• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Ảnh Nguyệt, chúng ta muốn du hồ, giống như không có thuyền." Một tay nắm tay đại lão bản, một tay chỉ vào mấy thuyền trên mặt hồ này, hiện tại lúc này bên hồ đã không có thuyền trống, về phần vì cái gì còn nắm tay đại lão bản không buông ra? Cái này cũng là bởi vì hiện tại ánh trăng rất tốt, ngọn đèn quanh thân cũng không tệ, nhưng ở bên hồ vẫn là cẩn thận một chút vẫn hơn. Đối với sự tình từ nay về sau, liền sau này rồi nói sau, ít nhất hiện tại người đứng ở bên người đại lão bản bồi nàng cùng nhau ngắm đèn du hồ là chính mình.

"Vậy phu quân có thể có đề nghị tốt?" Tiêu Ảnh Nguyệt không thèm để ý, tùy ý Bạch Liêm nắm tay mình tản bộ bên bờ cách hồ thật xa.

"Đề nghị tốt vốn không có, nếu không có thuyền, chúng ta có thể tản bộ, buổi tối chạy tới du hồ cũng không an toàn, nếu rớt xuống hồ thì làm sao bây giờ." Quan trọng nhất là ta lớn đến thế này, phi cơ xe lửa ô tô xe đạp xe ngựa cái gì xe đều ngồi qua, chính là không ngồi qua thuyền, cũng sẽ không biết bơi lội.

"Ân, phu quân nói cũng đúng, phu quân, hôm nay nhưng là tế hoa đăng mỗi năm một lần, phu quân không đến hồ xem xét một phen, chẳng phải là đáng tiếc?" Tiêu Ảnh Nguyệt nói xong một bộ vẻ mặt đáng tiếc nhìn Bạch Liêm.

"......" Ta không chơi, đề tài này không tốt, ta đầu hàng. Nếu thật sự là không có thuyền, thật là có điểm đáng tiếc, nhưng, đại lão bản ngươi thật có thể giả bộ, hôm nay đi ra du hồ, còn có hẹn cùng người khác, như thế nào có khả năng không có thuyền, nhưng hội thuyền này là ở nơi nào?

"Ha ha" Tiêu Ảnh Nguyệt nhìn bộ dáng kinh ngạc của người bên cạnh một trận buồn cười.

"Tiểu thư, thuyền của Thanh Ảnh tiểu thư các nàng đã muốn cập bến gần lại đây." Mộc Vân Trúc cùng Cầm Thư đi tới, chỉ vào một bè gỗ không xa để con thuyền cập bến, trên bè gỗ có một người một bàn tay cầm một cái đèn lồng lớn, một bàn tay cầm một khối có quy luật che ở trên đèn lồng, một con thuyền đang từ từ tới gần bè gỗ.

"Ân, đi qua đi." Tiêu Ảnh Nguyệt nhìn con thuyền chậm rãi cập bờ, nói xong cảm giác được trong lòng bàn tay đang nắm tay mình có cảm giác ẩm ướt, quay đầu hỏi:"Phu quân?"

"A, ân?" Thuyền cập bến kia là được đi. Nhưng không kịp nghĩ nhiều, chợt nghe đến đại lão bản xưng hô "phu quân", nhịn không được nói:"Ảnh Nguyệt, ân, không phải nói thời điểm không ai, chúng ta đều có thể kêu tên lẫn nhau sao?" Hai chữ "phu quân" này tuy rằng là thực không sai, ta hiện tại tuy là "phu" của ngươi, nhưng đối với ngươi cũng như với "quân".

( Ý của BL là hiện tại BL là chồng của Ảnh Nguyệt, nhưng Ảnh Nguyệt cũng là chủ của BL, BL đối với Ảnh Nguyệt như "thần" đối với "quân", nghĩa là tôn kính như quan đối với vua vậy)

"Ân?" Tiêu Ảnh Nguyệt khẽ nhíu mày, nghi hoặc nhìn người dưới ánh trăng, trước đêm nay nàng đã muốn xưng hô nàng như vậy không chỉ một lần, vì sao lúc này phản ứng lại thay đổi như vậy?

"Ân, không có việc gì, ta chỉ là tùy tiện nói mà thôi, Ảnh Nguyệt ngươi không cần để ý, hắc hắc." Hôm nay thật là đầu bị choáng váng, đêm nay không chỉ mặc bộ áo dài trắng mà ngày thường không bao giờ mặc, hiện tại đầu óc còn mơ màng hồ ngôn loạn ngữ (nói năng lộn xộn), đại lão bản bình thường đều kêu như vậy không phải sao.


"Chúng ta đi qua đi." Tiêu Ảnh Nguyệt thấy đối phương không muốn nhiều lời, cũng không hỏi nhiều.

Đến gần mới nhìn rõ thì ra người vừa rồi cầm đèn kia là Tiêu Nhất. Bởi vì muốn lên thuyền, không thể không buông ra bàn tay vẫn bị mình nắm, sau khi buông ra trong lòng cũng đi theo giống như có điểm không tha (tiếc nuối, không muốn buông), nhìn bóng dáng đại lão bản, tự giễu cười cười, nghĩ rằng Bạch Liêm a Bạch Liêm, sau này vẫn là ít uống canh đại bổ mà Tiêu phu nhân đưa tới đi, nếu cứ tiếp tục bổ như vậy, khả năng đầu óc đều bị bổ hỏng mất, bất đắc dĩ lắc đầu.

"Cô gia, ngươi không sao chứ?" Tiêu Nhất nghi hoặc hoặc nhìn người lắc đầu.

"Ân? À, không có việc gì." Ta xấu hổ sờ sờ vành tai của mình.

"Cô gia, chúng ta đi qua đi." Tiêu Nhất cung kính khom người.

"Tốt, cám ơn!" Nhìn bè gỗ phía dưới chân, lắc đầu, đại lão bản Mộc Vân Trúc các nàng đều đi qua được, không có việc gì, cho dù có chuyện, nơi này cũng là bên bờ.

Run run đi lên thuyền, khẩn trương tiêu sái đến bên người đại lão bản đang chờ ta, nghĩ rằng thuyền lớn như vậy hẳn là chất lượng rất cam đoan đi, nhưng là Titanic cũng là một con thuyền rất lớn, chất lượng cũng không kém, phải nói còn là tương đương cao nhất, cuối cùng còn không phải ngoài ý muốn sao? Ta hình như đã suy nghĩ nhiều, nơi này là hồ nước, không có núi băng, chớ sợ chớ sợ, tự mình an ủi vỗ vỗ ngực.

"Yêu, này không phải Tiêu tiểu thư của chúng ta sao?" Mới tiến vào khoang thuyền, một thanh âm kiều mị liền từ nhã gian trong khoang thuyền truyền ra đến, theo sau bức rèm che lay động, một trận mùi hương không tính là nồng đậm xông vào mũi.

Ta còn không kịp thấy rõ bộ dáng người tới, liền nhìn đến một mảnh lửa đỏ bổ nhào vào trước người đại lão bản, đồng thời tiếp tục truyền đến thanh âm vừa rồi:"Người xấu, ngươi đã tới, ngươi cũng thật nhẫn tâm, lâu như vậy cũng không đến gặp ta."

Ta kinh ngạc nhìn tình tiết trong TV hay xuất hiện diễn ra trước mắt, người một thân hồng y này mặt chôn ở bả vai đại lão bản, thấy không rõ diện mạo, nhìn dáng người, thanh âm ôn tồn nghe như thế nào đều giống như là một thế hệ hoa khôi, nhưng nàng ta làm động tác này lại rất có phong phạm lão bản, càng làm cho ta rớt cằm là đại lão bản giống như không có chút phản ứng, ngược lại là thực trấn tĩnh thoát ra cái ôm của đối phương, bình tĩnh từ bên kia tránh người qua một bên.

"Ngươi là một kẻ không lương tâm, ta chỉ biết ngươi là có người mới đã quên người cũ." Hồng y nữ tử vẻ mặt như bị chồng ruồng bỏ, cầm một cái khăn tay nhỏ bé huy huy, sau đó lau khóe mắt không có chút nước mắt.

Ta nháy mắt hóa đá nhìn người trước mắt, nếu muốn dùng một từ để hình dung nữ nhân trước mắt này, trong óc ta liền chỉ còn lại một từ — yêu tinh.

"A, vị này?" Hồng y nữ tử rốt cục phát hiện ta ở một bên đã muốn hóa đá.

"Ha ha, nhĩ hảo (xin chào)!" Ta nhìn thấy yêu tinh trước mắt đầy mắt tinh quang đánh giá ta, trong lòng không tự chủ được thấy lạnh run, cứng ngắc bắt tay chào hỏi một cái, vội vàng học động tác đại lão bản, tránh qua một bên, vẫn là đuổi kịp đại lão bản có vẻ an toàn.



"Ha ha, Vị Ương, ngươi nhưng đừng dọa phu quân của Tiêu đại tiểu thư chúng ta chạy mất, bằng không về sau Tiêu đại tiểu thư cần phải cho ngươi đẹp mặt." Mới tránh thoát một yêu tinh ở cửa, bên trong lại có một nữ tử áo lam bộ dạng quyến rũ, không thua gì đại lão bản cười đùa cùng hồng y nữ tử.

"Thanh Ảnh, Vị Ương." Giọng nói vừa ra mới nhìn đến bên trong còn có một nữ tử áo trắng đồng dạng là bộ dạng xuất chúng.

"Được rồi, chúng ta không cười là được." Nữ tử áo lam hơi thu liễm tươi cười.

"Khởi Vũ, hôm nay nhưng là ngày tốt, lại khó được đi ra thả lỏng du ngoạn một chút, làm gì còn nghiêm túc như vậy đâu, ngươi nói phải không, Ảnh Nguyệt." Hồng y nữ tử nói xong lại quăng một cái mị nhãn qua đại lão bản bên kia.

"Vị Ương ma ma nói cũng đúng, Khởi Vũ chúng ta cũng không tất để ý, tú bà này đi đến nơi nào không phải đều là tú bà sao." Tiêu Ảnh Nguyệt nói xong thản nhiên liếc mắt nhìn Vị Ương một thân hồng y một cái, sau đó tao nhã ngồi xuống.

"......" Đây là có chuyện gì, ta hoàn toàn hóa đá, hồng y nữ tử là tú bà, vụng trộm đánh giá một chút, tuy rằng trên TV chưa thấy qua tú bà yêu tinh như vậy, bất quá liền xem tình huống vừa rồi, hẳn là một tú bà có chức nghiệp mới đúng.

"Yêu, công tử, vì sao vụng trộm đánh giá ta, chớ không phải là coi trọng ta?" Vị Ương phong tao (phong nhã quyến rũ) dựa lại đây.

"......" Rùng mình một cái, chạy nhanh ngồi xuống vị trí bên người đại lão bản, bảo trì trầm mặc.

"Tốt lắm, Vị Ương, chớ đùa giỡn nữa, ngươi xem, dọa người rồi." Nữ tử áo trắng mở miệng hỗ trợ nói chuyện, còn không đợi ta cảm kích xong, còn nói thêm:"Nếu đem người ta làm cho sợ hãi, về sau Ảnh Nguyệt nhưng là sẽ tìm chúng ta tính sổ đâu." Nghe xong, ta thu hồi suy nghĩ vừa rồi trong lòng, trong phòng này không có một người tốt.

"Này chính là hoa khôi phu quân ngươi ngày đó vẫn ngưỡng mộ, phu quân không muốn kết bạn sao?" Tiêu Ảnh Nguyệt không để ý tới lời hai người kia nói, ngược lại xoay người nhẹ giọng nói với người từ khi vào cửa liền ngây ngốc.

"......" Thật đúng là hoa khôi, ta kinh ngạc nhìn ba người phía trước.

"Vị một thân hồng y này tên là Vị Ương, là tú bà của Hoa Mãn lâu nổi danh khắp thiên hạ, người áo trắng là hoa khôi của Hoa Mãn lâu - Khởi Vũ, vị áo lam đồng thời là hoa khôi của Hoa Mãn lâu - Thanh Ảnh." Tiêu Ảnh Nguyệt nhất nhất giới thiệu cho người đang kinh ngạc sững sờ kia.

"Ảnh Nguyệt, vị này chính là vị phu quân nhà ngươi, thấy thế nào lại ngơ ngác ngây ngốc như vậy." Vị Ương tò mò qua lại đánh giá người nhìn ba người các nàng sững sờ.

"Tú bà, thật đúng là giống, Khởi Vũ, Thanh Ảnh, khởi vũ lộng thanh ảnh." Ta qua lại đánh giá ba mỹ nữ mỹ mạo mỗi người một vẻ trong phòng, suy nghĩ trong lòng cũng không tự chủ nói ra.

"......" Nguyên bản nhã gian vang lên thanh âm cười khẽ, đột nhiên lặng ngắt như tờ.

Đột nhiên im lặng làm cho ta hoàn hồn, nhìn Vị Ương cùng đại lão bản đang dùng một loại ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn ta, run run hỏi:"Sao, ta nói cái gì sai sao?"

"Khởi Vũ lộng Thanh Ảnh, ha ha, nói thật sự là chính xác." Vị Ương cầm khăn tay che cái miệng nhỏ nhắn, cười duyên nhìn Khởi Vũ cùng Thanh Ảnh ngồi ở bên kia cùng nhau.

"......" Ta theo tầm mắt Vị Ương nhìn về phía hai người Khởi Vũ cùng Thanh Ảnh ngồi cùng nhau, lại nhìn đến hai người đều vẻ mặt thẹn thùng nhưng lại không phản bác Vị Ương, đột nhiên giống như hiểu được cái gì, lại giống như không hiểu được gì cả.

"Các ngươi hiểu lầm, ta không có ý tứ khác, chính là Khởi Vũ cùng Thanh Ảnh, ta nghĩ đến bên trong một bài thơ có một câu như vậy." Ta lo lắng mới nhận thức liền đắc tội hai bằng hữu của đại lão bản.

"A, thơ, không biết trong bài thơ nào lại có một câu "Khởi vũ lộng Thanh Ảnh" chuẩn xác như vậy đâu." Vị Ương vẻ mặt cười xấu xa nhìn ta.

"Thật, thật sự." Ta liếc mắt nhìn lén đại lão bản một cái, nhìn đến trên mặt không có vẻ tức giận, tiếp tục giải thích nói:"Câu tiếp theo câu này là "Hà tự tại nhân gian"."

"Khởi vũ lộng thanh ảnh, hà tự tại nhân gian." Vị Ương một bên nhẹ ngâm, trong phòng rõ ràng lại im lặng, theo sau, nàng lại cười xấu xa nhìn Khởi Vũ cùng Thanh Ảnh đỏ bừng mặt.

Nhìn đến như vậy, ta rốt cục cảm giác ra quan hệ giữa hai người Khởi Vũ cùng Thanh Ảnh nhất định không đơn giản, đồng dạng lại cảm giác được ánh mắt khinh bỉ quen thuộc kia của Mộc Vân Trúc, lúc này nàng nhất định lại đang vụng trộm mắng ta là sắc lang lỗ mãng, tư tưởng của người nơi này như thế nào lại không thuần khiết như vậy. Đang nhìn, ngay cả đại lão bản cũng một bộ dáng rất có ý kiến với ta, ta thở dài, thành thật tiếp tục giải thích:"Vị Ương tiểu thư, Khởi Vũ tiểu thư, Thanh Ảnh tiểu thư, Ảnh Nguyệt, các ngươi đừng hiểu lầm, những lời này không phải như các ngươi nghĩ như vậy."

"Nga, không phải như chúng ta nghĩ như vậy, ngươi như thế nào biết chúng ta nghĩ là như vậy?" Vị Ương một bộ "ngươi không cần giải thích" cười xấu xa nhìn ta.

"Thật sự không phải như vậy, bài thơ hoàn chỉnh là như thế này:

"Minh nguyệt kỷ thời hữu?

Bả tửu vấn thanh thiên.



Bất tri thiên thượng cung khuyết,

Kim tịch thị hà niên?

Ngã dục thừa phong quy khứ,

Hựu khủng quỳnh lâu ngọc vũ,

Cao xứ bất thắng hàn.

Khởi múa lộng thanh ảnh,

Hà tự tại nhân gian?

Chuyển chu các,

Đê ỷ hộ,

Chiếu vô miên.

Bất ưng hữu hận,

Hà sự trường hướng biệt thời viên?

Nhân hữu bi, hoan, ly, hợp,

Nguyệt hữu âm, tình, viên, khuyết,

Thử sự cổ nan toàn.

Đán nguyện nhân trường cửu,

Thiên lý cộng thiền quyên."

"Cho nên ta vừa rồi không có ý tứ khác." Cảm tạ Vương Phi làm cho ta đọc ra bài thơ này của Tô Đông Pha một cách mãnh liệt như vậy.

[ Bài thơ này là "Thủy điệu ca đầu" của Tô Đông Pha, ra google tìm là sẽ ra, bài thơ rất rất hay. Theo mình thì câu "Khởi vũ lộng thanh ảnh" là BL đọc trong bài thơ này ra, vietsub ra là "Đứng múa vời thanh ảnh". Nhưng nghe vào trong tai mấy người kia thì như là từ "lộng" này là chơi đùa, đùa giỡn,....gì đó, nghĩa là Khởi Vũ đùa giỡn Thanh Ảnh, mà thật sự thì hai người này đúng là một đôi bách hợp nên mọi người cho rằng BL nói bậy chọc người ta =)))))) oan uổng tiểu Bạch]

[ Bài thơ này được viết thành bài hát luôn nên chắc câu cuối của Tiểu Bạch là cảm ơn Vương Phi - người hát bài đó, truyền cảm hứng cho bản đọc thơ trôi chảy như vậy ]

"......" Chính là ta đã đọc hết ra rồi, giải thích rõ ràng như vậy, các ngươi như thế nào còn nhìn ta như vậy đâu?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Trong khoảng thời gian này, chỉ cần ta có rảnh, ta đều đã tận lực viết chương mới, bất quá sẽ bởi vì quá mệt mỏi, tạo thành chương mới càng không chất lượng.


_______Hết chương 43_______


#AlwaysWithTiffany


không liên quan chứ ghét nhất đám mà lợi dụng lúc người ta có phốt là nhào vào chửi xối xả, leo lên đầu mà chửi dù đéo liên quan gì tới bữa sáng nhà nó:3 F*** off, please!!!


Vào bình loạn truyện cho mình đỡ lo lắng đi mấy bạn:'(

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK