• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit + beta: Iris

Diễn biến nằm ngoài dự đoán khiến hai người ngẩn ra.

Sau đó ngây ra một lúc thì Tạ Bình Qua nghi ngờ, còn Cao Cường thì nhẹ nhõm.

Hắn nói "Tìm lại được chứng minh thư thì tốt quá rồi", sau đó xoay người đón một chiếc taxi, cố gắng dẫn Tạ Bình Qua về công ty ký cho xong hợp đồng nội trong ngày hôm nay.

Tạ Bình Qua biết chứng minh thư trông như thế nào, cũng biết chuyến lấy chứng minh thư rất khó xử lý được, chính vì biết nên cậu mới nghi ngờ.

Tờ chứng minh thư này ở đâu ra? Vì sao bên trên có ảnh của cậu, cậu chỉ vừa mới nghĩ ra cái tên thôi mà, với cả còn biết chính xác số tuổi của cậu nữa?

Chẳng lẽ ở thế giới này có một sức mạnh bí ẩn khó hiểu nào đó xuất hiện cùng lúc với cậu?

Tạ Bình Qua suy nghĩ một lúc, cơ bản đã nghĩ ra đáp án.

Cậu cũng không nghĩ nhiều nữa, chuyển lực chú ý đến hợp đồng mà cậu sắp ký.

Cao Cường sợ cậu đổi ý, nên đã thông báo sơ sơ với lãnh đạo trực tiếp qua điện thoại.

Đối phương vừa mới sứt đầu mẻ trán để câu thông với tổ tiết mục 《Theo đuổi ước mơ đi! Thiếu niên》 mùa 2 xong, khuyên mãi mới được bọn họ đồng ý cho công ty thêm hai ngày, để công ty tìm ra người có đủ tư cách làm tuyển thủ tham gia chương trình này, bởi vậy khi nghe được tin tức của Cao Cường, mặc dù cô không ôm hy vọng quá lớn nhưng vẫn có chút chờ mong, đã chờ sẵn ở phòng hội nghị.

Cô nghĩ chỉ cần đối phương đẹp hơn các tiểu thần tượng trong công ty, cô liền đề cử đối phương với tổ tiết mục, nếu tổ tiết mục đồng ý chọn cậu thì bọn họ sẽ ký hợp đồng với cậu.

Nhưng đến khi Tạ Bình Qua tiến vào phòng hội nghị, cô lập tức thay đổi chủ ý, trực tiếp hỏi: "Cậu có mang theo chứng minh thư không? Bây giờ chúng ta ký hợp đồng liền nhé?"

Thân là một quản lý cao cấp của công ty giải trí, Lâm Tô Nguyệt đã gặp qua vô số minh tinh như sao trên trời.

Chính vì điểm này mà tư duy của cô luôn rất lý trí, cô có một góc nhìn khách quan để phân tích điều kiện của đối phương, lĩnh vực mà đối phương am hiểu, rất hiếm khi bị điều kiện của đối phương làm cho chấn động.

Thế mà Tạ Bình Qua lại đánh đổ được lý trí của cô, làm cô không cách nào cân nhắc phân tích cậu, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ "ký hợp đồng với cậu".

Bởi vì Tạ Bình Qua thật sự rất đẹp, hơn nữa không phải là loại đẹp kinh diễm sau khi trang điểm, mà là kiểu mặt mộc vẫn có thể làm người khác kinh diễm.

Cho dù cậu không tham gia chương trình được, nhưng trước sau gì cậu cũng sẽ hồng, bây giờ ký với cậu tuyệt đối không lỗ.

Từ phản ứng của cô, Tạ Bình Qua liền biết cô rất hài lòng về mình, những điều kiện sắp bàn cũng nắm chắc vài phần.

Cậu ít khi giao tiếp với người khác, nhưng làm ám vệ, chính xác hơn là thủ lĩnh ám vệ ở Đông Cung, lúc cậu bảo vệ điện hạ đã gặp qua vô số người trò chuyện với nhau, nên mặc dù chuyện này khó với cậu, nhưng cũng không tính là quá khó.

Quả nhiên, một tiếng sau, cậu đàm phán thành công: Ký hợp đồng hai năm, đảm bảo năm đầu tiên dẫn cậu tham gia một tiết mục tuyển tú. Trước khi tham gia, nhận lương cơ bản là 5.000, sau khi tham gia, lương cơ bản tăng lên 10.000 một tháng. Bất kể cậu có thuận lợi xuất đạo hay không, thu nhập bên ngoài mà cậu nhận được ngoài lương cơ bản chỉ được rút ra hơn 80% dựa trên mức lương tối thiểu hàng tháng. Ví dụ như, nếu cậu nhận một đại ngôn 90.000, vậy có 10.000 trong số đó được gửi trực tiếp đến tài khoản của cậu, 80.000 dư lại chia bảy ba, công ty bảy cậu ba. Và thu nhập hàng tháng của cậu, nếu sau mỗi tháng vượt quá 200.000, tỷ lệ này sẽ được điều chỉnh thành 60%.

Tỷ lệ chia này cao hơn rất nhiều so với cô nhân viên nữ kia nói trước khi cậu đi, về phương diện này thì là vì bọn họ rất coi trọng Tạ Bình Qua, mặt khác là vì Tạ Bình Qua quá khó đối phó.

"Lần này chúng tôi thiệt lớn rồi." Vị quản lý cấp cao tên Lâm Tô Nguyệt thở dài nói.

Tạ Bình Qua không dao động: "Nếu thật sự bị thiệt thì các chị đã không ký hợp đồng với em."

Lâm Tô Nguyệt bị cậu làm cho nghẹn họng, sau đó mỉm cười: "Được rồi, không đến mức chịu thiệt, nhưng vẫn kiếm lời hơi ít. Chỉ là so với kiếm lời ít, thì chị càng thích người thông minh hơn. Bây giờ chúng ta bàn chuyện tụi chị định đưa em đi tham gia tiết mục tuyển tú."

Lâm Tô Nguyệt nói, bảo trợ lý đưa tài liệu photo đến, sau đó chiếu lên màn hình, giải thích: "《Theo đuổi ước mơ đi! Thiếu niên》, trước mắt là một trong những chương trình tuyển tú nổi tiếng nhất hiện nay. Mức độ nổi tiếng của nhóm debut của chương trình này vào mùa 1 bằng tổng mức độ nổi tiếng của nhóm debut của các chương trình khác cộng lại. Nhưng mùa 1 của nó đã là chuyện của hai năm trước rồi, qua hai năm, các loại chiêu trò đã bị các chương trình khác cải biến. Để giữ sự mới mẻ cho chương trình nên mùa 2 đã được cải cách đổi mới cạnh tranh, chia làm đường đua thần tượng và phi thần tượng."

Tạ Bình Qua không nói gì, bởi vì cậu... Nghe không hiểu.

Nhưng vẻ mặt cậu quá mức bình tĩnh, Lâm Tô Nguyệt không cách nào đọc được suy nghĩ từ nét mặt của cậu. Chỉ là xét thấy cậu là người ngoài nghề, cô vẫn giải thích kỹ càng tỉ mỉ hơn.

"Về phần đường đua thần tượng, nói cách khác chính là cạnh tranh thực lực, cũng có nghĩa là đua theo nghĩa thường, thông thường sẽ tạo thành một nhóm nam với những người đã debut khác, chủ yếu tập trung vào sân khấu; còn phần đường đua phi thần tượng, có khả năng hát và nhảy tầm trung nhưng ngoại hình lại vô cùng đẹp, rất dễ có độ hảo cảm của người xem, thuộc về cạnh tranh đặc thù, sau khi debut có thể chọn lập nhóm nam với người khác, hoặc cũng có thể chọn hoạt động độc lập trừ những sân khấu có kỷ niệm đặc biệt, bất kể chọn con đường diễn viên hay ca sĩ đều được. Tất nhiên cũng như phần trước, người tham gia phần sau cũng sẽ có tài nguyên điện ảnh hoặc tạp kỹ do công ty tổ chức chương trình — Thịnh Thế cung cấp, nên không cần lo sau khi debut bị thất nghiệp."

"Hệ thống cạnh tranh này chủ yếu là vì có rất nhiều tuyển thủ sau khi debut không tập trung vào sân khấu, fans không hài lòng, người xem lúc trước tham gia bình chọn cũng có cảm giác bị lừa gạt, hơn nữa ngoài việc thường xuyên xuất hiện ở các chương trình khác, các thí sinh debut luôn trong trạng thái liên tục tranh cãi về thực lực và nhân khí, vì vậy tổ tiết mục dứt khoát để tuyển thủ tự chọn con đường cho mình — — là đường đường chính chính cạnh tranh bằng thực lực hay là mặc kệ thực lực, cạnh tranh nhân khí."

"Hai đường đua tổng cộng có chín vị trí debut, phần trước ít nhất sáu vị trí, phần sau ít nhất một vị trí, còn lại hai vị trí phải dựa vào bản lĩnh."

"Không chỉ vậy, chương trình đã chào hỏi các công ty lớn, bất luận là đi đường nào, chương trình mặc kệ bọn họ marketing bên ngoài như thế nào, nhưng trong chương trình, mỗi người xem chỉ có một phiếu, người xem không thể quẹt phiếu, công ty càng không thể làm giả."

Trong đầu Tạ Bình Qua tự động dịch đoạn này thành, triều đình đấu đá với nhau, một bộ phận là sĩ tử khoa cử dựa vào thực lực nói chuyện, một bộ phận khác là thừa kế gia sản không dựa vào thực lực mà là dựa vào cái khác, chắc y đại khái là vậy.

Nhưng mà...

"Tuyển thủ ở đường đua phi thần tượng chỉ có 1-3 vị trí, hơn nữa còn không thể nhúng tay vào, những công ty đó đồng ý sao?"

Lâm Tô Nguyệt ý vị thâm trường nói: "Đương nhiên là đồng ý, nếu chương trình không có người theo dõi, thì debut có ý nghĩa gì đâu? Huống hồ ngoại trừ một vài tuyển thủ solo, phần lớn tuyển thủ đều có công ty."

Tạ Bình Qua đã hiểu.

Nói cách khác, sĩ tử tham gia khoa cử cũng không hẳn là sĩ tử nghèo, mà là người thế gia... Cũng không phải, thế gia dựa vào huyết mạch, mấy tuyển này không phải, càng giống môn khách thế gia?

"Đường đua được chọn trong chương trình hay bây giờ đã chọn rồi?"

Lâm Tô Nguyệt rất có hứng thú mà nhìn cậu: "Đường đua chính thức xác định ngay từ đầu chương trình, nhưng cần phải làm rõ mục đích lúc nộp hồ sơ. Sao, cậu có ý tưởng gì?"

Tạ Bình Qua gật đầu: "Em chọn đường đua phi thần tượng."

Trong lúc đi thang máy, cậu đã nghe Cao Cường lảm nhảm về tu dưỡng cơ bản của thần tượng, thực lực là một phần, đáp lại mong chờ của fans một cách hoàn mỹ là một phần khác, cậu có trực giác, cậu không nên chọn cái này.

Lâm Tô Nguyệt cười ha ha: "Chị đoán ngay mà. Cao Cường muốn kéo em làm thần tượng, công ty của tụi chị cũng chủ yếu là thần tượng nghiệp vụ, nhưng ấn tượng đầu tiên của chị khi thấy em là cảm thấy em không thích hợp làm thần tượng. Cầu phú quý trong hung hiểm, hoan nghênh em gia nhập đường đua phi thần tượng, cũng hoan nghênh em gia nhập trang trại nuôi cổ* lớn này."

*Cổ (蛊), chắc ai đọc tu chân nhiều cũng biết cổ trùng nhỉ, đúng rồi, nó đó:))) còn có câu khác là "cổ hoặc nhân tâm (蛊惑人心) nghĩa là mê hoặc lòng người.

Lâm Tô Nguyệt ý vị thâm trường nói.

Mặc dù không thể làm giả, nhưng ngoại trừ thực lực và nhân khí, thì marketing cũng là một phần rất cần thiết. So với đường đua thực lực thường quy, thì đường đua bình hoa dễ dẫn phát tranh luận hơn, cũng có thể mang tới độ theo dõi và độ thảo luận không giới hạn.

Công ty nhỏ như bọn họ, tuyển thủ gần như chỉ có thể dựa vào bản thân, đây cũng là vì trước đó tuyển thủ của công ty bọn họ gây ra tai tiếng với giám khảo.

Tạ Bình Qua không sợ những lời cô nói chút nào.

Cậu nhìn vào máy chiếu một hồi, hỏi: "Công ty có chỗ tập luyện không? Có người dạy em biểu diễn thế nào không?"

Lâm Tô Nguyệt gật đầu: "Đó là chuyện đương nhiên. Công ty có phòng tập luyện, mở vô điều kiện đối với những nghệ sĩ đã ký hợp đồng. Thầy dạy hát nhảy chỉ có hai người, nhưng nếu em cần, chị có thể lập tức sắp xếp cho em."

Lâm Tô Nguyệt vừa nói, vừa nghĩ chẳng lẽ cậu muốn tập luyện ngay bây giờ? Nếu đã lựa chọn đường đua bình hoa, không phải việc cần làm hiện giờ là dạo phố, mua vài bộ quần áo, sau đó ngủ một giấc, cố gắng để bản thân đẹp nhất khi lên sân khấu sao?

Không ngờ Tạ Bình Qua lại nỗ lực như vậy: "Em đi ngay bây giờ. Với lại, em muốn hỏi công ty có chỗ để ở lại hay không?"

Lâm Tô Nguyệt bị cậu hỏi đến sững sờ: "Em muốn ở tại công ty?"

Tạ Bình Qua suy nghĩ rồi nói: "Lúc trên đường đến em có hỏi Cao Cường, gần đây không có chỗ cho thuê phòng, nên nếu không ở đây thì rất lãng phí thời gian đi? Các ngày biểu diễn đầu tiên chỉ còn có 5 ngày, em muốn cố hết sức để học tập nhiều chút."

Lâm Tô Nguyệt giật mình, nhanh chóng trả lời: "Có, chỉ cần em muốn, bây giờ chị kêu người dọn dẹp cho em!"

Vốn dĩ ý của Tạ Bình Qua là "có thể ở trong phòng tập luyện hay không", nhưng từ phản ứng của Lâm Tô Nguyệt, hình như chuyện ở tại công ty là một chuyện rất khó tưởng tượng nổi, đã vậy còn rất thú vị?

Tuân thủ nguyên tắc không hiểu thì không nói nhiều, cậu không nhắc lại ý định của mình, chỉ gật đầu, rồi nhìn Lâm Tô Nguyệt nhanh chóng gọi vài cuộc, sau đó nhờ trợ lý dẫn cậu đến phòng tập luyện tốt nhất của công ty, trước khi cậu chính thức tham gia chương trình, phòng tập luyện tốt nhất và giáo viên tốt nhất phải phục vụ cho cậu.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Công Cuộc Theo Đuổi Của Lăng Tổng
2. Tước Đăng Tiên
3. Cưới Trước Rồi Yêu
4. Nàng Không Muốn Làm Hoàng Hậu
=====================================

Sau khi nói lời cảm ơn, Tạ Bình Qua liền đi mất, đợi cậu đi rồi, Cao Cường vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh mới chần chờ hỏi: "Lâm tổng, chúng ta còn chưa đưa tư liệu của Tạ Bình Qua cho chương trình đúng không? Lỡ như chương trình không đồng ý..."

Lâm Tô Nguyệt nhìn bóng lưng của Tạ Bình Qua, cảm giác trên người người này có hàng vạn ánh sáng, đến khi Cao Cường hỏi lần thứ hai, cô mới phản ứng lại, hỏi ngược lại: "Nếu cậu là người của chương trình, thấy một người như vậy, cậu sẽ từ chối sao?"

Cao Cường trầm mặc, Lâm Tô Nguyệt lại nói thêm: "Huống chi mục đích của cậu ấy là đường đua phi thần tượng. Đây là mánh lới của chương trình, nhưng theo tôi biết, tuyển thủ cố ý chọn đường đua này không nhiều, ở giữa còn có những người biết cạnh tranh không lại còn đi đường tắt. Dưới tình huống như vậy, có một người lớn lên trông như này chọn đường đua này... Bọn họ chắc chắn sẽ đồng ý."

Sáng sớm 5 ngày sau, một chiếc xe thương vụ chở hai vị hành khách và một rương hành lý, chạy tới làng du lịch chưa mở cửa ở ngoại ô.

Trong đó có một vị hành khách trung niên tên Cao Cường, một hành khách khác... Nên hình dung thế nào nhỉ, chính là giá trị nhan sắc cao đến mức làm tài xế thẳng nam đã nhìn thấy không ít nghệ sĩ phải hoảng hốt hồi lâu.


Vị hành khách này không phải ai khác, đúng là Tạ Bình Qua, so với lần đầu tiên cậu gặp Cao Cường, cậu vẫn mặc sơ mi trắng và quần jean như cũ, chỉ là không còn là loại rẻ tiền nhất nữa.


Kiểu tóc của cậu cũng được cắt lại chỉn chu, cắt theo kiểu tóc trong chứng minh thư, sau khi cắt xong càng làm người ta cảm thấy tiên khí đầy mình.


Cao Cường rất hài lòng với tạo hình này của cậu, hắn thưởng thức hồi lâu mới dặn dò: "Nhớ kỹ thiết lập nhân vật của em chưa? Da em trắng trẻo, bề ngoài ưa nhìn, khí chất thượng giai, rất thích hợp với hình tượng tiểu ca ca thần tiên. Tiểu ca ca thần tiên yếu đuối mong manh, không dính khói lửa phàm tục, chỉ uống sương sớm, em phải nhớ kỹ, bất kể thế nào, cho dù là ở chỗ không có camera, em cũng không thể OOC, nhớ kỹ chưa?"


Lúc Tạ Bình Qua nghe thấy bốn chữ "yếu đuối mong manh", tầm mắt bất giác nhìn xuống cổ Cao Cường, sau đó làm như không có gì mà dời mắt đi.


Một chương trình thôi mà, cũng không có kêu cậu đi vặn gãy cổ người khác, giả bộ yếu đuối mong manh... Chắc không khó đâu nhỉ?


°°°°°°°°°°


Đăng: 19/11/2022

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK