trên tay.

– Muốn trách, thì trách ngươi không nên tới đây! Hoàng Phủ Thanh tiếp lời nói.

Ý tứ của hắn là nếu Chu Hằng trốn đi, hoặc đợi ở địa phương nhiều người, như vậy mọi người đều có cố kỵ sẽ không tiện hạ thủ..

Muốn trách, thì trách thực lực Chu Hằng không được!

Con bà nó đây là cái ngụy biện gì?

Chu Hằng tức giận, mà Hoàng Phủ Thanh có thể nói ngụy biện được đường đường chính chính như thế, không phải bởi vì khác . Chính là thực lực của hắn mạnh, có thể nghiền ép chính mình!

Thực lực mạnh, chính là vương đạo!

Thực lực mạnh, có thể không nhìn quy tắc! Không nhìn đúng sai!

Bởi vì một lời cường giả chính là khuôn vàng thước ngọc!

– Uy uy uy, ba xú gia hỏa các ngươi, có phải cũng muốn giết người diệt khẩu bổn tiểu thư? Băng Tú Lan xen mồm kêu lên.

Ba người Hoàng Phủ Thanh cũng chưa liếc nhìn nàng một cái. Một Nguyệt Minh Vương thật sự không cách nào để cho bọn họ nhìn, nếu muốn giết Chu Hằng, như vậy một người một con lừa bên cạnh hắn cũng cần diệt khẩu.

– Các ngươi dám! Băng Tú Lan thông minh loại nào, nhìn lại mặt 3 người liền biết mình đoán đúng, nàng giận tím mặt, trách mắng. – Ba cái tên vừa già lại xấu xí,lại muốn giết bổn tiểu thư như hoa như ngọc, dịu dàng đáng yêu, các ngươi thật quá mức! .

– Bớt sàm ngôn đi! Chú lùn nhìn lướt qua Hoàng Phủ Thanh cùng lão già Đổng gia, dò ra một động tác – Nếu nhóm ngươi không chịu ra tay. Vậy để lão phu đến! .

Chu Hằng cùng Băng Tú Lan đồng thời ra động tác, một cái mở ra Hỏa Thần Lô. Một … người khác thì nhấn ở ngực một cái, ông, ông, một mảnh đại hỏa cuốn ra, mà một đạo hào quang trắng cũng chiếu ra, tạo thành một cái hộ thuẫn trong suốt.

– Cái gì! .

– Đây là lửa gì a! .

– A .

Ba đại cường giả Thăng Hoa Cảnh đồng thời cả kinh kêu lên trong nháy mắt, bọn họ phát hiện không thích hợp, lập tức muốn phóng người lên, nhưng ngọn lửa sôi trào đã cuốn bọn họ vào!

Tiếng kêu thảm thiết hơi ngừng, chỉ còn lại có một mảnh ngọn lửa đốt lên tận trời!

Không chỉ là ba đại cường giả Thăng Hoa Cảnh bị cháy sạch trong nháy mắt, những người gia tộc bọn họ cũng bị cuốn vào, đồng dạng biến thành tro tàn!

Đây là uy lực Hỏa Thần Lô!

Giết cường giả Thăng Hoa Cảnh dễ như chơi!

– Ai, bổn tọa thật sự hư hỏng, không ngờ ra tay đốt chết mấy con con kiến, thật sự hổ thẹn a! Hỏa Thần Lô còn rất ngạo kiều truyền lại thần thức dao động.

Chu Hằng khiếp sợ, tên kinh khủng như vậy không ngờ thu ở trong không gian đan điền của hắn, nếu cái bếp lò này cũng phun hắn một ngụm, hắn sẽ mất xác a!

– Nấu nướng giỏi! Cháy sạch hay! Cháy sạch tuyệt! Con lừa đen vui mừng nhảy ở một bên, lúc đầu bị ba đại cường giả Thăng Hoa Cảnh áp bách, sinh tử ngay tại một ý niệm người khác, đây là biệt khuất bực nào!

Con lừa đê tiện nhảy vài cái, liền dời ánh mắt tham lam chăm chú vào trên Hỏa Thần Lô, nước miếng chảy ròng.

– Di, không nghĩ tới ngươi còn ẩn dấu! Băng Tú Lan lộ ra vẻ khiếp sợ, nhấn một cái ở ngực, tất cả ánh sáng trắng thu vào ngực của nàng, quang thuẫn màu trắng ngà đã biến mất.

– Ngươi cũng ẩn dấu thôi! Tuy rằng Chu Hằng không biết lực phòng ngự quang thuẫn kia mạnh đến mức nào, nhưng thiếu nữ này không giống như ngu ngốc, biết rõ đối phương là cường giả Thăng Hoa Cảnh còn không sợ hãi, quang thuẫn tất nhiên có thể đưa đến tác dụng tương đối.

Xem ra, lai lịch thiếu nữ này rất lớn!

Tuy nhiên, đáng tiếc, người bị Hỏa Thần Lô đốt chết không thể cung cấp tinh khí sinh mệnh cho hắn, đây chính là ba ái cường giả Thăng Hoa Cảnh a, nếu có thể luyện hóa, đừng nói 21 vầng trăng, khả năng đều trực tiếp vào Nhật Diệu Hoàng đi!

– Cấm chế hẳn đã mở ra, chúng ta đi thôi! Chu Hằng thu thập tâm tình, trước mắt có vô số bảo vật đang chờ hắn.

– Đi! Đi! Đi! Con lừa đen cùng Băng Tú Lan đồng thời hoan hô lên, khiến Chu Hằng đột nhiên phát hiện mình bên cạnh luôn có chút người không đáng tin cậy!

Bọn họ đi ra ngoài trăm dặm, hơi thử một lần liền phát hiện nguyên bản cái chắn vô hình chặn đường đi bọn họ đã biến mất!

Cấm chế mở ra!

Bọn họ đồng loạt bước vào, một bước, hai bước, ba bước, không có chút cảm giác khác thường nào.

Điều này rất bình thường, bọn họ cũng chỉ là Nguyệt Minh Đế, Nguyệt Minh Vương, cấm chế nơi này căn bản không có tác dụng đối với bọn họ.

– Vũ Văn Kiếm không chết mấy triệu năm sao, như thế nào đến bây giờ cấm chế này còn có thể vận chuyển? Chu Hằng có chút kỳ quái, theo lý thuyết Sáng Thế Đế hóa thành mục nát ở trong trăm vạn năm, cấm chế này dựa vào cái gì trường tồn?

– Cho nên người ta mới kêu đại năng, ngươi chẳng qua là tiểu nhân vật Nguyệt Minh Đế! Băng Tú Lan rất sung sướng đả kích Chu Hằng.

Chu Hằng tươi cười, khinh thường đấu võ mồm với tiểu nữ nhân.

Bọn họ tiến về phía trước, mục tiêu có thể nói cực kỳ rõ ràng, chính là Ngự Long Điện.

Chỉ là trọng lực nơi này thật lớn, bọn họ căn bản không thể phi hành! Thậm chí, Chu Hằng còn cảm giác được có một cổ lực lượng thần bí tác dụng, Nhật Diệu Vương đều vị tất có thể bay được!

Hai người một con lừa cũng không nhanh, nhưng tin tưởng bất kỳ tốc độ của ai khác cũng đều không mau được, ba ngày sau, bọn họ bay qua vùng khỉ ho cò gáy, phía trước xuất hiện một tòa cổ thành.

Đây là một tòa cổ thành đã sớm bỏ hoang, hơn nữa cũng bị phá hư thành mảnh nhỏ, nơi nơi có thể nhìn thấy dấu vết chiến đấu lưu lại, Chu Hằng cảm ứng xa xa, vẫn còn có thể cảm giác được từng đạo sát ý, chiến ý rõ ràng!

Những ý niệm này quả thật cường đại, cho dù trôi qua vô số năm vẫn mạnh mẽ, nhưng xa xa không thể so sánh cùng nguyên chủ nhân hắc kiếm, nhiều nhất chỉ có thể xem như cấp bậc Sáng Thế Đế!

Mà nguyên chủ nhân hắc kiếm lại vượt qua xa phạm vi Sáng Thế Cảnh!

Năm đó, hẳn đại chiến ở trong một đám Sáng Thế Đế, nơi này là một chiến trường.

Hang ổ Vũ Văn Kiếm làm sao có thể để một đám Sáng Thế Đế đại chiến ? Hơn nữa sát ý, chiến ý ngưng thật vô cùng đáng sợ, cũng không phải tỷ thí với nhau, mà là đại chiến, huyết chiến!

Nơi này từng để lại chuyện xưa?

Chu Hằng đi nhanh tới, nhưng con lừa đen cùng Băng Tú Lan lại không ngăn được ý chí thượng cổ đáng sợ, căn bản không đến gần được tòa cổ thành kia.

– Các ngươi chờ ta ở chỗ này, ta đi xem! Hắn chỉ có thể đi một mình.

– Đừng quên mang bảo bối trở về! Con lừa đen sợ chết, tuyệt đối không thể cậy mạnh mà đi , nhưng nó thế nào cũng không quên được bảo vật, không ngừng phất tay hướng tới Chu Hằng.

Con lừa đê tiện a!

– Mang bảo bối trở về nhé! Băng Tú Lan cũng cười hì hì.

Chu Hằng lắc lắc đầu, đi nhanh hướng về cổ thành.

Những ý chí này vô cùng đáng sợ, chỉ sợ Sáng Thế Vương đến đây đều bị chấn thành ngu ngốc! Nhưng Chu Hằng không sợ nhất chính là áp lực ý thức, hắc kiếm khe khẽ rung lên, cái áp lực gì đều bị hủy diệt nát tan thành bụi.

Vài phút sau, hắn đi vào cổ thành.

Hắn đi lại ở trên đường phố cổ xưa, phóng mắt đánh giá, bốn phía gần như không tìm thấy một tòa kiến trúc hoàn chỉnh, đều chỉ còn lại có một mảnh gạch bể đoạn ngói. Qua nhiều năm như vậy, cho dù nơi này năm đó đã chết vô số người, thi thể cũng khẳng định đều trần về trần, đất về đất .

Di?

Hắn đi đến trung ương thành thị, không khỏi dừng bước.

Lại thấy được! Lại thấy được!

Đây là một tòa kiến trúc tương đối hoàn chỉnh, biển vẫn chưa hoàn toàn bị phá huỷ, chữ viết đã không trọn vẹn, nhưng một đạo huyết nguyệt lại rõ ràng mà đầy đủ, dường như bên trong một cỗ lực lượng bảo hộ.

Huyết nguyệt!

Chính là nữ nhân Hoặc Thiên hận thấu xương, Đạo tràng của nàng có chứa dấu hiệu như vậy, năm đó Chu Hằng thấy qua khối Tiên đại lục ở Huyền Càn Tinh!

Trăm vạn năm trước Tiên giới băng diệt, 49 Tiên Thành sống lại từ trong phế tích, hết thảy lịch sử thượng cổ đều bị mai táng.

Chu Hằng đi vào căn Đạo tràng này, nếu muốn tìm pho tượng cô gái huyết nguyệt, ít nhất cần biết bộ dáng nữ nhân này là gì.

Nhưng khiến hắn thất vọng là, nơi này quả thật có một tượng đá cô gái huyết nguyệt, có thể sánh bằng pho tượng trên Tiên đại lục đụng vào Huyền Càn đại lục, nhưng chỉ còn lại có hai cái chân .

Hắn tìm tỉ mỉ một lần, nhưng không thấy được gì thêm.

Chu Hằng thở dài, ly khai tòa Đạo tràng này, tiếp tục đi tới.

Lại đi mấy phút, hắn lại dừng lại, một cỗ uy áp kinh khủng cắt da tay của hắn đều muốn nứt ra!

Hắn nhìn sang, chỉ thấy uy áp khủng bố lại là một khối vảy!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK