Mục lục
Hôn nhân đỉnh cấp - Hứa Như - Truyện full Tác giả: Thanh Thu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hôn Nhân Đỉnh Cấp CHƯƠNG 270: KHÔNG THỂ CHÊ TRÁCH

“Cô không phủ nhận sao?” Lý Tú Tú nhíu mày.

“Ừ, thật ra cũng không có gì nghiêm trọng, có lẽ bà Lý đối với anh ấy mà nói cũng giống nhau.” Hứa Như khẽ nói.

“Xem ra là cô không bằng lòng gả cho anh trai của tôi?”

“Đương nhiên là không phải. Lý Thế Nhiên không chê vào đâu được về cả thân phận và cách đối nhân xử thế.”

“Thực sự là vậy, vì vậy luôn có rất nhiều phụ nữ thích anh ấy.” Lý Tú Tú lạnh nhạt nói.

Khí chất của cô ấy có phần giống với Hứa Như.

“Hình như tôi đã nói quá nhiều. Ở một mình quá lâu đến phát chán rồi. Hiếm khi có thể ra ngoài, nên tôi mới thả lỏng.” Lý Tú Tú nói: “Tôi cảm thấy hơi khó chịu. Tôi về phòng trước đây.”

Hứa Như nhìn theo bóng lưng của cô ấy, tầm mắt dần hạ xuống đôi chân.

Dù mặc váy nhưng phía dưới lại là chân giả.

Cô ấy chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, nhưng trong lời nói, cô ấy không hề có một chút tức giận nào mà ở tuổi của mình đáng ra nên có.

Buổi tối, ông nội giữ Hứa Như ở lại nhà tổ ăn tối, Lý Thế Nhiên có công việc nên buổi tối lại đến đón cô.

Biết Lý Phàm không có ở đó, Hứa Như thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng không sợ nhưng cũng không muốn cùng ông ta tiếp xúc nhiều.

Lý Thế Nhiên đến hơi muộn, biết Lý Tú Tú đã về, anh lên phòng cô ấy.

“Nói nhảm gì thế?” Giữa hai hàng lông mày lộ ra vẻ tức giận.

Lý Tú Tú nhíu mày nhìn người anh trai quen thuộc, bên môi nhếch lên nụ cười hiếm thấy: “Anh hai, em có thể tính là nhìn thấy anh rồi.”

“Sao lại quay về?” Khuôn mặt Lý Thế Nhiên luôn lạnh lùng và nghiêm nghị.

Lý Tú Tú hỏi anh: “Anh không muốn gặp em sao?”

Lý Thế Nhiên im lặng, sự đau khổ trong mắt lóe lên.

“Em biết anh đang lo lắng cái gì, nhưng em không cần phải lúc nào cũng trốn tránh anh ta, đúng không?”

“Anh sẽ lo lắng.” Nét mặt Lý Thế Nhiên nghiêm nghị.

Nhưng Lý Tú Tú lại mỉm cười: “Đã qua lâu như vậy rồi, còn có gì phải lo lắng nữa? Em chỉ muốn tới dự đám cưới của anh, anh ta sẽ không ở đó.”

“Anh ta có đến.” Lý Thế Nhiên nói.

Nét mặt Lý Tú Tú hơi thay đổi rất khó nhìn ra.

“Em sẽ không để bản thân lại xảy ra chuyện nữa.”

“Tú Tú .”

“Anh à, hãy để em chứng kiến đám cưới của anh, được không?” Giọng của Lý Tú Tú như cầu xin.

“Hôn lễ kết thúc, em lập tức phải quay về.” Lý Thế Nhiên không khoan nhượng nói.

Lý Tú Tú nhìn xuống, chậm rãi gật đầu.

Trên đường về, nét mặt Lý Thế Nhiên luôn căng thẳng.

Hứa Như nhìn anh, có vẻ tâm trạng anh không tốt sau khi gặp Lý Tú Tú.

“Sao thế?”

Lý Thế Nhiên không nói gì, anh nhấn chân ga, chiếc xe đã phóng vụt đi.

Hứa Như bám lấy tay nắm cửa, suốt dọc đường trở về nhà họ Lý quanh co khiến cô bị dọa sợ hãi đến sắc mặt tái nhợt.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Lý Thế Nhiên đua xe.

Tuy rằng kỹ năng lái xe rất tốt, nhưng đối với Hứa Như mà nói thì, quá kích thích rồi…

Cô lập tức đẩy cửa bước xuống xe, Lý Thế Nhiên lúc này mới tỉnh táo lại, đi tới đỡ lấy Hứa Như.

“Xin lỗi.” Trong mắt Lý Thế Nhiên vụt qua tia chán nản.

“Có thể nói cho em biết đã xảy ra chuyện gì không?” Hứa Như nhìn anh.

Lý Thế Nhiên nhìn xuống, ánh mắt sâu thẳm.

“Chỉ là khi nhìn thấy Tú Tú , anh cảm thấy rất đau lòng.”

“Chân cô ấy làm sao mà bị như vậy?”

“Ba năm trước, con bé từng có xu hướng tự sát. Sau đó đã được cứu sống, nhưng phần thân dưới của con bé đã bị liệt suốt đời.” Lý Thế Nhiên nói từng câu chữ một, sự lạnh lùng trong lời nói toát ra dày đặc.

Hứa Như giật mình, tự sát sao …

Nhìn vết sẹo trên cổ tay mình, cô cũng có cảm giác như vậy.

“Cô ấy sẽ khá hơn thôi.” Hứa Như an ủi.

“Chấn thương tâm lý sẽ tồn tại cả cuộc đời.” Lý Thế Nhiên trầm giọng nói.

“Cho nên, anh không hề muốn cô ấy quay lại Nam Thành, bởi vì chuyện trước đó của cô ấy chính là ở Nam Thành đúng không?” Hứa Như đoán.

Lý Thế Nhiên không trả lời, rõ ràng là ngầm thừa nhận.

Cô không hỏi thêm nữa, rõ ràng sự việc này không chỉ khiến Lý Tú Tú bị tổn thương, mà còn khiến Lý Thế Nhiên phẫn nộ.

Cuối tuần, Hứa Như đến nhà tổ Nhà họ Lâm từ sớm.

Ông ngoại vì lý do sức khỏe không tiện ra ngoài nên Hứa Như cùng ông nói chuyện rồi cùng mẹ đến nhà hàng.

Nhưng không ngờ rằng Kỳ Chiến cũng tới.

Hứa Như xuống xe, ở phía đối diện, Kỳ Chiến cũng đang đi tới.

Khuôn mặt Hứa như hiện rõ vẻ không hài lòng: “Anh đến đây làm gì?”

“Chị gái à, tiệc gia đình sao không thông báo cho em?” Kỳ Chiến nhếch môi mỏng cười lạnh.

“Kỳ Chiến, con về đi.” Giọng điệu của Lâm Vy trầm xuống.

Nhưng Kỳ Chiến dường như không để ý tới: “Mẹ, mẹ không thể thiên vị thế được, con cũng là con trai của mẹ.”

“Con sẽ chỉ gây rắc rối cho mẹ thôi.”

“Con đảm bảo là sẽ không.”

Mà lúc này, người nhà họ Lý cũng đến.

Lý Thế Nhiên đẩy Lý Tú Tú qua, khi nhìn thấy Kỳ Chiến, khuôn mặt đang căng thẳng của anh bỗng trở nên vô cùng lạnh lùng.

Mà nét mặt Lý Tú Tú thì tái mét.

Lâm Vy nhìn Lý Tú Tú , nét mặt cũng không được tốt.

Cửa nhà hàng, mỗi người đều có những suy nghĩ khác nhau.

“Chúng ta quay về thôi.” Lý Thế Nhiên xoay người đẩy Lý Tú Tú ra.

Lý Thành cau mày, rõ ràng cũng đồng ý.

“Cháu dâu, cháu gái ông không khỏe nên bữa tối này sẽ không ăn.”

Thái độ của Lý Thành cũng là tức giận.

Thường ngày, ông nội luôn cho cô ấn tượng dịu dàng và tốt bụng, đây là lần đầu tiên Hứa Như nhìn thấy ông tức giận như vậy.

Cô bất giác nhìn Kỳ Chiến.

Lẽ nào là do anh ta sao?

“Tiểu Như, để cháu đi một chuyến phí công rồi, cháu quay về đi.”

Nhìn thấy Hứa như lên xe, Lâm Vy mới quay người lại.

“Có phải là con cố ý đúng không?” Lâm Vy lạnh lùng hỏi.

“Con không hề biết cô ấy ở đó.” Kỳ Chiến cau mày.

Lý Tú Tú , người nhà nhà họ Lý sẽ không dễ dàng để cô ấy trở lại Nam Thành.

“Mẹ không quan tâm con có biết hay không, con đừng có làm loạn chuyện nhà họ Lâm nữa.”

“Mẹ, mẹ nói đi, con có phải là do chính mẹ sinh ra không? Từ khi Hứa Như trở về, con có cảm giác mình là người ngoài.” Kỳ Chiến lạnh lùng nói.

Sắc mặt Lâm Vy thay đổi: “Đừng nói nhảm, nếu Lý Tú Tú đã trở lại, con kiềm chế một chút cho mẹ.”

“Chuyện xảy ra năm đó không phải lỗi của con.”

“Cho dù có phải là con hay không, con cũng đừng có làm loạn chuyện của nhà họ Lâm và nhà họ Lý !”

“Nếu con cứ muốn thì sao?” Kỳ Chiến nhướng mày, nhếch môi lộ ra nụ cười chế giễu.

“Mẹ sẽ không cho con ở lại Nam Thành.”

“Xem ra mẹ thực sự có thể làm bất cứ điều gì cho con gái quý báu của mẹ.”

“Kỳ Chiến, Nam Thành hiện tại đã yên bình, mẹ cũng không hi vọng lại xảy ra chuyện gì nữa.”

“Mẹ, người nhà họ Lý luôn ghi hận chuyện năm đó, mẹ đừng quên, bọn họ còn muốn hại chết mẹ.” Giọng điệu của Kỳ Chiến trở nên lạnh lùng.

Sắc mặt Lâm Vy tái nhợt. Lúc trước đơn thuốc bà ta kê trong bệnh viện có vấn đề, điều tra lâu như vậy vẫn không tìm ra manh mối, nhưng cũng không loại trừ chuyện có liên quan đến nhà họ Lý.

“Mẹ nghĩ như vậy, nhưng người nhà họ Lý không phải vậy.”

“Con muốn làm gì?”

“Chỉ cần Lý Thế Nhiên không làm gì, con tự nhiên sẽ không làm gì.”

“Đừng làm hại Hứa Như.” Một lúc lâu sau, Lâm Vy thở dài.

“Dù sao cũng là chị gái của con, con thương chị ấy mà.”

Khuôn mặt của Lâm Vy càng trở nên khó coi hơn khi những lời này được nói ra.

Bị Lâm Tung gọi trở nhà tổ của nhà họ Lâm, Lâm Vy luôn căng thẳng.

“Có chuyện gì vậy? Không phải nói là hai nhà gặp nhau ăn cơm sao?”

“Lý Tú Tú đã quay về rồi, đứa trẻ Kỳ Chiến đó cũng qua đó.” Lâm Vy bực bội nói.

Bà ta đã không sắp xếp trước tốt chuyện này.

Nhưng không ai ngờ rằng Lý Tú Tú đã quay về.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK