Mục lục
Đế Hoàng Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sắc trời tối dần theo vầng thái dương đang khuất lẩn sau rặng núi phía Tây,



Phiêu Hồng viện đèn đuốc sáng rực, nhưng trong mắt Việt, nơi này chỉ có một cảm giác tràn ngập gian lương, hắc điếm.



Hắn mượn chút tửu ý, nghiêng đầu nhìn hai gò ngực cao vút của trung niên mỹ phụ vài cái, đoạn nheo mắt cười cười hỏi:



- Tiểu nương tử, sao biết bản thiếu gia đi nhầm đường vậy?



Mụ tú bà đon đả tiến gần đến, cười típ mắt đáp:



- Nhìn thiếu gia ngài phong lưu tiêu sái, huyết khí phương cương, hiển nhiên là đang cần người "tâm sự", không đến Phiêu Hồng viện chúng tôi thì còn có thể đi đâu?



Việt nghe vậy thì cất tiếng cười lớn. Hắn đương nhiên không tin, rõ ràng là mụ tú bà này vốn đợi ở đây để dẫn dụ hắn, thấy hắn đi qua thì vội vàng chạy ra kéo "khách" lại. Có điều hắn cũng không vạch trần, biết đâu lại không phải như mình nghĩ, thành ra mất đi buổi tối phong lưu.



Hắn rất biết tiêu tiền, tiện tay móc ra một ít linh tệ đặt vào tay mụ tú bà, ra vẻ đại thiếu gia của nhà giàu có, vênh mặt lên nói:



- Hoa khôi hoa hậu gì chuẩn bị cho bản thiếu gia!



Trung niên mỹ phụ nheo mắt cười cười bước đến bên cạnh Việt, quay người khoác tay hắn, ỏn ẻn nói:



- Thì ra là đến vì cô nương Bạch Vân nhà chúng tôi! Không biết quý tính đại danh thiếu gia là gì? Ồ! Chút nữa thì quên mất, cứ gọi tôi là Tam nương được rồi!



Việt hưởng thụ diễm phúc từ đôi gò ngực đầy đặn của Tam nương, vừa bước theo mụ vào trong lầu, vừa nói:



- Ta tên Trương Tam, cũng có một chữ Tam đó! Hà! Tam nương bà thật là đẹp! Thế này thì chết bản thiếu gia mất thôi!



Tam nương nghe vậy thì cười rung rinh cả người:



- Thì ra Trương công tử còn trẻ như vậy mà đã là bậc lão làng, xin chờ tuỳ tiện khen người ta như vậy nữa! Bằng không nô gia lại cứ bám theo ngài cả đêm thì chớ có hối hận đấy!



- Chỉ sợ Tam nương bà không đủ sức thôi!



Việt ha ha cười lớn. Phong vị này đã quá lâu rồi hắn không trải nghiệm, chốn giang hồ phong nguyệt cũng có những thú vị của nó. Hắn một đường đánh ra danh hào Đồ Tể, cũng vì vậy mà dần mất đi cảm giác trần trụi, trực diện, thẳng thắn của chốn giang hồ.



Hắn quét mắt một vòng, chỉ thấy trong sảnh đường có chừng hơn chục nhóm khách, nhiệt náo vô cùng. Điểm đặc biệt là người nào người nấy tản mác ra một ít yêu khí cường liệt, hiển nhiên không phải hạng tầm thường.



Những người khách ở nơi này người nào cũng đều thể hiện rõ, “lão tử không dễ chọc đâu, đừng dại mà động vào”, không hề tỏ ra vô hại như Việt. Xem ra đó chính là lý do khiến hắn bị nhắm vào.



Bước lên lầu hai, Tam nương đon đả dẫn hắn tới căn phòng ở nơi sâu nhất của hành lang.



- Trương thiếu gia, ngài tuấn tú như vậy, các cô nương đều sẽ tranh nhau để được hầu hạ ngài, làm gì đến lượt một người già lão như nô gia!



Nhìn điệu cười đon đả của mỹ phụ trung niên xinh đẹp đẫy đà, bản tính lưu manh của Việt càng lúc càng trỗi dậy, cánh tay luôn ra phía sau, vỗ mạnh vào nơi bàn tọa của Tam nương, nhếch miệng cười nói:



- Thế nhưng ta lại trót thích Tam nương mất rồi! Ha ha. . .



- Trương thiếu gia, ngài thật là hư nha. . .



Bị tấn công bất ngờ, mụ tú bà tỏ ra đôi chút thẹn thùng, đương nhiên hoàn toàn là giả bộ, những người ở chốn phong nguyệt, tính cách hoàn toàn là trực diện, trần trụi, nếu không có thể tồn tại sao?



Cửa phòng mở ra, một căn phòng tương đối rộng rãi, có hai gian, gian bên ngoài bày một chiếc bàn, là nơi uống rượu tâm tình. Còn gian bên trong, hiển nhiên cũng là nơi để tâm tình, nhưng là tâm tình theo kiểu khác.



Mụ tú bà đon đả kéo Việt bước vào, đỡ hắn ngồi xuống ghế, rồi quay sang nói với cô bé nha hoàn:



- Bạch Vân đâu, sao vẫn còn chưa tới phục vụ Trương thiếu gia?



Việt đưa tay lân la vòng eo đẫy đà của mỹ phụ, giả bộ đau khổ nói:



- Tam nương à, vậy mà bà còn nói là các cô nương tranh nhau tiếp ta! Hay là để Tam nương bà thế vào luôn đi, ta thấy cũng không tệ!



- Trương thiếu gia cứ thích đùa!



Tam nương mặc kệ hắn sờ mó, nhẹ nhàng tiếp lấy ấm trà từ tay cô bé nha hoàn, động tác thướt tha rót cho Việt một chén.



- Trương thiếu gia, trong lúc chờ Bạch vân cô nương, ngài hãy thưởng thức Phiêu Hương trà của Phiêu Hương viện chúng tôi!



Lúc nhận lấy ấm trà, trong mắt của Tam nương lóe lên một tia sáng kỳ dị, rất nhanh biến mất, nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt của Việt. Hắn cũng không có phản ứng cụ thể, tiếp lấy chén trà từ tay mụ, nhếch miệng nói:



- Nếu Tam nương đã có lời như vậy, thì bản thiếu gia đâu thể chối từ!



Hắn đưa chén trà lên gần miệng thì dừng lại, hít sâu một hơi, hương vị trà thấm nhuần vào cơ thể. Trà này mà bán ở địa cầu thì đúng là thứ các tỷ phú tranh nhau, tổ chức đấu giá đảm bảo không thua gì các bức họa nổi tiếng thời phục hưng.



Nhìn Việt uống cạn chén trà, Tam nương không khỏi thở dài nói:



- Xin lỗi, ta cũng là bị ép buộc!



- Bà vừa nói gì vậy Tam nương. . .Ơ, ta sao thế này?



Thân hình Việt khẽ lảo đảo, hắn vội vàng buông thân hình đẫy đà của mụ tú bà ra, chống tay xuống mặt bàn, hai mắt chừng lớn nhìn người mỹ phụ, muốn nói gì đó, nhưng thanh âm chưa kịp thoát ra khỏi miệng thì cả cơ thể đã đổ sập xuống xuống mặt bàn.



- Ha ha, làm tốt lắm Tam nương!



Một tràng cười thổ bỉ truyền đến, từ phòng trong đi ra hai đại hán cao to, quả nhiên đúng là hai người đã xuất hiện ở quán ăn.



Một trong hai người tiến đến bên cạnh mỹ phụ trung niên xinh đẹp, vòng tay ra sau bàn tọa của mụ, mặt cười dâm đãng:



- Tên tiểu tử còn non tơ này làm sao có thể thỏa mãn được Tam nương của chúng ta! Hắc hắc!



Người còn lại cũng mặt cười rạng rỡ, nhìn gã thiếu niên gương mặt còn đầy vẻ kinh hãi đang mê man trên mặt bàn, nhếch miệng nói:



- Ta thấy tên tiểu tử này chắc chắn là thiếu gia con nhà tài phú nào đó, trên người kiểu gì cũng đem theo kha khá!



- Được rồi Trương huynh, mau xem trên người tên tiểu tử này rốt cuộc có bao nhiêu linh tệ, rồi chúng ta còn phải đền đáp công lao của Tam Nương nữa chứ!



- Ha ha ha! Được rồi Trần huynh!



Hán tử họ Trương phát ra tràng cười dâm đãng, tiến đến bên cạnh gã thiếu niên, rút ra một thanh tiểu kiếm, trước khi lấy tiền, cần phải xử lý gọn gàng đã. Thế nhưng hắn chưa kịp đâm thanh tiểu đao xuống, thì thấy thân hình gã thiếu niên khẽ động đậy, trong lòng bỗng có cảm giác bất an, vội vã dồn lực đâm xuống, thế nhưng vẫn không kịp.



Họ Trương chỉ kịp cảm thấy cổ tay bỗng đau nhói không thể đâm xuống được nữa, thì nước không biết từ đâu bắn lên khắp mặt hắn. Trong nước dường như ẩn ẩn mùi vị cực kỳ quen thuộc với hắn, bởi đó là mùi vị đặc trưng của thứ trà tiêu biểu tại Phiêu Hương viện



Keeng!



Thanh tiểu đao rơi xuống đất, phát ra âm thanh lành lạnh.



Trước mắt hán tử họ Trương, gã thiếu niên lẽ ra phải đang nằm mê man trên mặt bàn, lúc này lại đột ngột ngồi dậy, một tay đang nắm lấy cổ tay của mình.



Gương mặt non nớt nhưng tuấn tú một cách quá đáng, ánh mắt đầy vẻ sâu sắc, khóe miệng nhếch lên nụ cười, tương đối rạng rỡ, nhưng lọt vào mắt hán tử họ Trương bỗng nhiên có cảm giác vô cùng đáng sợ.



Như là nụ cười của một vị tử thần đến từ địa ngục vậy!



⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰



Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bản tác bằng cách tặng nguyệt phiếu và vote 9, 10*, huynh đệ nào có điều kiện thì vứt hỏa linh châu các thứ.



Vị nào có ý kiến bức xúc có thể cmt chém gió bên dưới cho vui!



Nhân dịp năm mới xin chúc mọi người năm mới ko bao giờ phải nói câu "Đen như chó"!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK