Mục lục
Hôn nhân đỉnh cấp - Hứa Như - Truyện full Tác giả: Thanh Thu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 38: CÔ ẤY NGOAN NGOÃN NGHE LỜI KHIẾN TÔI RẤT THÍCH.

Tần Nhi nắm lấy tay Trần Minh Thành, sắc mặt cực kì lạnh giá: “Còn nhớ tới cô ta?”

“Đương nhiên là không có.” Trần Minh Thành thu tầm mắt lại.

“Năm đó, là anh tự bò lên giường của em, Trần Minh Thành, anh phải chịu trách nhiệm với em.” Lời nói của Tần Nhi vô cùng rõ ràng.

Còn về Trần Minh Thành, cô ta thích anh còn sớm hơn Hứa Như nữa, anh nhất định phải là của cô ta.

“Nhi, đừng hiểu lầm, bây giờ anh chỉ thích em, tin anh đi.” Trần Minh Thành nắm lấy tay cô, anh giương ánh mắt sáng quắc nhìn vào người phụ nữ bên cạnh mình.

Khi Hứa Như về đến văn phòng của Lý Thế Nhiên, cô còn chưa được mở cửa bước vào thì Diệp Hạ Hạ đã từ bên cạnh đi tới, rõ ràng là cô ta đang đợi cô.

Cô ta mặc trên người bộ đồ bệnh nhân, bởi vì sức khỏe chưa được hồi phục nên sắc mặt có hơi tái nhợt, thân hình cũng vì bệnh mà trở nên gầy gò xanh xao, nhưng cho dù là như vậy thì ngũ quan trên khuôn mặt cô ta vẫn đẹp đẽ động lòng người.

“Cô không phải là y tá của Bác sĩ Lý.” Diệp Hạ Hạ dùng ngữ khí khẳng định.

Hứa Như ngưng lại một chút rồi mới đẩy cửa bước vào, Diệp Hạ Hạ thấy vậy cũng bước vào theo.

“Tôi là bạn gái của Lý Thế Nhiên.” Hứa Như nhàn nhạt lên tiếng.

Đôi môi của Diệp Hạ Hạ mím lại, cô ta đưa ngón tay run rẩy chỉ vào mặt cô, nhưng một hồi lâu cũng không thốt nên lời nào được.

Luận về dung mạo, luận về gia thế cô ta tuyệt đối trên cơ Hứa Như.

“Sao anh ấy lại hẹn hò với cô được?” Diệp Hạ Hạ tức giận hỏi.

“Anh ấy thích tôi, tôi thích anh ấy, hai người thích nhau thì hẹn hò với nhau cũng là chuyện bình thường thôi mà.” Ngữ khí của Hứa Như vẫn lạnh nhạt như cũ.

Nhưng chính ngữ điệu như vậy mới có thể hoàn toàn châm ngòi lửa giận của Diệp Hạ Hạ.

Người phụ nữ này dựa vào đâu chứ?

“Cô có gì đáng để cho anh ấy thích chứ?” Diệp Hạ Hạ cắn chặt răng, cô ta giương ánh mắt như tia X quang liếc nhìn Hứa Như.

Hứa Như cau mày, cô vừa định lên tiếng thì đúng lúc Lý Thế Nhiên trở về.

Anh rõ ràng đã nghe thấy giọng nói của Diệp Hạ Hạ, nên liền bước tới ôm lấy Hứa Như: “Cô ấy ngoan ngoãn nghe lời khiến tôi rất thích.”

“Em…em cũng rất ngoan, rất nghe lời mà!” Diệp Hạ Hạ tức tốc phản bác.

Nhìn thấy hai người ôm lấy nhau, cả người Diệp Hạ Hạ toát ra một mùi ghen tuông nồng nặc.

“Cô chỉ biết chuốc phiền phức cho tôi.” Trên gương mặt của Lý Thế Nhiên rõ ràng mang theo sự khó chịu.

Đây không còn nghi ngờ gì nữa mà chính là sự đả kích dành cho Diệp Hạ Hạ, cô ta cau mày, sự đau đầu ập tới khiến cô ta suýt chút nữa là đứng không vững.

Nhưng Lý Thế Nhiên vẫn lạnh lùng đứng ở bên cạnh nhìn, hoàn toàn không có ý định đến dìu cô ta chút nào cả.

Còn Hứa Như thì lại có chút lo lắng, dù sao Diệp Hạ Hạ cũng vẫn còn đang bệnh mà, chỉ e là không chịu nổi kích thích.

Nhưng mà, cô ta thích Lý Thế Nhiên nên nói không chừng là đang diễn kịch thôi thì sao?

Hứa Như định bước tới nhưng bước chân lại đột ngột khựng lại.

Lần này tới bắt người không phải là vệ sĩ mà là Diệp Đình.

Cả ngày trời Diệp Hạ Hạ gây náo loạn ông ta đều thấy hết, nhưng ngoại trừ dung túng cô thì còn cách nào nữa đâu.

“Bác sĩ Lý, Hạ Hạ cần có cậu.” Diệp Đình làm như không thấy Hứa Như mà chỉ nói chuyện với Lý Thế Nhiên.

Thanh âm lạnh nhạt như băng của Lý Thế Nhiên vang lên: “Đó là tất nhiên, tôi là bác sĩ điều trị chính của cô ta mà.”

Và cũng chỉ là bác sĩ điều trị chính mà thôi.

Đáy lòng Diệp Hạ Hạ ngập tràn sương giá, cô ta cứ mãi nhìn Lý Thế Nhiên nhìn cho đến khi không còn nhìn thấy anh nữa.

“Ba, con muốn gả cho anh ấy.” Vừa về đến phòng bệnh, Diệp Hạ Hạ liền ồn ào.

Diệp Đình bảo tất cả người khác ra ngoài rồi ngồi bên cạnh giường.

“Nếu cậu ta không chịu thì con cũng không ép cậu ta được.”

“Nhà chúng ta có quyền có thế, nếu Lý Thế Nhiên lấy con thì thân phận của anh ấy sẽ khác.” Diệp Hạ Hạ lấy điểm này ra để gây khó dễ.

“Hạ Hạ, con đánh giá thấp cậu ta rồi.” Diệp Đình cau mày, rồi cất giọng thâm trầm.

Mộ Dịch Hành đâu chỉ đơn giản là một bác sĩ khoa thần kinh như bên ngoài đâu chứ.

Về đến biệt thự.

Hứa Như đang chơi điện thoại ở trong phòng, đám bạn trong nhóm lớp thì đang bn tán chuyện Trần Minh Thành và Tần Nhi kết hôn.

Còn nửa tháng nữa là hai người họ chính thức kết hôn rồi.

Thiệp mời đã được lần lượt phát đi, trong nhóm lớp thì toàn là thanh âm chúc mừng bọn họ.

Tuy Hứa Như đã bật chế độ không làm phiền nhưng cô vẫn không nhịn được mà mở cuộc hội thoại ra.

Lúc này, Trần Minh Thành lại gửi một tin nhắn MESSENGER riêng cho cô, là một thiệp mời điện tử.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK