• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Niệm Niệm.” Đùa giỡn xong, Vi Kỳ Hạo lau khô tóc, ném khăn qua một bên, lơ đãng hỏi: “Trước kia dì có học qua quốc họa hả?”

Đứng dậy Đồng Niệm lấy khăn lông anh đã dùng xong treo lên, thuận miệng nói: “Đúng vậy, dì học ở trường mỹ thuật, chuyên ngành chính là quốc họa.”

Trong mắt hiện lên vẻ cuồng luyến, Vi Kỳ Hạo thấy lo lắng, anh mím môi, trong lòng rõ ràng hơn.

Ban ngày chơi hơi mệt, Đồng Niệm ngáp một cái, sau khi thu xếp cho anh xong, liền đứng dậy trở về phòng ngủ.

Trong phòng không có mở đèn, Vi Kỳ Hạo nằm ở trên giường, nhìn ra cửa sổ, bên ngoài trời tối đen như mực, trên gương mặt cũng u tối một mảnh.

Đồng Niệm tắm xong ra ngoài, nhìn thấy dì đã trải xong chăn gối, ngẩn người ngồi trên giường.

“Dì.” Cởi giày, Đồng Niệm vén chăn lên chui vào trong chăn, “Dì có thích anh ấy không?”

Nguyễn Nghiên tắt tivi, quay đầu nhìn cô cười, “Đứa nhỏ ngốc, dì có thích hay không không quan trọng, quan trọng là con thích.”

Tựa đầu lên vai dì, Đồng Niệm chớp mắt, nhẹ giọng nói: “Anh ấy đối với con rất tốt.”

“Có thể nhìn ra được.” Nguyễn Nhiên gật đầu một cái, hiếm khi lộ ra nụ cười, “Cậu ta thật lòng thích con.”

Đồng Niệm cảm thấy trái tim mình như bị đè nén, trong ánh mắt hiện ra một nỗi cô đơn, “Dì nói xem, yêu một người hạnh phúc, hay được người ta yêu hạnh phúc?”

Nói đến đề tài này, bầu không khí giống như nặng nề thay đổi. Hồi lâu Nguyễn Nghiên cũng không có mở miệng, trong đôi mắt lạnh lẽo sâu kín như thoáng qua cái gì đó, giọng nói hạ thấp xuống, “Dì cũng không rõ nữa.”

Nếu như người mình yêu, họ không muốn mình yêu họ, vậy mình sẽ hạnh phúc sao?

Đồng Niệm hít một hơi thật sâu, che giấu đáy lòng tối tăm của mình, nhìn vẻ mặt mất hồn của dì, thở dài hỏi: “Dì, tại sao dì không lấy chồng?”

Nguyễn Nghiên liền giật mình, chán nản cười khẽ, “Không gặp được người mà mình muốn lấy.”

Mặc dù cho tới bây giờ cô chưa bao giờ thấy dì qua lại với ai, nhưng cô cảm nhận được dì khẳng định đã trải qua chuyện gì đó, “Dì, dì thật ngốc! Nếu như dì muốn chờ đợi ai đó, họ cả đời cũng không tới, vậy thì phải làm sao?”

Sắc mặt Nguyễn Nhiên càng thay đổi hơn, khóe miệng lướt qua một nụ cười nhạt, “Có lúc, chờ đợi không cần phải có kết quả. Dì nguyện ý chờ, không để ý họ có tới hay không.”

Trái tim hung hăng nhéo một cái, Đồng Niệm rũ mắt xuống, trong mắt cực kỳ phức tạp, cô cắn môi, rơi vào trầm tư.

Chờ đợi, cũng là một loại nhớ nhung.

Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi ăn xong điểm tâm sáng, Nguyễn Nghiên cũng không có giữ ở lại, trước khi đi Đồng Niệm dặn dò bà, chủ nhật tuần sau nhớ sắp xếp thời gian đến bữa tiệc đính hôn.

Sắc mặt Vi Kỳ Hạo bình tĩnh, không nhìn ra một chút biến hóa, sau khi lễ phép cáo từ, liền lái xe rời khỏi thị trấn nhỏ, cùng Đồng niệm trở lại thành phố Duật Phong. Đến nhà cô, anh cũng không có ở lâu, rất nhanh về nhà.

Lái xe trở về nhà, Vi Kỳ Hạo dừng xe ở trong sân, cất bước đi vào phòng khách. Trong nhà mọi người không ngừng nói, anh trai và chị dâu sáng sớm đã về nhà chuẩn bị giúp công việc đính hôn.

Trên chiếc ghế sofa sáng bóng được làm bằng gỗ cây đàn hương, anh cả ngồi nghiêm chỉnh, cầm bút trong tay, viết thiệp mời theo yêu cầu Từ Lỵ. Thiệp màu hồng bày ra đầy bàn.

Tiêu Tịnh ngồi ở bên cạnh, tràn đầy hứng thú, nhớ lại thời điểm cô kết hôn, gương mặt tươi cười. Ngẩng mặt thấy người đi tới, cô vội vàng vẫy tay, “Sao Niệm Niệm không tới?”

Cầm chìa khóa xe trong tay, Vi Kỳ Hạo cất bước đi tới, liếc nhìn vẻ mặt chuyên chú của mẹ và anh cả, cũng không có quấy rầy bọn họ, đi thẳng tới ngồi xuống bên cạnh chị dâu, “Cô ấy ở nhà lo chuẩn bị đồ.”

“Đúng vậy nha.” Tiêu Tịnh cười, vội vàng gật đầu, “Chuẩn bị đồ thật không phải là ít.”

Vi Kỳ Hạo nhìn lướt qua thiệp mừng màu hồng, bỗng nhiên quay đầu, hỏi người bên cạnh, “Chị dâu, em nhớ chị có một người bạn đang làm ở cục giáo dục đúng không? ”

“Đúng rồi.” Nhíu mày Tiêu Tịnh liếc nhìn anh, cười hỏi: “Em có việc gì thế?”

Sắc mặt Vi Kỳ Hạo không đổi, lấy điện thoại di động ra, ổn thỏa giải thích: “Có chút chuyện vụn vặt, em muốn nhờ giúp.”

Không nghi ngờ gì, Tiêu Tịnh cũng không có nghĩ sâu, tìm số điện thoại nói cho anh biết, dặn dò: “Em trực tiếp gọi cho bạn chị đi, bạn chị đã từng gặp em, nhìn qua thấy đối với em ấn tượng cũng không tệ lắm.”

Nhìn thấy chị dâu nhắm chặt mắt, Vi Kỳ Hạo chỉ nhếch môi cười, lưu lại số điện thoại, lấy cớ trở về phòng ngủ.

Buổi sáng sau khi trở về từ thị trấn nhỏ, dì đã cố ý dậy sớm làm không ít thức ăn cho cô mang theo, Đồng Niệm nấu cơm xong, lúc này mọi chuyện cũng đã sắp xếp ổn thỏa. Sau bữa cơm chiều, như mọi khi Đồng Niệm nhận điện thoại của Vi Kỳ Hạo, hai người tán ngẫu khoảng mười mấy phút rồi cúp điện thoại.

Ngoài cửa sổ gió lạnh thổi mạnh, nhiệt đổ ngày càng giảm. Đồng Niệm trở về phòng ngủ, mở tivi lên, lên giường chui vào trong chăn, thoải mái hưởng thụ buổi tối yên tĩnh.

Phim truyền hình tám giờ, vừa vặn chiếu cảnh nam chính và nữ chính đang cử hành hôn lễ, khóe miệng cô chứa đựng nụ cười. Nhìn hình ảnh nữ chính nước mắt rơi lã chã khi đeo nhẫn, trong lòng cô tràn ngập cảm xúc.

Cô đã từng mong đợi đều này, mong mỏi có thể tìm một người yêu cô, bảo bộc cô cả đời. Chỉ tiếc là, loại hạnh phúc này không phải ai cũng có được, giống như cô vậy.

Một chút phản bội, cũng đủ cho thới giới của cô khô héo.

Đưa tay kéo ra ngăn kéo tủ đầu giường, Đồng Niệm lấy hộp nhạc bên trong ra, mở nắp ra, là hình ảnh hoàng tử và công chúa ôm nhau thắm thiết, đến chết cũng không đổi.

Hốc mắt ê ẩm khó chịu, ngón tay Đồng Niệm nhẹ nhàng cử động, trong đôi mắt đen nhánh bốc lên một mảnh mờ mịt, “Ba mẹ, Niệm Niệm đợi không được hoàng tử rồi, cho nên không muốn chờ thêm nữa.”

Đưa mặt dán sát vào hộp nhạc, nước mắt Đồng Niệm chảy ra, “tách” một tiếng rơi xuống.

Hoàng tử của cô, trước đây thật lâu liền xuất hiện, lại vĩnh viễn đi không tới trước mặt cô nữa. Đáng tiếc một vài lần gặp nhau, nhưng là vô duyên.

. . . . . .

Xe taxi lái đến bên ngoài Lan Uyển, Đồng Niệm thanh toán tiền xe, bước xuống xe không khỏi chần chừ, hai chân không cất bước nổi.

Trong khoảng thời gian gần đây, mỗi ngày Vi Kỳ Hạo đều vội vàng cạnh tranh mảnh đất ở Thành Tây, bận rộn đến chóng mặt. Thời gian gặp mặt cô cũng ít, có lúc anh đến ngồi được một lát, lại bị điện thoại gọi đi.

Ngoài việc chơi bời lêu lỏng, ngược lại Đồng Niệm cũng thấy có một số việc anh làm rất tốt, có thể như vậy cởi sạch hơi thở táo bạo trên người anh, tránh khỏi anh cả ngày lẫn đêm bày ra tính khí đại thiếu gia, ngang ngược làm người khác đau đầu.

Thế nhưng thiệp mời lần này, Vi Kỳ Hạo không có thời gian, cho nên chính bản thân cô phải tự đi. Cô cũng không có nhiều bạn bè thân thích, chủ yếu là người thân trong nhà, nhà họ Đồng ngoài có dì ra, còn dư lại là nhà họ Lăng.

Mặc dù trông lòng cô không dễ chịu, nhưng không thể không thừa nhận, không có Lăng Trọng, không có nhà họ Lăng, hôm nay cô cũng đừng nghĩ thuận lợi đính hôn.

Hít một hơi thật sâu, Đồng Niệm sải bước đi vào. Người giúp việc thấy cô trở về, thân thiện mời cô vào phòng khách.

Thời gian cô tới còn sớm, Lăng Trọng còn chưa có về nhà, người giúp việc nói ông đi tiệc xã giao chưa về. Nếu như để thiệp mời ở đây, vậy không mấy lễ phép, cho nên cô nhẫn nại ngồi đợi trên sofa.

Người giúp việc bưng trà, bánh, trái cây để trước mặt cô. Tốt xấu gì cô cũng ở nhà họ Lăng mười mấy năm, cho nên người giúp việc kia đối với cô vẫn còn rất có cảm tình.

Uống ly trà xanh, Đồng Niệm nâng tay lên liếc nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ rưỡi, cô nhìn bóng đêm xuyên thấu, định đi trước, ngày mai có gì gọi điện chào hỏi.

Đồng Niệm xách túi đứng lên, đúng lúc trong sân bóng đèn xe sáng lên, cô dừng bước lại, chỉ thấy người đàn ông trong xe bước ra, bước chân vững vàng bước tới.

“Cậu chủ.” Người giúp việc bước nhanh về phía trước, nhận lấy y phục trong tay anh, “Cô chủ trở về.”

Lăng Cận Dương nhướng mày kiếm, quay đầu nhìn trong phòng khách, quả nhiên thấy cô đứng tại chỗ, trên mặt lo lắng, sau khi nhìn đến anh, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại.

Giơ tay lên cởi cúc áo sơ mi, Lăng Cận Dương cất bước đi tới, ngồi xuống đối diện cô, ngón tay anh chuyển động, cười nói: “Thích đứng nói chuyện hả?”

Nghe anh nói, sắc mặt Đồng Niệm trầm xuống, mím môi ngồi xuống, từ trong túi móc ra thiệp mời, đặt ở trên khai trà.

Nhìn tấm thiệp mừng màu hồng, đưa tay qua Lận Cận Dương cầm lấy, lưng dựa sát vào ghế sofa, mở thiệp ra xem, cúi đầu ánh mắt chuyên tâm nhìn kỹ.

Lăng Cận Dương đọc qua từng chữ trên tấm thiệp, ý cười trên môi ôn hòa: “Nghe dự báo thời tiết nói, chủ nhật này thời tiết vô cùng tốt.”

Đồng Niệm kinh ngạc ngẩng mặt lên, nhìn vào ánh mắt anh, hoàn toàn không nghĩ đến anh sẽ nói như vậy. Trong đầu suy nghĩ qua trăm ngàn lần lí do để giải thích, thế nhưng lúc này không dùng được, ngoại trừ lời anh nói ra.

Khép thiệp mừng lại, Lăng Cận Dương đặt lại trên khay trà, một tay anh đặt trên đầu gối, ngón tay thon dài nhịp nhịp, “Mặc dù thời tiết tốt, nhưng trời rất lạnh, em nhớ mặc thêm áo khoát, chớ để lạnh.”

Lần này, Đồng Niệm hoàn toàn bối rối, cô mờ mịt nhìn vào mắt anh, môi trái tim khẽ nhếch, rồi lại nói không ra lời.

Điện thoại trong túi reo lên, Đồng Niệm lấy điện thoại ra nghe, “Được, em lập tức đi ra ngoài, cửa chính ấy.” Cô thả điện thoại lại trong túi xách, trong lúc ngước mắt nhìn, chỉ thấy trong đôi mắt người đàn ông đối diện đều hiện lên ý cười.

“Thiệp mời này, anh đưa cho ba giúp em.” Đồng Niệm thong thả mở miệng, giọng nói hơi mất tự nhiên.

Lăng Cận Dương khẽ mỉm cười, cầm lên một điếu thuốc, ngậm trong môi, một ngọn lửa xanh nhạt từ chiếc bật lửa hiệu Ligne lóe lên. Anh hít sâu một cái, ngửa đầu nhả khói ra ngoài, “Yên tâm đi, chúng tôi nhất định đến đúng giờ.”

Đến đây, Đồng Niệm không còn lời gì khác để nói, cô gật đầu một cái, xách túi đứng lên, đi ra ngoài.

“Đi thong thả, không tiễn.”

Sau khi quay lưng lại, người đàn ông phía sau nhẹ nhàng ném ra một câu như vậy, mặt Đồng Niệm liền biến sắc, trong lòng có chút không thoải mái.

Nắm chặt túi xách, cô cũng không quay đầu, sải bước đi xa, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.

Trước cửa sổ to lớn sát đất, nghiêng mình Lăng Cận Dương dựa vào, ánh mắt của anh sáng rực, chăm chú nhìn bóng dáng cô càng lúc càng xa, trên môi nở một nụ cười lạnh lùng. Anh giơ tay dập tắt tàn thuốc, trong mắt nhuộm đầy vẻ nham hiểm.

Cô vừa bước chân ra khỏi cửa chính, đã thấy Vi Kỳ Hạo lái xe đến, cô cười mở cửa xe, khom lưng ngồi vào.

Trong xe hơi ấm tản ra, Đồng Niệm rụt cổ xuống, toàn thân cảm thấy ấm áp hơn.

“Lạnh lắm sao?” Nhìn bộ dáng co ro của cô, Vi Kỳ Hạo mở máy sưởi lớn một chút.

Đồng Niệm gật đầu một cái, nghĩ thầm nếu nhiệt độ theo cái đà này, chủ nhật này cô đúng là nên mặc nhiều một chút, nếu không sẽ bị cảm lạnh. Điện thoại trong túi vang lên, cô lấy ra nghe, “Dì hả?”.

Nghe cô hỏi, Vi Kỳ Hạo cầm chặt tay lái, cũng không có quay đầu nhìn, chân mày chậm rãi nhíu lên.

Đồng Niệm cầm điện thoại nghe, nụ cười trên khuôn mặt cũng từ từ thu lại, “Nếu là ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, chuyện đó quan trọng hơn, dì đừng có buồn, con sẽ quay phim lại cho dì xem.”

Sau khi cô cúp điện thoại, nụ cười ảm đạm hơn, “Dì không thể tới được.”

Vi Kỳ Hạo quẹo phải tay lái, cân nhắc hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì, cần chúng ta giúp không?”

“Là chuyện tốt.” Đồng Niệm bĩu môi, trên mặt mất mác, “Tạm thời trường học cử dì đi đào tạo chuyên sâu, cơ hội này rất khó có được.” Chỉ là trong lòng cô có chút buồn bực, ở cái thị trấn nhỏ bé, trường học hẻo lánh, cũng có cơ hội ra nước ngoài đào tạo nữa sao?

Thấp giọng Vi Kỳ Hạo trả lời, “Không sao, không phải còn có chú thím em nữa sao?”

Tựa đầu vào cửa xe, Đồng Niệm không nói gì, trên mặt nhuộm đầy bi thương. Sao có thể giống nhau chứ? Kể từ khi mẹ qua đời, trong lòng cô, dì liền thay thế vị trí kia, chẳng lẻ dì cũng muốn vứt bỏ cô sao?

Lái xe đưa cô về nhà, Vi Kỳ Hạo cũng không có lên lầu, nhìn thấy trong nhà cô sáng đèn, trên mặt anh đầy vẻ tĩnh mịch tối tăm. Chẳng lẽ trên đời này, thật sự có chuyện trùng hợp như vậy?

Tại sao dì của cô lại là Nguyễn Nghiên. Người phụ nữ mà mẹ anh đã hận trong lòng hai mươi mấy năm.

Sóng trước chưa dừng sóng sau lại đến, Vi Kỳ Hạo cau mày, chỉ hy vọng chuyện anh an bài không bị tiết lộ. Ngày kia là đến tiệc đính hôn rồi, anh bắt buột phải làm vậy, dù ai cũng không thể ngăn cản anh dừng lại!

Thời tiết tháng mười một, thật khó mới có được một ngày vạn dặm không có bóng mây, ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ.

Ở thành phố Duật Phong, nhà họ Vi được coi là có tiếng tăm, tam công tử nhà họ Vi đính hôn, đương nhiên rất khí thế.

Nghi thức đính hôn kiểu Tây, lễ tiết đơn giản, không có chú trọng nhiều lễ nghĩa. Nơi tổ chức là trong hoa viên của một khách sạn năm sao cao cấp, quang cảnh bố trí hợp mắt, xa hoa và trang nhã.

Khách đến tham dự hôm nay, tất cả đều là nhân vật có tiếng tăm. Nhà họ Đồng khó có trường hợp được tham dự như vậy, một nhà ba người này ánh mắt cũng không đủ nhìn, thật may là Đồng Niệm sớm có chuẩn bị, trước đó đã an bài Doãn Mạch đến đây chú ý đến bọn họ, tránh khỏi gây ra chuyện cười.

Vợ chồng nhà họ Vi, đứng ở lối vào, chào hỏi khách mừng. Lăng Trọng xuống xe, Vi Minh Viễn lập tức ra đón tiếp, giọng nói thân thiết: “Làm sao chỉ có một mình chủ tịch đến vậy?”

Lăng Trọng tươi cười, theo Vi Minh Viễn bước nhanh vào trong, vừa đi vừa nói: “Cận Dương còn có một chút việc, tới trễ một chút.”

Khách đến không sai biệt giờ lắm, Ông bà Vi xoay người đi vào trong hội trường, hai người đều tự động đi an bài chuyện khác.

Chính giữa hoa viên có đài phun nước hùng vĩ, mặt bên trưng bài tháp sâm banh óng ánh trong suốt. Trên bàn ăn bày đầy đủ mọi thứ nào là bánh ngọt, trái cây.

Bởi vì Lăng Cận Dương có chuyện, cho nên An Hân một mình đến trước, cô cùng các quý phu nhân trò chuyện, ánh mắt thỉnh thoảng lay động, thời điểm nhìn thấy Đồng Niệm, ánh mắt trầm xuống.

Doãn mạch thu xếp xong cho người nhà họ Đồng, thừa dịp rảnh rỗi chạy đến bên cạnh Đồng Niệm, quả nhiên nhìn thấy bộ dáng khẩn trương trên mặt cô.

“Sợ cái gì chứ?” Doãn Mạch đứng bên cạnh cô, giơ ngón tay cái lên: “Niệm Niệm, hôm nay cậu đẹp nhất!”

Đồng Niệm hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh vẻ mặt, chỉ là cô cảm thấy hơi khẩn trương, trong lòng cảm thấy lo lắng.

Sau đó, Vi Kỳ Hạo mặc áo Tuxedo màu đen đi tới, nhìn thấy sắc mặt cô trắng bệch, nắm chặt hông của cô, ôm cô vào trong ngực, cười nhẹ: “Em hồi hộp lắm sao?”

Đồng Niệm nhìn anh rồi gật đầu. Nụ cười đầy căng thẳng, muốn cười cũng thấy khó khăn.

“Vi Kỳ Hạo.” Doãn Mạch híp mắt quan sát anh, ác ý gây khó dễ: “Anh như thế sao lại lừa gạt để bắt Đồng Niệm của chúng tôi đi vậy chứ?

Mím môi cười, gương mặt tuấn tú của Vi Kỳ Hạo đầy dịu dàng, “Được, em nói đi, em muốn cái gì?”

“Cũng không biết nữa!” Giơ tay Doãn Mạch sờ mũi, đôi mắt sáng rực bắn ra bốn phía, có lời này của anh là tốt rồi. Lần này nhất định phải bắt nạt một chút.

Nhìn bạn tốt cười xấu xa, Đồng Niệm trợn mắt một cái, cười nhạt không nói gì.

Thời gian gần tới buổi lễ, Vi Kỳ Hạo bị người gọi đi, trước khi đi anh dặn dò Đồng Niệm không nên chạy loạn, chờ anh quay lại.

Đồng Niệm gật đầu một cái, đứng tại chỗ không nhúc nhích, chỉ là trong lòng cô tim đập liên hồi, khẩn trương không còn hình dáng.

Bên ngoài hội trường, một chiếc xe McLaren màu bạc chạy đến, người đàn ông đậu xe, dẫn người đi cùng trong xe đi vào.

Doãn Mạch đứng ở chỗ, vừa đúng hướng về phía cửa chính, cô tinh mắt nhìn thấy Lăng Cạn Dương, hưng phấn nói: “Niệm Niệm, anh cậu tới rồi.”

Quét mắt nhìn, Đồng Niệm nhìn anh chầm chậm đi tới, ánh mắt cô hơi dao động, thấy người đi bên cạnh anh, trên mặt lập tức nở nụ cười: “Dì!”

Đồng Niệm sải bước nghênh đón, lúc này cô mặt trên người một bộ lễ phục màu hồng, cổ áo tròn, vừa vặn lộ ra xương quai xanh tinh sảo. Xung quanh cổ áo, đính đầy những viên trân châu.

“Sao dì tới được vậy?” Đưa tay kéo cánh tay Nguyễn Nghiên, trên mặt Đồng Niệm không kiềm chế được vui mừng, không hề nghĩ dì sẽ đến. Thời điểm này, đáng lẽ dì đã ngồi máy bay sang Mỹ, tại sao đột nhiên lại xuất hiện?

Nguyễn Nghiên nở nụ cười, nhìn người bên cạnh, giọng nói cảm kích: “Nhờ có Cận Dương, cậu ấy cùng người trong cục giáo dục chào hỏi, nên khóa đào tạo có thể kéo dài thời hạn một tháng sau đó. ”

Đồng Niệm cũng không có nghĩ nhiều, giơ tay ôm cổ Nguyễn Nghiên, vẻ mặt an nhàn, “Dì có thể tới, con cảm thấy rất vui.” Giọng nói cô đầy vẻ nũng nịu, Nguyễn Nghiên nghe mà trong lòng khó chịu.

Đứa nhỏ này vận mệnh gặp nhiều rủi ro, cha mẹ qua đời sớm, hôm nay có thể tận mắt thấy cô đính hôn, nếu chị bà trên trời có linh thiêng cũng coi như được an ủi.

Ánh mắt Lăng Cận Dương lay động, nhìn lễ phục trên người Đồng Niệm, mày kiếm xinh đẹp nhíu lại. Cô không thích hợp với màu hồng, màu sắc nhạt nhẽo này không tôn lên hết vẻ xinh đẹp của cô, màu đỏ sẽ thích hợp với cô hơn.

Lâu sau đó, Vi Kỳ Hạo cùng cha mẹ đi tới, anh nhìn thấy bóng lưng Đồng Niệm, nhẹ giọng gọi: “Niệm Niệm!”

Đồng Niệm quay đầu, thân thể vừa khéo che kín mặt của Nguyễn Nghiên, nhìn thấy Vi Kỳ Hạo ngoắc tay với cô, vội vàng kéo người bên cạnh, cười nói: “Dì, dì còn chưa gặp qua cha mẹ của Kỳ Hạo.”

Trong lúc nói chuyện, cô kéo Nguyễn Nghiên sải bước đi tới.

Nhìn bóng lưng họ đi khỏi, ánh mắt Lăng Cận Dương thoáng qua vẻ sắc bén, anh cầm lên một ly rượu đỏ, lắc lắc chất lỏng màu đỏ trong ly, môi lạnh nhạt nhẹ nhàng nâng lên.

Khóe miệng Vi Kỳ Hạo cười chúm chím, khi nhìn rõ người phía sau đi tới, đột nhiên cứng ngắc, hai mắt anh co rút lại, trái tim chìm xuống mức thấp nhất.

Kéo Nguyễn Nghiên đi tới, trên mặt Đồng Niệm tràn đầy nụ cười, ánh mắt nhìn về phía vợ chồng nhà họ Vi, giới thiệu: “Bác trai bác gái, đây là dì của con.”

Lời của cô vừa buông ra, mấy người đối diện, trên mặt tất cả đều biến sắc.

Mới vừa rồi còn cách một khoảng cách. Vi Minh Viễn thấy bóng người đi tới từ xa, lòng bàn tay đã âm thầm đổ mồ hôi, sau khi thấy rõ, sâu trong đáy mắt toát ra một cỗ ánh sáng.

Thấy người đàn ông đối diện, trên mặt Nguyễn Nghiên tràn đầy kinh ngạc, bà hoàn toàn không ngờ tới, trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch.

Trực diện như thế đánh thẳng vào, thậm chí đường sống cũng không có, Vi Kỳ Hạo sắc mặt cự kỳ u ám, anh mím môi, hai tay xuôi bên người hung hăng nắm chặt lại.

“Dì ư?” sắc mặt Từ Lỵ tái xanh, bà chỉ vào Nguyễn Nghiên, lớn tiếng nhìn chằm chằm Đồng Niệm hỏi, “Bà ta là dì của cô sao?” Giọng nói bà đột nhiên cất cao lên, kinh động đến khách, không ít người nhìn về phía bên này.

Đồng Niệm ngớ ngẩn, nhìn sắc mặt kì quái của bọn họ, nhạy cảm nhận được có điểm bất thường.

Kiềm chế lại lửa giận trong lòng, Từ Lỵ cố gắng giữ thể diện, không thể tức giận ngay lúc này, nhưng cũng không bàn bạc tuyên bố: “Hủy bỏ lễ đính hôn.”

Nghe vậy, toàn hội trường một mảnh xôn xao.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang