Mục lục
Sau Khi Cá Mặn Thế Gả (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Yang1002

Một bồn ốc nước ngọt lớn nhìn đã thấy đồ sộ, cắt đuôi thôi cũng là một công trình lớn. Vừa rồi có Bạch Đào hỗ trợ, Nhan Tích Ninh còn thoải mái một ít. Bạch Đào vừa chạy, Nhan Tích Ninh cảm giác thời gian bọn họ được ăn ốc nước ngọt lại càng xa hơn.

Cơ Tùng nhìn Nhan Tích Ninh cắt ốc vất vả, y nhẹ giọng nói: "Ta đến giúp ngươi đi?"

Nhan Tích Ninh ngẩng đầu nhìn y một cái cười nói: "Không cần không cần, đừng làm dơ tay ngươi. Cùng lắm thì ăn cơm chiều trễ một chút, ngươi đói bụng không? Nếu đói, ta làm bánh xốp nhỏ(*) cho ngươi."

Nghe được ba chữ bánh xốp nhỏ, Nghiêm Kha không biết từ nơi nào xông ra: "Vương phi, để thuộc hạ thay ngài phân ưu đi."

Nói xong vài thị vệ to lớn lập tức chạy ra, bọn họ tiếp nhận cây kéo trong tay Nhan Tích Ninh. Trải qua sự chỉ đạo của Nhan Tích Ninh, bọn họ rất nhanh đã quen tay, cắt vừa nhanh vừa chuẩn. Trong lúc nhất thời tiếng kéo giòn vang cùng âm thanh ốc rơi vào nước phát ra liên tiếp, nghe rất náo nhiệt.

Tâm tình hôm nay của Cơ Tùng tựa hồ không tốt, ngồi dưới mái hiên trong chốc lát, y thao tác xe lăn về hướng trong phòng, bóng dáng tràn đầy cô đơn. Nghiêm Kha liếc Cơ Tùng một cái, trong mắt chứa nỗi lo lắng không nói ra lời. Nhưng khi ánh mắt hắn dạo qua một vòng trên người Nhan Tích Ninh, hai mắt hắn sáng ngời đột nhiên cao giọng: "Vương phi, ngài không phải có lễ vật muốn tặng cho chủ tử của chúng ta chủ tử sao?"

Nhan Tích Ninh:???

Nhan Tích Ninh sửng sốt một chút, chỉ thấy Nghiêm Kha chớp chớp con mắt với mình, như sợ chính mình không hiểu, hắn chỉ về phía Phẩm Mai Viên.

Mấy ngày nay Cơ Tùng đi sớm về muộn, thừa dịp này, Nhan Tích Ninh hỏi qua Lãnh quản gia có thể mở rộng một chút đường trong Phẩm Mai Viên. Lúc Lãnh quản gia nghe nói Nhan Tích Ninh là vì Vương gia mà mở rộng đường, hắn cười giống như một con khỉ lớn. Buổi chiều cùng ngày công tượng trong phủ đã tới Phẩm Mai Viên, không quá vài ngày đường đá nhỏ của Phẩm Mai Viên liền biến thành đường đá cuội mà xe lăn cũng có thể tiến vào.

Nhưng đợi sau khi đường đá hoàn thiện, Cơ Tùng vẫn không được rảnh.

Nghiêm Kha đối với Nhan Tích Ninh vừa nháy mắt ra hiệu vừa chấp tay cầu xin, Nhan Tích Ninh hiểu ra, nhất định là Cơ Tùng gặp vấn đề gì làm cho tâm tình không tốt, Nghiêm Kha hy vọng mình có thể giúp Cơ Tùng giảm bớt một chút áp lực.

Nhan Tích Ninh thuận thế nói: "Đúng nga, Tùng Tùng, ta có thứ tốt muốn mời ngươi xem. Đi một chút ~"

Cơ Tùng hơi hơi liếc mắt, trong mắt y mang theo chờ mong mà chính y cũng chưa phát giác: "Thứ tốt?"

Nhan Tích Ninh thuần thục sải bước đến phía sau y giúp đẩy xe lăn: "Ngươi lập tức biết nha ~"

Đường nhỏ ở Phẩm Mai Viên được rải một lớp đá cuội bóng loáng, không biết nhóm công tượng dùng kỹ thuật gì, đám đá cuội này thành thành thật thật khảm trên mặt đất không chút sứt mẻ. Xe lăn cán lên trên đá cuội chỉ chấn động rất nhỏ, thanh âm của Cơ Tùng cũng bị chấn đến khàn một chút: "Thứ tốt mà ngươi nói ở nơi nào?"

Nhan Tích Ninh vui vẻ nói: "Ngươi không phát hiện sao? Ngươi đi vào Phẩm Mai Viên rồi."

Phẩm Mai Viên chính là cái bảo khố, bên trong đầy đủ mọi thứ hoa quả rau dưa, gà vịt ngan ngỗng. Phẩm Mai Viên vào tháng tư rợp bóng cây xanh và trái cây treo đầy trên đầu, giương mắt nhìn một chút là có thể thu hoạch một chút sắc xuân còn ẩn giấu.

Nhan Tích Ninh nói: "Cảm giác thế nào? Có phải không còn tàn tạ nữa không?"

Cơ Tùng hơi thiếu hưng trí lên tiếng: "Ân......"

Mày Nhan Tích Ninh hơi hơi nhíu lại, xem ra hôm nay Cơ Tùng đã chịu kích thích rất lớn a. Phong cảnh Phẩm Mai Viên tốt như vậy cũng không thể làm y trầm tĩnh lại, vì thế hắn hỏi: "Tùng Tùng, hôm nay có ai khi dễ ngươi rồi?"

Cơ Tùng sửng sốt một chút: "Khi dễ?" Một lát sau y mới nghiêm túc nói: "Cũng không có người khi dễ ta, chỉ là chuyện ở Công bộ phức tạp hơn ta tưởng."

Nhan Tích Ninh chầm chậm đẩy Cơ Tùng dạo trong rừng: "Rất bình thường a, Công bộ thành lập lâu như vậy, sự tình nhất định sẽ rất nhiều chồng chất lên như núi vậy. Ngươi mới vừa vào Công bộ người còn chưa nhận thức hết, nói lời không dễ nghe, người phía dưới ngoài mặt đối với ngươi trung thành, kỳ thật sau lưng lại không biết đang nói cái gì. Ngươi muốn trong thời gian vài ngày ngắn ngủi liền chỉnh lí Công bộ, rất khó."

Cơ Tùng cười khẽ một tiếng: "Phải"

Nhan Tích Ninh an ủi: "Tùng Tùng của chúng ta là người làm được việc, trong thời gian ngắn có thể không nhìn ra hiệu quả, nhưng chỉ cần chịu làm, thời gian dài nhất định sẽ có hiệu quả."

Cơ Tùng buồn cười nghiêng đầu nhìn về phía Nhan Tích Ninh: "Ta như thế nào cảm thấy so với ta ngươi còn hiểu biết Công bộ hơn?"

Nhan Tích Ninh than thở: "Aiz, ta không phải nói bừa sao."



Ai mà không từng lăn lộn trong công sở a, phàm là cơ quan có quan hệ phức tạp sẽ luôn tồn tại một ít vấn đề giống như vậy. Mà Cơ Tùng giống với một vài lãnh đạo muốn cải cách, nhiều ít gì cũng sẽ cảm thấy suy sụp một chút.

Cơ Tùng đối với câu trả lời có lệ này của Nhan Tích Ninh cũng không để ý: "Đúng vậy, ngươi nói đúng. Chính vụ tồn động, quan viên cho nhau thôi ủy, thái độ không chút để ý...... Công bộ cần phải thay đổi lớn."

Mấy ngày trước lúc Cơ Tùng xử lý công vụ trách cứ mấy vị quan viên, hôm nay mấy quan viên này vậy mà đến cả cấp dưới của bọn họ đều xin phép nghỉ. Nhìn thấy lý do xin nghỉ buồn cười của bọn họ, Cơ Tùng giận đến sôi gan. Nếu đây là trong quân, y đã đem quân pháp ra hầu hạ đám quan viên này. Nhưng y chỉ vừa nhậm chức, nếu mới tới liền đánh quan viên Công bộ, chỉ sợ sổ con buộc tội y ngày mai sẽ chất đầy ngự án của Thánh Thượng.

Cơ Tùng cũng không sợ đám quan viên này xin nghỉ, y đã có biện pháp đối phó bọn họ. Nhưng nghĩ đến bầu không khí này trong Công bộ, tim y như muốn đông lại: "Công bộ còn như thế, năm bộ còn lại sẽ như thế nào? Quan viên Sở Liêu cầm bổng lộc chỉ nghĩ đến nịnh nọt cũng không vì dân chúng làm việc, dân chúng thì lầm than, quan viên lại ăn chơi đàng điếm. Cứ kéo dài như thế Sở Liêu làm sao có thể an ổn?"

Nhan Tích Ninh nghe vậy cũng trầm mặc, hắn cùng Cơ Tùng ở chung không lâu, nhưng cũng biết y là là một vị Hoàng tử nguyện ý vì dân chúng mà lên tiếng. Nghe Cơ Tùng mạnh mẽ lên án quan viên, trong lòng Nhan Tích Ninh cũng khó chịu.

Bất tri bất giác, hai người đi tới dưới tàng cây một gốc mai. Hoa mai nở khá sớm, quả mai mọc trên nhánh cây đỡ lớn bằng ngón tay cái, vừa đến dưới tàng cây đã ngửi được mùi hương thấm vào ruột gan. Nỗi tức giận của Cơ Tùng cũng bị hương quả mai này mang đi, y ngẩng đầu nhìn gốc mai trên đỉnh đầu than nhẹ một tiếng: "Không nói mấy chuyện gây phiền lòng. Cây mai này không tồi."

Lúc này Nhan Tích Ninh mới vui vẻ lên: "Đúng vậy, công tượng trong phủ nói, đây là một gốc hoàng mai. Qua hơn một tháng nữa cây mai có thể chín, đến lúc đó có thể dùng để ngâm rượu mai."

Cơ Tùng mỉm cười: "Ngươi còn có thể ngâm rượu?"

Nhan Tích Ninh lên tiếng: "Này có gì khó, đến lúc đó ngâm xong tặng cho ngươi một vò."

Nghĩ đến Nhan Tích Ninh vì mình mà cố ý mở rộng đường, phiền não của Cơ Tùng dần dần tản ra. Lúc này y mới có khoảng không để tĩnh tâm nhìn ngắm biến hóa của Phẩm Mai Viên, Phẩm Mai Viên từng hoang vu nay biến thành lãnh địa tư nhân của Nhan Tích Ninh, bên trong nuôi dưỡng gia cầm, trồng các loại cây ăn quả, nghiễm nhiên thành một mảnh đất lành.

Trong lúc đi dạo, hai người đi tới trước mảnh đất trống của Phẩm Mai Viên. Hiện giờ trong khu đất trống đã không thấy được phế tích bị thiêu rụi, Nhan Tích Ninh rửa sạch đất trống. Hắn nói kế hoạch của bản thân cho Cơ Tùng: "Mặt đất ở nơi này rất cứng, ta chuẩn bị ở trong này dựng một cái lều nuôi thỏ. Thỏ lớn rất nhanh, đến lúc đó có thể làm thỏ kho, thỏ nướng, thịt thỏ nguội...... Làm như thế nào đều ăn ngon."

Cơ Tùng nhìn thấy khu đất trống trải rộng lớn khóe môi hơi hơi nhếch lên: "Ân."

Lúc này y đột nhiên thấy trên bậc thang khu đất đặt hai cái chén, Cơ Tùng nghi hoặc chỉ chỉ chén: "Đặt chén ở nơi này để làm gì?"

Nhan Tích Ninh cười nói: "Nghe Nghiêm Kha nói, Phẩm Mai Viên từng có một vị Quý phi nương nương. Nhưng Quý phi nương nương táng thân biển lửa, hóa thành cô hồn. Ta nghĩ tốt xấu cũng là hàng xóm, bình thường có đồ ăn ngon ta liền để lại một phần cho vị Quý phi nương nương này. Tuy rằng mấy thứ trong chén thường đều bị Tiểu Tùng ăn, nhưng tốt xấu cũng là cái tâm ý."

Cơ Tùng trầm mặc trong chốc lát đột nhiên mở miệng: "Cảm tạ."

Nhan Tích Ninh mạc danh kỳ diệu gãi gãi hai má, hắn nghĩ Cơ Tùng nhất định là bởi vì có thể đến Phẩm Mai Viên mới nói lời cảm tạ hắn đi? Vì thế hắn tươi cười nói: "Không cần cảm tạ!"

Lúc này sắc trời đã sắp tối sầm xuống, hành lang uốn lượn đối diện Phẩm Mai Viên đã được thắp đèn. Thấy tâm tình Cơ Tùng tốt hơn không ít, Nhan Tích Ninh khoái trá nói: "Đi thôi, chúng ta về nhà ăn cơm đi."

Cơ Tùng quay đầu nhìn thoáng qua khu đất trống: "Được."

Trên đường trở về Nhan Tích Ninh thuận tay hái một ít tía tô và hoắc hương(*), nghĩ nghĩ một lúc hắn còn đào một ít tỏi lên.

Phẩm Mai Viên là sau khi thu dọn Văn Chương Uyển mới bị khai phá ra, rau trồng ở nơi này so với rau bình thường mọc chậm hơn không ít. Mượn đậu tằm(*) làm ví dụ, đậu tằm chỗ khác lúc này đã mọc ra hạt đậu xanh nhạt, đậu tằm trong Phẩm Mai Viên chỉ mới vừa nở hoa.

Gió đêm thổi tới mùi hoa đậu tằm ngọt ngào, Cơ Tùng thả lỏng tựa lưng vào ghế ngồi nhìn Nhan Tích Ninh rửa rau. Nghe tiếng nước chảy róc rách, khóe môi y thoải mái nhếch lên: "Phiền muộn trong lòng ta đỡ hơn rất nhiều, đa tạ."

Nhan Tích Ninh đang thừa dịp còn chút ánh sáng nhạt cuối cùng rửa đồ ăn, nghe được lời của Cơ Tùng hắn cười nói: "Cảm tạ gì a, đây là việc thuộc bổn phận." Mượn câu mà bọn Nghiêm Kha thường xuyên nói chính là: Có thể thay chủ tử phân ưu, là vinh hạnh của thuộc hạ.

Cơ Tùng nghe vậy lại ngồi thẳng lên, hai bên vành tai nóng lên tim đập gia tốc, trong đầu vẫn xoay quanh bốn chữ "việc thuộc bổn phận".

Chờ bọn hắn trở lại Văn Chương Uyển, ốc nước ngọt đã sớm được các thị vệ rửa sạch đặt trong bồn. Nhan Tích Ninh quyết định đem ốc trong bồn phân ra xào hai lần, hắn hào khí vung tay lên: "Bạch Đào nhóm lửa."

Cơ Tùng ngồi ở vị trí quen thuộc, y mới vừa ngồi vào chỗ chỉ thấy trước mắt xuất hiện một cái đĩa lớn, trong đĩa bày hai cái bánh ánh vàng rực rỡ. Ngẩng đầu nhìn chỉ thấy Nghiêm Kha phình quai hàm: "Chủ tử, ăn bánh xốp nhỏ."

Cơ Tùng:......



Cảm giác quen thuộc này, giống như đã từng quen biết.

Rất nhiều gừng sợi, tỏi miếng ngập trong dầu nóng phát ra mùi thơm, khói nhẹ cuồn cuộn từ nồi bốc lên. Đợi Nhan Tích Ninh đem số ốc được trụng sơ qua đổ vào trong nồi, tiếng vỏ ốc va chạm nồi sắt vang lên kịch liệt.

Lớp vỏ cứng rắn của ốc theo sự đảo lộn của xẻng va chạm không ngừng, tiếng va chạm thanh thúy không dứt bên tai. Ốc nước ngọt cũng không giống các loại thịt sau khi bỏ thêm gia vị là có thể ngửi được mùi thịt thơm ngon, nó là một loại nguyên liệu cần dựa vào gia vị phối chung để kích phát mùi vị.

Nhan Tích Ninh thích ăn ốc vị tê cay, theo hàng loạt ớt và hoa tiêu nhập nồi, vị tê cay nồng đậm rất nhanh tràn ngập ra. Đầu tiên là Nhan Tích Ninh đứng bên cạnh bếp trúng chiêu, mũi hắn ngứa ngáy nhịn không được hắt xì: "Ốc hôm nay nhất định ăn rất ngon."

Hắn không phải người duy nhất trúng chiêu, hai người Cơ Tùng và Nghiêm Kha rất nhanh lui ra khỏi phòng bếp, hương vị cay sặc này người bình thường không thể thừa nhận nổi. Lòng Nghiêm Kha còn sợ hãi, hắn vỗ vỗ ngực nói với Cơ Tùng: "Chủ tử, thuộc hạ vẫn cảm thấy Vương phi rất thích hợp đi Thận hình ti."

Cơ Tùng hướng mặt về phía phòng bếp, Nghiêm Kha nhìn không ra vẻ mặt của y. Nhưng hắn có thể nghe được thanh âm nhu hòa khác thường của chủ từ nhà hắn: "Hắn ở nơi nào cũng rất tốt."

Lúc này trong nồi phi thường náo nhiệt, ốc ngâm trong nước sốt sôi sùng sục theo bọt khí hơi hơi nhúc nhích, thịt ốc trộn lẫn trong gừng sợi và ớt, hương vị tê cay xộc thẳng vào mũi miệng.

Trong ốc nước ngọt thường sẽ có trùng ký sinh, Nhan Tích Ninh cố ý nấu lâu hơn nửa chén trà. Trước khi ra nồi, hắn đem tía tô, hoắc hương cùng lá tỏi đã chuẩn bị xong cắt thành sợi nhỏ bỏ vào nồi. Gia vị nồng đậm làm cho hương vị ốc càng thêm tăng lên, mùi vị thơm ngon hấp dẫn được Bạch Đào liên tiếp tới thăm dò: "Thiếu gia, thực thơm a."

Nhan Tích Ninh bỏ thêm gia vị cuối cùng trở tay đảo đều, hắn cười nói: "Đáng tiếc tỏi trong nhà trồng trễ, nếu có tỏi tươi mới, hương vị sẽ rất tốt."

Lửa lớn làm nước sệt lại, Nhan Tích Ninh tìm ra mấy chậu lớn nhất trong nhà để đựng ốc. Ốc nước ngọt sau khi được nấu xong phần mài che phía trên sẽ bong ra, thịt ốc béo mập tẩm màu tương của nước sốt, nhìn vô cùng mê người.

Nhan Tích Ninh không ngại nóng, hắn gắp một con ốc nhẹ nhàng hút một cái, thịt ốc tươi cay nóng bỏng xuất hiện ở trong miệng. Nhẹ nhàng nhai một chút thịt ốc béo ngậy tê cay thơm ngon, Nhan Tích Ninh vừa lòng gật gật đầu: "Chín."

Có thể ăn cơm chiều.

Hút ốc nước ngọt là một kỹ thuật sống, có vài người tốc độ hút nhanh như tia chớp, có vài người lại hết đường xoay xở không biết làm sao đem thịt hút ra từ vỏ. Cơ Tùng chính là kiểu người sau, làm Hoàng tử, y nhấm nháp qua vô số nguyên liệu trân quý nhưng thưa thớt, cũng rất ít khi nếm thử những thứ không lọt vào mắt.

Bọn Nghiêm Kha đang cầm ốc đã được xào xong trốn đến một bên mà hút, các góc ở Văn Chương Uyển truyền ra tiếng hút không ngừng, Cơ Tùng cắn răng nhìn đống ốc trước mặt: "Không ăn."

Hai chữ này nghe ra vài phần dỗi bên trong, Nhan Tích Ninh mới xào xong phần ốc thứ hai vừa lúc nghe được Cơ Tùng đang nói lời này. Hắn cười nói: "Chờ ta một chút a."

Chờ Nhan Tích Ninh lần thứ hai xuất hiện, trong tay hắn cầm ít kim may quần áo: "Đây."

Cơ Tùng buồn bực tiếp nhận kim, Nhan Tích Ninh cho y một cây kim làm gì? Nhan Tích Ninh cười nói: "Lần đầu tiên hút ốc nước ngọt quả thật có điểm khó khăn, có thể dùng kim đem thịt ốc lấy ra ăn. Bất quá như vậy không có lạc thú của việc trực tiếp hút ăn."

Cơ Tùng đang chuẩn bị bốc lên một con ốc nước ngọt, chỉ thấy trước mắt vươn ra một đôi tay: "Chờ một chút, vén tay áo lên."

Cơ Tùng không nói chuyện, y chỉ thuận theo vươn cánh tay mình ra. Nhan Tích Ninh thuần thục cuộn lên ống tay áo rộng thùng thình đến chỗ khủy tay Cơ Tùng: "Được rồi."

Dưới sự trợ giúp của cây kim, Cơ Tùng thuận lợi lấy được thịt ốc ra từ vỏ ốc. Thịt ốc đầy đủ sẽ hơi uốn cong lại, kim đâm trên phần đầu ốc, phía dưới là phần ruột quanh co khúc khuỷu.


Thật cẩn thận đem thịt nhét vào trong miệng, tư vị tê cay tràn đầy khoang miệng. Nhai kỹ một chút, thịt ốc nho nhỏ nhưng lại non mịn ngoài ý muốn. Nhưng mà thịt ốc quá nhỏ, làm cho người ta một có một loại cảm giác không đủ tận hứng. Vì thế Cơ Tùng bốc lên con ốc thứ hai, nước sốt sền sệt bám trên vỏ ốc chảy dọc xuống theo ngón tay.


Lúc này Cơ Tùng mới hiểu được Nhan Tích Ninh vì sao sẽ vén tay áo y, hai bên ốc nước ngọt đều có lỗ hổng, lúc ăn không cẩn thận sẽ đem nước sốt dây vào quần áo.


Trong lúc Cơ Tùng đang khổ luyện, theo bản năng nhìn về hướng Nhan Tích Ninh. Nhan Tích Ninh động tác nước chảy mây bay, lưu loát sinh động, môi lại bị cay đến đỏ sẫm, trên cái trán trắng nõn chảy ra một lớp mồ hôi mỏng, đầu lưỡi lấp ló giữa răng trắng làm cho lỗ tai Cơ Tùng nóng lên.


Y vội vàng quay đầu đi, bỗng nhiên nhớ đến bốn chữ "hoạt sắc sinh hương".


__________________________


Bánh xốp


Hoắc hương

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK