• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong nhà hàng, hai người ăn cơm trong thinh lặng, phải nói là chỉ im lặng trên phương diện ngôn ngữ, bởi vì trong suốt bữa ăn, mặc dù Lâm Xuân không nói gì nhưng đôi mắt to tròn linh hoạt quá đáng ấy lúc nào cũng quẩn quanh bên Trần Sơ.

Trần Sơ thở dài: “Em muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi, nhưng chưa chắc anh đã nói cho em biết.”

“…” Lâm Xuân.

Cô còn đang sung sướng vì nửa câu đầu, thế mà con tim đã buốt giá vì nửa câu sau.

Trần Sơ buồn cười vì nét mặt u oán ngay tức khắc của cô.

“Thật ra thì em cũng không muốn hóng hớt chuyện của anh đâu, em chỉ lo lắng cho em thôi.” Lâm Xuân đặt đũa xuống, thở than.

Trần Sơ liếc cô, thâm tâm vang tiếng, cái nét diễn lo lắng gượng gạo của em rõ rành rành quá rồi đấy, nhưng anh vẫn xuôi theo cô: “Em lo cái gì?”

“Em lo em sẽ vào toà Khoá Hồn mất.” Lâm Xuân không đợi Trần Sơ lên tiếng mà đã nói thẳng: “Anh đừng nghĩ em lo bò trắng răng, anh biết cái số của em rồi đấy, nếu giờ không gian con mở cổng thì em chắc chắn sẽ bị hút vào cho mà xem.”

Trần Sơ cau mày, đúng là anh có tư cách chất vấn về vận đen của Lâm Xuân. Nhỡ mà toà Khoá Hồn mở cổng ở Đế Đô thật, tỉ lệ Lâm Xuân đi vào thật sự rất cao.

“Đại hội diễn ra trong vòng ba ngày, nhưng ở hai ngày là đi được rồi.” Anh cũng đặt đũa xuống, suy nghĩ nghiêm túc: “Ngày thứ ba là ngày tổ chức chính phủ mở cuộc giao lưu cho các nhân viên nội bộ, chủ yếu là để mọi người trao đổi cho nhau một số thông tin hoặc các vật phẩm mà đại hội không bán, bọn mình không bắt buộc phải tham gia, sau buổi đấu giá ngày mai là mình về luôn được rồi.”

“Toà Khoá Hồn sắp mở thật à?” Lâm Xuân thấy anh phân tích nghiêm túc như vậy, bỗng dưng cuống cả lên. Cô bảo cô sợ mình sẽ bước vào toà Khoá Hồn để làm bước đột phá thám thính được chuyện đời tư của đàn anh chứ cô có muốn vào thật đâu.

Trần Sơ nhìn gương mặt hãi hùng của cô gái, không kìm được, cười nói: “Lừa em thôi, trụ sở chính tổ chức đại hội trao đổi vào thời gian này tức là trong ba ngày nay, không gian con sẽ không mở cổng ở Đế Đô, nếu không nó sẽ nuốt rất nhiều người, đã thế còn là không gian con cấp S, mình không gánh được đâu.”

“Thế thì tốt.” Lâm Xuân sợ hết hồn, vỗ vỗ ngực để trấn an bản thân, đấy là không gian con cấp S đấy, mình mà vào thì ngoẻo chắc luôn… Từ từ, sao cứ thấy sai sai? Cô ngẩng lên nhìn Trần Sơ, thấy người nào đó lại cầm đũa lên, tập trung ăn cơm.

Cố tình doạ cô đấy à?

Cô đã bị nhụt chí, nhưng chẳng thể làm gì khác, chỉ đành biến nỗi căm hờn thành cơn thèm ăn, ăn cho hả giận.

Hôm sau.

Buổi đấu giá tổ chức tại tầng 20 của khách sạn, diễn ra vào lúc 10 giờ sáng. Lâm Xuân và Trần Sơ đến cửa hội trường trước nửa tiếng. Còn chưa đi tới cửa mà Lâm Xuân đã thấy rất đông người đứng vây quanh cánh cửa, sự tò mò gợn lên, cô cũng đi qua nhìn ngó, nhưng vừa bước đến gần thì ống quẻ bỗng lắc lư.

Lương Hán, nam, 29 tuổi, trong hộp bốc thăm với tỉ lệ trúng giải là 95%, anh đã rơi vào 5% còn lại.

Tỉ lệ trúng giải lên đến 95% mà còn không trúng, thế thì xui quá rồi, ngang ngửa cô được rồi đấy. Cơ mà, ai tổ chức bốc thăm đấy, sao tỉ lệ trúng giải lại cao như vậy?

Khi Lâm Xuân còn đang cảm thán, ở bên kia đã có mấy người vừa bốc thăm xong.

“Nhìn xem trúng được cái gì?” Tỉ lệ trúng giải 95% thì khác nào trúng 100% đâu, thế nên khi thấy có người ra rút thăm, mọi người sẽ hỏi trúng được cái gì chứ không hỏi có trúng hay không.

– 100 viên đá sức mạnh hệ mộc.

– Tôi nhiều hơn cậu đấy, được 150 viên đá sức mạnh hệ hoả.

“Lương Hán, cậu thì sao?” Người thứ ba sau khi rút thăm đã im lặng một lúc lâu nên có người đã hỏi.

“… Cảm ơn quý khách đã tham gia.” Mặt Lương Hán tối sầm lại.

“Ha ha ha…” Mọi người cầm ầm lên.

– Không phải chứ, tỉ lệ trúng là 95% mà cậu còn trượt, tay thối quá, nhọ như đít nồi.

– Phắn đi phắn đi, chú cách xa tôi ra, đừng có lây đen đủi sang cho tôi.

– Sao bộ phận của ông lại chỉ định ông tham gia buổi đấu giá thế, mau đổi người đi, không thì ông chả mua được gì đâu.

“Cút mau!” Lương Hán tức đến nỗi muốn chửi người: “Cái hòm bốc thăm này tỉ lệ trúng giải là 95% thật à?”

“Lương Hán, ông tay thối thì đứng có trách ban tổ chức, vừa nãy phải có ít nhất 50 người bốc thăm, có mỗi mình ông trượt giải thôi.” Với cả ban tổ chức muốn làm nóng buổi đấu giá nên mới để tỉ lệ trúng giải cao như vậy. Nói trắng ra là người dị năng nào đến tham gia buổi đấu giá cũng sẽ nhận được một phần quà nhỏ.

“Thế thì vẫn sai mà, 95% trúng giải, thế thì trong số 50 người bốc thăm phải có hai người trượt giải chứ.” Lương Hán vẫn chưa từ bỏ ý định.

– Ông định tìm đồng đội đấy à? Từ bỏ đi, được tham gia đại hội của chúng ta thì toàn là người may mắn của các bộ phận, còn ông là cái loại số nhọ ngàn năm có một. Có phải trước khi tới đây ông làm mích lòng nguyền rủa sư nào đấy nên bị người ta nguyền rủa đúng không?

– Ác kinh, vẫn còn muốn người đồng đội xui với mình, ai đồng ý làm đồng đội với ông.

Có một số việc, nói thế nào nhỉ, vốn dĩ không phải chuyện lớn, nhưng một khi có nhiều người nói ra nói vào thì tự dưng lại sinh chuyện.

“Các ông cãi tôi chứ gì, được! Tôi đứng đợi ở đây, tôi không tin mình không tìm ra được người thứ hai trúng cái 5% đấy. Nếu có ai bốc phải cảm ơn quý khách đã tham gia như tôi thì tôi sẽ tặng người ta 200 viên đá sức mạnh.” Lương Hán nóng máu, thề phải tìm được người đen như mình, để chứng minh mình không phải người xui nhất.

“Có mỗi 200 viên, ít quá, nếu là 2000 thì tôi sẽ đi tìm nguyền rủa sư để nguyền tôi ngay bây giờ, chịu trận làm đồng đội với anh.” Có người hét lên.

“Biến, để nguyền rủa sư động tay vào thì khác rồi.” Lương Hán hơi lỗ mãng nhưng anh không ngốc.

– Khó đấy.

“Em em em, em muốn bốc thăm!” Lâm Xuân nghe đến đây thì không kìm chế được nữa, đứng đằng sau mọi người vẫy tay lia lịa, suýt nữa thì nhảy bật lên. Cô đang định tìm Lương Hán trong đám người để hoàn thành nhiệm vụ xem bói, ai ngờ còn chưa tìm thì bên kia đã rút thăm rồi, thành ra cô không thể hoàn thành nhiệm vụ, bị trừ một điểm công đức. Đang cực kì khó ở thì nghe thấy Lương Hán bảo muốn đưa cho cô 200 viên đá sức mạnh…

Đúng, người Lương Hán nói là cô đó, Lâm Xuân cực kì tự tin với cái số đen của mình, thế là cô đã được sống lại trong tích tắc.

Trần Sơ đi cùng Lâm Xuân, mới nãy anh cũng để ý đến chuyện phát sinh ở thùng rút thăm, rồi anh bỗng thấy Lâm Xuân phấn khích lạ thường, mời đầu anh chỉ hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó dường như anh đã nhận ra điều gì đó nên không thể giấu được nụ cười trên gương mặt, tỉnh bơ đi theo Lâm Xuân lách qua dòng người.

“Có giấy mời đến buổi đấu giá không?” Nhân viên chịu trách nhiệm ở quầy bốc thăm nhắc nhở: “Chỉ có người dị năng tham gia buổi đấu giá mới có tư cách được rút thăm.”

Trong đại hội trao đổi vật phẩm, người dị năng muốn tham dự vào buổi đấu giá ngày thứ hai cần phải đáp ứng một trong những điều kiện sau. Thứ nhất, bộ phận của người đó phải tiêu ít nhất ba triệu điểm trong ngày mua vật phẩm đầu tiên. Thứ hai, bộ phận phải có người dị năng cấp S tham gia đại hội.

Những ai thoả mãn được một trong hai điều kiện trên thì mới nhận được giấy mời tham gia buổi đấu giá.

“Đây.” Lâm Xuân còn chưa trả lời, Trần Sơ đã đưa giấy mời của mình ra. Trần Sơ là người dị năng cấp S, vậy nên ban tổ chức đại hội đã đưa giấy mời đến phòng khách sạn của anh.

Nhân viên thấy giấy mời của Trần Sơ, ánh mặt loé lên vẻ ngạc nhiên và khâm phục, sau đó đã nói một cách lịch sự và khéo léo: “Hai hai có một cơ hội được bốc thăm, tỉ lệ trúng giải lên đến 95%, 99% giải thưởng là viên đá sức mạnh, 1% còn là tinh thể năng lượng hệ hoả cỡ nhỏ, hiện giờ vẫn chưa ai bốc được.”

Để mà nói đơn giản, chỉ cần đến bốc thăm thì 95% sẽ bốc được giải thưởng là viên đá sức mạnh, khác về số lượng mà thôi. Nhưng nói thật, người có thể đến tham gia buổi đấu giá sẽ không thiếu đá sức mạnh (trừ Lâm Xuân), thành thử giải thưởng hấp dẫn ở đây chính là tinh thể năng lượng hệ hoả.

“Chúc hai bạn may mắn.” Nhân viên tỏ ý hai người có thể bốc thăm.

Lâm Xuân nhìn Trần Sơ.

“Em bốc trước đi!” Anh để cô rút thăm trước.

Cô cũng không khách sáo, duỗi tay vào bốc một tờ giấy ra ngoài. Trần Sơ đợi cô rút xong mới đưa tay vào, cũng lấy bừa một tờ.

“Trúng không?” Lương Hán kích động nhìn hai người.

“Lương Hán, ông phấn khích cái gì, chắc chắn không thể là… Cảm ơn quý khách đã tham gia?!” Người nói bỗng đổi giọng, bởi vì anh nhìn thấy tờ giấy mà cô gái vừa rút thăm viết bảy chữ “Cảm ơn quý khách đã tham gia”.

Vl, thế mà cũng trúng? Thằng Lương Hán gặp số đỏ hay tự dưng bị xui vậy trời?

Khán phòng lặng yên đến lạ trong thoáng chốc, nghe sau đó Lương Hán đã kích động hét lên: “Tôi đã bảo rồi, không thể có chuyện một mình tôi gặp xui được. Xem đi, tôi có phải người số nhọ duy nhất ở đây đâu?”

Trong sảnh chỉ có hai người vẫn đang cực kì bình tĩnh, ấy là Lâm Xuân và Trần Sơ.

Nét mặt Lâm Xuân đúng như dự đoán: Không phụ lòng chỉ số may mắn -99 của chị.

Cảm xúc trên mặt Trần Sơ có hơi phức tạp: Lâm Xuân số đen cũng bình thường, nhưng lạ ở chỗ là cô không những tiếp nhận điều đó một cách thản nhiên mà thậm chí còn học cách sử dụng vận đen của mình, tâm trạng phơi phới vô cùng.

Lương Hán hét xong thì mới sực ra hành vi của mình có hơi quá trớn, cô bé không rút được giải thưởng đã đau khổ lắm rồi, thế mà mình còn sung sướng như thế này, không ổn chút nào.

– Anh xin lỗi, anh vừa…

“Không sao, lời anh vừa mới nói còn có hiệu lực không?” Lâm Xuân ngắt lời anh ấy, hỏi với đôi mắt sáng ngời.

– Hả?

“200 viên đá sức mạnh.” Cô nhắc.

“À, tất nhiên rồi.” Anh đã nói rồi mà, sao lại quên được.

“Vậy anh tặng đá sức mạnh cho em, em cũng thành người trúng giải rồi. Cảm ơn anh, anh đúng là người tốt.” Lâm Xuân nói cảm ơn từ tận đáy lòng, là lời chân thành nhất, anh chàng cao to thô kệch cũng phải ngại ngùng trước tình cảm nồng thắm ấy.

“Không có gì.” Lương Hán mau chóng lấy 200 viên đá sức mạnh ra khỏi vật phẩm không gian của mình, vui vẻ đưa cho Lâm Xuân. Lạ quá, rõ ràng mình không trúng giải, còn phải trả thêm 200 viên đá sức mạnh nhưng sao mình lại vui đến như vậy.

Lâm Xuân nhận đá xong mới quay lại hỏi Trần Sơ: “Đàn anh, anh trúng được bao nhiêu viên đá?”

Bấy giờ Trần Sơ mới nhớ ra tờ giấy mà mình vừa bốc, anh xoè tay ra, mở tờ giấy đọc dòng chữ ở bên trên, ánh mắt anh hơi sững lại, sau đó đưa giấy cho nhân viên.

Nhân viên làm việc la lên: “Tinh thể năng lượng hệ hoả?!”

Lâm Xuân ghen tị kinh khủng: “Sao làm cùng chi nhánh với nhau mà vận may lại khác nhau một trời một vực thế này?”

“Thấy chưa, thấy chưa, đen đủi không lây được đâu.” Lương Hán thấy vậy, hưng phấn túm lấy người đồng nghiệp đang tránh ra xa vì sợ bị lây sự xui xẻo của anh.

Đồng nghiệp anh lườm nguýt, thầm nói, ngu ngốc, ông đây đùa chú thôi mà chú còn tưởng thật.

Tinh thể năng lượng hệ hoả đã có người giành được, trò bốc thăm cũng chẳng còn gì hấp dẫn, với lại buổi đấu giá cũng sắp bắt đầu nên mọi người nhanh chóng tản đi. Lâm Xuân đi vào hội trường, nhìn một lượt rồi thầm thở dài, đấu giá có khác, cách thức khác hẳn.

Nó khác hoàn toàn khán phòng với nhiều gian hàng của ngày hôm qua, buổi đấu giá bài trí cao cấp hơn nhiều. Ở giữa hội trường, bên cạnh mỗi chiếc ghế là một chiếc bàn tròn con con được phủ khăn trải bàn màu trắng tinh, bày đủ món đồ ngọt và các loại hoa quả. Trong hội trường chỉ cần có người ngồi xuống ghế là sẽ có nhân viên tới rót rượu ngay lập tức, tựa như yến tiệc vậy.

“Mình ngồi ở bên kia.” Trần Sơ chỉ vào một chỗ ở giữa hội trường, dẫn Lâm Xuân đến.

“Trần Sơ.” Sau khi đi qua hàng thứ ba, Đường Lam Nguyệt nhìn thấy Trần Sơ.

Anh thấy cô ta thì cũng nhìn gật đầu rất khẽ, rồi bước tiếp về phía trước, mãi đến khi ngồi xuống chỗ của mình, suốt lúc ấy cũng không hề ngoảnh lại lấy một lần.

Nhưng ánh mắt của Đường Lam Nguyệt cứ mãi đuổi theo anh, chẳng hề dời đi.

“Nguyệt Nguyệt, đấu giá sắp diễn ra rồi.” Lý Gia Mộc liếc nhìn Trần Sơ ở chỗ xa xa, khẽ nhắc nhở Đường Lam Nguyệt, đôi mắt anh ta nhuộm màu u tối.

Bấy giờ Đường Lam Nguyệt mới nhìn đi chỗ khác, cô đơn nhìn chằm chằm vào cuốn album đấu giá trong tay, song thi thoảng vẫn không kìm chế được, lại liếc mắt ra sau.

Ở hàng sau, nhân viên rót rượu vang cho hai người vừa ngồi xuống, sau đó đứng dậy rời đi, Lâm Xuân dịch ly rượu sang chỗ khác, chống cùi chỏ lên bàn, sát lại gần hỏi: “Đàn anh, anh vẫn luôn may mắn như thế à?”

Trần Sơ nhìn ánh mắt đong đầy ngưỡng mộ của Lâm Xuân, anh quyết định sẽ không thích thích cô gái xui xẻo này, lắc đầu nói: “Không biết, anh rất ít khi bốc được phần thưởng, chắc hôm nay ăn may thôi.”

– Đủ rồi!

“Hả?” Trần Sơ nhìn cô khó hiểu, đủ rồi, đủ cái gì?

“Đàn anh, anh có thể giúp em một chuyện nhỏ xíu, chỉ mất một tí thời gian của anh thôi?” Lâm Xuân nhìn anh với vẻ khát khao căng tràn.

Trần Sơ vừa mới lấy một quả nho đen trong đĩa hoa quả, bất ngờ chạm vào ánh mắt long lanh của cô gái, bỗng không nỡ ăn, anh nhìn đi nơi khác, đặt quả nho trong tay xuống và thay vào đó là miếng dưa hấu rồi cắn một miếng.

“Giúp cái gì?” Anh hỏi.

“Anh đợi em chút.” Nhận được câu trả lời của Trần Sơ, Lâm Xuân quay người đi luôn, bắt đầu trao đổi với hệ thống.

“Hệ thống, tôi muốn bốc thăm.” Đúng, cô muốn bốc thăm, hơn nữa còn muốn mượn may mắn của Trần Sơ để rút thăm cho mình. Suy nghĩ này nảy sinh khi anh bốc trúng được tinh thể năng lượng, mà khi ý tưởng này đã vụt lên thì không sao xua đi được.

Trong hai ngày xem bói ở công viên, Lâm Xuân đã đạt được hơn 300 điểm công đức, trong đó sửa thước đã tốn 166 điểm, trừ thêm 2 điểm để vận hành hệ thống trong hai ngày, trừ thêm 3 điểm nữa vì xem bói cho Đường Lan Nguyệt, Lý Gia Mộc và Lương Hán thất bại. Bây giờ điểm công đức của cô chỉ còn 151 điểm, đủ cho cô được bốc thăm một lần, cũng không quá khó khăn.

Thật ra cô đã muốn bốc thăm từ lâu rồi, nhưng vì số mình đen quá nên cô vẫn không dám thử, sợ mình rút được quả cảm ơn đã tham gia, lãng phí 99 điểm công đức của mình. Thành ra, cô muốn tích được nhiều điểm công đức rồi mới rút thăm, như thế sẽ thắng nhờ số lượng, ví dụ bốc thăm mười mấy lần trong cùng một lúc thì có thể sẽ thắng được một lần.

Nhưng đổi người bốc thăm thì khác, như hôm nay có bạn cá Koi may mắn mang tên Trần Sơ.

Sau khi cửa hàng của hệ thống hoá thành mô hình rút thăm trúng thưởng, Lâm Xuân quay lại, đối mặt với Trần Sơ, sau đó ra hiệu bằng cả hai tay trong ánh mắt ngạc nhiên của anh, cô nói: “Đàn anh, giả sử, ở trước mặt anh có một cái vòng xoay khổng lồ, trong vòng xoay có rất nhiều phần thưởng, anh sẽ chọn cái nào?”

Trần Sơ im lặng nghe hết lời cô nói, cũng hiểu được hành động khua tay múa chân của cô. Nhưng đang làm gì đây? Nhờ anh giúp là để làm cái chuyện ngây thơ này à?

“Anh cứ chọn bừa đi, ở đây này, có một cái vòng xoay khổng lồ.” Lâm Xuân rất sợ anh sẽ chọn sai chỗ nên lại vẽ một cái vòng tròn giống như mô hình rút thăm.

Trần Sơ thấy được rằng Lâm Xuân đang cực kì nghiêm túc.

Mặc dù anh không biết tại sao cô lại phải làm trò này, nhưng nếu so giữa việc từ chối sẽ làm cô thất vọng, thậm chí còn thất vọng đến mãi sau này với việc chọn bừa để kết thúc câu chuyện ngay tức khắc thì Trần Sơ quyết định chọn vế sau.

“Cái này.” Trần Sơ ấn bừa một cái trong phạm vi hình vẽ của cô.

Lâm Xuân đã sẵn sàng từ lâu rồi, nhìn thấy lựa chọn của Trần Sơ, cô đã bấm ngay vào vị trí mà anh vừa ấn, tốc độ nhanh đến mức anh còn không kịp phản ứng.

– Chúc mừng vật chủ đã bốc được sản phẩm số 015, sticker ông cụ, xin mời vật chủ tự vào kho hàng để kiểm tra đặc tính của sản phẩm.

“YES!” Lâm Xuân phấn khích tới nỗi siết tay anh, cô hít được vận đỏ rồi.

Hơi ấm truyền tới từ đầu ngón tay làm Trần Sơ hơi ngạc nhiên, anh nhìn về phía Lâm Xuân, thấy cô bỗng dưng khoái chí nắm chặt tay lại, không hiểu vì sao cô lại sung sướng như vậy, dường như cô còn không nhận ra được hành động của mình. Vô ý thôi đúng không? Trần Sơ xoa xoa ngón tay, vô thức lấy thêm một miếng dưa hấu mát lạnh.

Lâm Xuân không nhận ra thật, khi ngón tay hai người chạm vào nhau, sự chú ý của cô đã bị lời nhắc của hệ thống hớp hồn rồi. Không chỉ vừa nãy mà bây giờ cũng vậy, Lâm Xuân vẫn đắm chìm trong nỗi vui sướng vì bốc được vật phẩm, mặc dù “sticker ông cụ” nghe có vẻ chẳng phải vật phẩm lợi hại gì, nhưng thà có còn hơn không.

Xem đặc tính, xem đặc tính, xem xem là ông già nào nào. Lâm Xuân thích thú mở đặc tính của sản phẩm ra.

Tên: Sticker ông cụ.

Hướng dẫn sử dụng: Đây là ông cụ thích đủ các loại hồ lô, một dây hồ lô của ông cụ có thể kết ra được bảy trái hồ lô cùng một lúc, các bé hồ lô rất yêu ông cụ đã trồng ra mình, tuyên thệ phải bảo vệ ông lão chu toàn. Đến đây, dán sticker vào, bạn là ông cụ đẹp nhất khu phố này, các bé hồ lô sẽ không nhận nhầm đâu.

Các… Các bé hồ lô của ông cụ?? Cái ông lúc nào cũng bị yêu quái bắt đi như Đường Tăng ư? Sao cứ cảm giác cái vật phẩm này có điềm không lành thế nhỉ?

Lưu ý: Nguy hiểm bình thường sẽ sinh ra một đứa trẻ, còn nguy hiểm tột độ sẽ sinh ra bảy đứa trẻ, xin hãy bảo vệ ngôi nhà của mình.

(*) Đây là ông lão trong phim hoạt hình Anh em hồ lô của Trung Quốc. Chuyện kể về một ông lão cô độc, hiền lành, ngày ngày lên núi hái thảo dược. Cơ duyên xảo hợp, ông lão cứu thoát một con tê tê bị đá đè trong hang động và nghe nó kể về tai họa mà nó vừa gây ra cho nhân gian: do lỡ tay đào đất mà tạo ra một kẽ hở trên ngọn núi Hồ Lô, vô tình làm hai con đại yêu quái bị phong ấn mấy nghìn năm nay thoát ra được, thế gian một lần nữa đứng trước thảm họa. Con tê tê dẫn ông lão đến trung tâm ngọn núi để nhặt về một hạt giống được cho là bảo bối giúp chống lại hai con yêu quái. Ông lão gieo trồng hạt giống trước sân nhà, hạt giống nhanh chóng trở thành một giàn cây xanh mướt và mọc ra bảy quả hồ lô bảy sắc cầu vồng, mỗi quả một màu, rồi từ bảy quả đó, chín rụng trở thành bảy bé trai có khả năng phi thường.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Cua: Các bé hồ lô cuối cùng cũng xuất hiện rồi.

Hết chương 46.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK