Mục lục
Hôn nhân đỉnh cấp - Hứa Như - Truyện full Tác giả: Thanh Thu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 53: CHỈ CẦN CHỊU TRÁCH NHIỆM

Hứa Như đang được bôi thuốc, tay cô run lên làm đổ chai rượu thuốc đặt bên cạnh.

Bác sĩ bất mãn cau mày: “Đây là phòng cấp cứu, người không liên quan ra ngoài cho tôi.”

“Tôi là chồng của bệnh nhân, không phải người không liên quan.” Lý Thế Nhiên dửng dưng đi vào.

Khó khăn lắm bác sĩ mới có thể băng bó cẩn thận vết thương cho Hứa Như dưới hàng loạt ánh mắt nhìn chăm chú, Lý Thế Nhiên bế bổng cô đi lên phòng bệnh xa hoa trên tầng cao nhất.

“Lý Thế Nhiên, còn chưa khỏi hẳn mà anh đến đây làm gì!” Hứa Như thấy nốt mẩn đỏ trên da anh còn chưa tan biến bèn lo lắng nói.

“Xảy ra chuyện mà nghĩ anh ngồi yên được à?” Lý Thế Nhiên trầm giọng nói, khi nãy anh nhìn vết thương của Hứa Như mà thấy lòng mình hoảng hốt.

“Em không muốn nhập viện đâu, đừng chuyện bé xé ra to như thế, em có thể về nhà được rồi.” Cô chỉ bị chó cắn mà thôi, không có chứng bệnh khác.

“Ừm.” Lý Thế Nhiên ừm một tiếng nhưng vẫn nhìn cô trân trân.

Hứa Như bị anh nhìn đến mất tự nhiên, chỉ có thể cúi gằm mặt xuống.

Lưu Thanh nhanh chóng đưa thuốc đến cho cô, nhìn thấy Lý Thế Nhiên ở đây bèn không ở lại mà đi luôn.

Có điều cô ấy vẫn lặng lẽ gửi tin nhắn cho Hứa Như, bảo rằng mới nửa tiếng trước Lý Thế Nhiên đã giải tán hội hậu viện fans của mình luôn rồi.

Hứa Như: ?

Lưu Thanh: Chắc chắn là vì, cậu nghĩ thử đi, có hội hậu viện của fan, anh ấy là người đàn ông trong lòng tất cả người hâm mộ, nhưng sau khi giải tán thì anh ấy chỉ là người đàn ông bình thường mà thôi, fan không điều tra được tin tức của anh ấy nữa, cũng sẽ không đả kích cậu nữa đâu.

Hứa Như nghiêm túc nghe Lưu Thanh phân tích, hình như…Cũng có lý lắm.

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang gọt táo cho mình mà cảm thấy ấm áp lan tỏa đến tận đáy lòng.

“Lý Thế Nhiên.” Cô gọi anh.

“Hửm? Có phải còn đau không?” Lý Thế Nhiên quay người lại, lo lắng nhìn cánh tay cô.

Hứa Như lắc đầu rồi nhìn anh chăm chú: “Cảm ơn anh.”

“Em bị cắn đến ngu người rồi hả? Cảm ơn cái gì.” Lý Thế Nhiên xoa đầu cô.

Nụ cười trên khóe miệng Hứa Như không giữ nổi một giây…

“Sao anh lại giải tán hội hậu viện thế?” Hứa Như hỏi.

“Anh không thích tiết lộ chuyện riêng tư của mình.”

“Nhưng mà anh làm thế fan sẽ thất vọng lắm đấy.”

“Bây giờ anh chỉ chịu trách nhiệm với em thôi, người khác anh không quan tâm đâu.”

Hứa Như ngẩn người, lời nói của Lý Thế Nhiên làm cô bị chấn động không nhẹ.

Rõ ràng bọn họ chỉ là vợ chồng giả mà thôi.

Chỉ có điều ánh mắt của Lý Thế Nhiên rất đỗi nghiêm túc.

Tối đó hai người quay về biệt thự, Hứa Như bôi thuốc cho anh trước rồi để Lý Thế Nhiên thay thuốc cho mình.

“Đau quá.” Hứa Như nhíu mày, cô rụt tay về trong vô thức.

Lý Thế Nhiên lại giữ chặt tay không buông, có điều động tác của anh nhẹ nhàng đi nhiều.

“Em đừng cử động.” Anh ra lệnh rồi tiếp tục bôi rượu thuốc.

Hứa Như cắn chặt môi, tay cô không cử động được, chỉ có thể nhúc nhích chân đá về phía trước, nhất thời mặt mũi Lý Thế Nhiên sa sầm xuống.

Khéo không kia chứ, lại đá đúng vào chỗ đó.

“Hứa Như!”

“Em sai rồi!” Hứa Như nhăn mặt, nhìn anh với vẻ mặt đáng thương.

Ánh mắt đó dập tắt đi cơn giận của anh.

Anh cúi đầu xuống, hít thở sâu một hơi rồi nhẹ nhàng lên tiếng: “Nếu không nhịn được thì cắn anh đi.”

Hứa Như ngạc nhiên ngẩng mặt lên: “Thật hả?”

Cô thật sự cảm thấy đau muốn chết.

“Ừ.” Lý Thế Nhiên chìa tay trái ra.

Hứa Như nhíu mày, lúc bôi thuốc không nhịn được mà tợp anh một phát…

Sắc mặt Lý Thế Nhiên vẫn bình tĩnh như không, bôi thuốc băng bó vết thương cho cô xong thì cánh tay trái cũng bị cắn đến tê rần.

“Xin lỗi anh.” Hứa Như ngượng nghịu nói.

“Biết sai rồi à?” Lý Thế Nhiên nhíu mày, đôi mắt đen thăm thẳm nhìn cô trân trân.

Hứa Như ngẩn người, còn chưa kịp tỉnh táo lại đã được Lý Thế Nhiên ngôn ngấu nghiến, thỉnh thoảng anh lại ngang ngược tùy tiện như vậy, khiêu khích đến nỗi làm lòng cô rối như tơ vò.

“Em sai ở đâu chứ.” Hứa Như hỏi ngây ngô.

“Lần sau mà còn dám đã nữa anh sẽ cho em thưởng thức trọn vẹn mùi vị của anh đấy.” Lý Thế Nhiên híp mắt, khóe môi nhếch lên nở nụ cười không đứng đắn.

Hứa Như nghe thế mới ngẩn người thêm lần nữa, sao Bác sĩ Lý lại xấu xa thế này!

Có phải cô cố ý đâu!

Cô không thèm thử…

Sắc mặt Hứa Như đỏ bừng, vừa nghĩ đến những lời Lý Thế Nhiên nói đã thấy lúng túng muốn chết.

Đến mức cả đêm cô đều không dám nhìn anh.

Buổi tối lúc đi ngủ, cô dịch sát ra mép giường, quay lưng về phía anh.

Bình thường hai người cũng không ngủ sát sạt vào nhau, nhưng ít nhất khoảng cách giữa cả hai sẽ không rộng như thế.

Lúc anh đi tắm ra, nhìn thấy Hứa Như sắp rơi hẳn xuống giường bèn giơ tay ôm cô, kéo cô vào lòng mình.

Lý Thế Nhiên mặc áo tắm, nhưng dây lưng thắt lỏng lẻo để lộ ra lồng ngực săn chắc quyến rũ.

Dưới ánh đèn ấm áp, Hứa Như nhìn chằm chằm vào lồng ngực anh không chớp mắt.

Dáng người của anh ta đẹp quá đỗi, có lẽ người này sinh hoạt rất điều độ đấy nhỉ?

“Thích không?” Cánh tay dài thon thả của Lý Thế Nhiên nâng cằm cô lên, ánh mắt lấp lánh ý cười.

Hứa Như cúi gằm mặt xuống trong vô thức, một hồi lâu mới hiểu ý Lý Thế Nhiên, cô lập tức lắc đầu ngay.

“Tránh xe em ra một chút!” Cô đẩy Lý Thế Nhiên ra, nhưng bàn tay lại đặt trên lồng ngực anh.

Sờ thử…

Đôi môi mỏng của Lý Thế Nhiên nhếch lên, anh chống một tay lên chiếc giường lớn rồi nhìn cô với ánh mắt đen thẳm lười nhác.

Hứa Như cảm thấy hiện giờ trong mắt Lý Thế Nhiên mình chính là đồ háo sắc…

Nhưng là, cô thật sự không cố ý mà!

“Quyến rũ anh kìa.” Lý Thế Nhiên không nhúc nhích, ánh mắt càng lúc càng trở nguy hiểm.

“Đâu có!” Hứa Như rụt tay về, cơ thể cũng lùi về sau.

Nhưng mà, vốn dĩ cô nằm rất sát mép giường, vừa cử động đã suýt lọt khỏi giường.

Lý Thế Nhiên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy cô, cô tựa người vào lồng ngực của anh, cảm thấy lúng túng đến độc không dám ngẩng đầu lên.

“Chúng ta đi ngủ đi.” Cô trùm mền che mặt mình lại.

Lý Thế Nhiên nằm bên cạnh cô, cách một lớp mền anh vẫn đặt nụ hôn lên vầng trán cô: “bà Lý, chúc ngủ ngon.”

Tim Hứa Như đập thình thịch, thao thức cả đêm không sao ngủ nổi.

May mà mai là cuối tuần, có điều Hứa Như vẫn phải đi chích thuốc phòng dại nên phải đi bệnh viện từ sáng sớm.

Lý Thế Nhiên đi theo cô, chỉ là vừa đến bệnh viện đã bị không ít fan vây kín.

“Bác sĩ Lý, sao anh giải tán hội hậu viện thế.”

“Bác sĩ Lý, xin anh đấy, anh đừng làm thế, bọn em sẽ không làm tổn thương Hứa Như nữa đâu…”

Người hâm mộ đều rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào nói, chỉ suýt nữa thôi bọn họ đã quỳ sụp xuống luôn rồi, cảnh tượng lại mất khống chế thêm lần nữa.

Bảo vệ nhanh chóng đến cản bọn họ lại, Lý Thế Nhiên và Hứa Như mới có thể thuận lợi đi vào bệnh viện.

Bởi vì trước đó cô bị con mèo đen dọa sợ hết hồn, bây giờ Hứa Như nghĩ đến vẫn thấy sờ sợ.

Quả nhiên khi con người trở nên điên cuồng thì chuyện gì cũng có thể làm ra.

“Không sao đâu, đừng căng thẳng.” Lý Thế Nhiên nhẹ nhàng vỗ vai an ủi cô.

Hứa Như gắng gượng nặn nụ cười miễn cưỡng, trước đây cô cũng từng theo đuổi thần tượng nên có thể hiểu được cảm giác của những người hâm mộ này.

Chỉ có điều, trong lòng cô tất nhiên không muốn Lý Thế Nhiên bị theo đuổi như vậy nữa.

Chiều hôm đó, Hứa Như đến cục công an, người hâm mộ gửi cái hộp đáng sợ ấy cho cô đã bị bắt, cô ta bị tạm giam, đồng thời phải bồi thường cho Hứa Như.

Lúc cô ra về, Tống Mỹ gọi cho Hứa Như một cuộc, hẹn Hứa Như và Lý Thế Nhiên cùng về nhà ăn cơm nên cô qua bệnh viện đợi anh ấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK