Sau đêm hôm qua, khi Thẩm Trạch Khiên trở về, cô đã khóc rất nhiều
Nếu ai hỏi cô có còn yêu hắn không?
Chắc chắn cô sẽ thật lòng mà nói rằng cô vẫn còn yêu hắn, nhưng bởi có lẽ bức tường thù hận quá dày nên cô không thể tiếp nhận hắn một lần nữa
Thậm chí bây giờ cô còn có Mạnh Quân, cô biết tỉnh cảm anh dành cho cô rất sâu nặng, cô không thể phụ tình yêu của anh được
Sáng hôm sau, Lạc Tư Dao đi làm bằng cặp mắt sưng húp. Dù cho sáng nay cô đã chườm đá nhưng vẫn không có hề hấn gì.
Đến khi ngồi vào bàn làm việc, bên cạnh mới có thanh âm nghi ngờ hỏi, “Cô khóc đấy à? Sao mắt cô sưng húp thế kia?”
Lạc Tư Dao lắc đầu, “Tại hôm qua tôi mất ngủ thôi, mới về nước vẫn chưa thể quen được với múi giờ!”
Đang loay hoay nói chuyện với Nhan Nghiên- cô đồng nghiệp mới thì bỗng có một cuộc gọi đến từ trưởng phòng marketing
Lạc Tư Dao , cô bây giờ lên phòng làm việc của tôi.”
Lạc Tư Dao không biết có chuyện gì liền đáp một tiếng, “Vâng!” Sau đó điện thoại nội bộ liền ngắt.
Nhan Nghiên tò mò hỏi: “Trưởng phòng tìm cô có chuyện gì vậy?”
Lạc Tư Dao mỉm cười trả lời: “Tôi cũng không biết!” Sau đó đứng dậy, “Tôi đến phòng làm việc của trưởng phòng một chút!”
Nhan Nghiên gật gật đầu, “Khi trở về mua giúp tôi một phần trà sữa đấy nhé!”
Lạc Tư Dao đáp lại một tiếng, sau đó xoay người rời đi.
Đến phòng làm việc của trưởng phòng, Lạc Tư Dao khẽ gõ cửa, đến khi nghe được tiếng đáp lại, cô mới mở cửa đi vào.
“Tư Dao, cô ngồi xuống trước đi!” Trưởng phòng Hứa làm tư thế mời.
Lạc Tư Dao gật đầu, sau đó ngồi xuống. Đợi được một lúc, trưởng phòng Hứa lên tiếng nói:
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !