Mục lục
Đế Hoàng Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trưa ngày thứ ba, Việt tỉnh dậy với một tinh thần tràn đầy sảng khoái. Năng lượng tích cực tràn ngập khắp cơ thể khiến bao nhiêu mệt mỏi tích tụ thời gian vừa qua đều biến mất như làn khói, không để lại chút dư âm nào.



Rời khỏi khách sạn, Việt tiến vào một tửu lâu lớn ở ngay gần đó, cũng chính là tửu lâu mà đêm hôm kia hắn đã ăn uống, thức ăn không chỉ phong phú mà còn được chế biến rất ngon, trù nghệ thực sự vô cùng khá, đặc biệt là có những món cực lạ, có thể coi là đặc sản ở Mê Thất Đảo này.



- Khách quan, ngài lại đến! Thật xin lỗi ngài, Ttửu lâu có chút đông khách, cả bốn tầng đều không còn bàn trống!



Tên tiểu nhị rất nhanh nhẹn, ngay lập tức nhận ra vị khách đến tửu lâu hai hôm trước, nhiệt tình chào hỏi. Tên tiểu nhị cũng là tu giả, tu vi thấp nhưng vẫn là một gã tu giả, đương nhiên trí nhớ so với phàm nhân thì tốt hơn rất nhiều.



- Vậy còn tầng 5 thì sao?



- Tầng 5 vẫn còn chỗ, tuy nhiên. . .



Tên tiểu nhị tỏ ra ngập ngừng khó xử, hắn không nói hết câu nhưng ý tứ đã hết sức rõ ràng: khách quan à ngươi tuổi gì mà đòi lên tầng 5 ngồi, nơi đó không dành cho những kẻ như ngươi đâu.



Về cơ bản thì các tửu lâu dành cho tu giả đều phân tầng dựa theo tu vi, Việt không tỏa ra khí tức đặc trưng của Đệ nhị Bộ nên tên tiểu nhị cho rằng hắn là một gã Linh Phách giả, vì vậy đêm hôm trước đã xếp hắn ngồi ở tầng 4. Cũng không thể trách được vì Việt cũng chẳng giải thích gì, với hắn thì ngồi đâu cũng vậy thôi, ngồi với mấy gã tu vi kém có khi lại càng thoải mái hơn.



Nhưng giờ không còn chỗ nữa rồi, Việt đành phải thể hiện chút ít. Một cỗ khí tức mạnh mẽ của cường giả Bước thứ Hai khẽ tản ra rồi biến mất, nhưng cũng đủ khiến tên tiểu nhị hoảng sợ ngồi phịch xuống đất, cả người toát mồ hôi như suối. Một trung niên nhân phát hiện ra động tĩnh nơi này lập tức tiến đến hỏi han, hắn chính là chưởng quầy, sau khi rõ ràng định trách mắng tên tiểu nhị thì Việt lên tiếng ngăn cản:



- Không phải lỗi của hắn, là do ta ẩn giấu tu vi! Giờ ta có thể lên lầu 5 được rồi chứ?



- Dạ được, mời đại nhân!



Hai người một trước một sau tiến lên tầng 5. Đi qua bốn tầng kia, quả nhiên đúng như tên tiểu nhị nói, không còn thừa một ghế trống nào chứ đừng nói đến bàn trống. Điều này khiến này Việt cảm thấy khó hiểu, lúc này đã quá trưa từ lâu, tại sao vẫn đông như vậy chứ? Mấy hôm trước hắn vào tửu lâu vừa đúng lúc sau hoàng hôn mà còn không đông như này.



Nhưng khi đến tầng năm, Việt càng bất ngờ hơn nữa, bởi vì có tới bảy thực khách, chính là bảy vị cường giả Bước thứ hai hàng thật giá thật. Bảy người, có vẻ không nhiều, nhưng tòa thành này có bao nhiêu tửu lâu chứ, hơn nữa không phải ai cũng vào tửu lâu ăn uống, như vậy trong thành hiện tại có thể có tới vài chục vị cường giả Bước thứ hai.



- Chưởng quẩy, đã qua bữa trưa từ lâu, nhưng sao vẫn đông như vậy? Ngay cả Đệ nhị Bộ cũng có tới bảy vị?



Ngồi xuống một chiếc bàn ở cạnh cửa sổ, Việt lên tiếng hỏi.



Trung niên chưởng quầy nghe vậy thì có chút nghi hoặc, lẽ nào gã này từ trên trời rơi xuống hay sao mà hỏi như vậy? Tuy nhiên tu vi của đối phương không cho phép hắn tỏ thái độ khinh nhờn, lập tức cung kính đáp:



- Đại nhân, hai ngày nữa Đông Hồ thành này sẽ tổ chức 1 buổi đấu giá cỡ lớn, vì vậy mới hấp dẫn tu giả từ bốn phương tề tụ về đây!



- Buổi đấu giá sao? Trùng hợp như vậy?



Việt không khỏi nảy sinh hứng thú, hắn vừa đến tòa thành bày thì diễn ra một buổi đấu giá cỡ lớn, đúng là có duyên.



- Là phòng đấu giá nào vậy?



- Là phòng đấu giá của Vạn Yêu Thương Hội ở phía Tây thành!



- Thì ra là Vạn Yêu thương hội, nếu vậy thì đương nhiên. . .ngươi vừa nói gì? Vạn Yêu thương hội sao?



- Vâng, là Vạn Yêu thương hội!



- Chính là Vạn Yêu thương hội?



- Cái này. . .



Trung niên chưởng quầy bị hỏi đến mức hồ đồ, bắt đầu có chút đầu hoa chân run, hắn thực sự muốn cho gã khách này một cái tát, nhưng lý trí vẫn giúp hắn có thể tỉnh táo đáp:



- Đại nhân, chính là Vạn Yêu thương hội, hầu như mỗi tòa thành lớn đều có phân bộ, nghe nói ngay cả Tam cung Lục viện cũng phải nể mặt vài phần!



- Được rồi, ngươi lui đi! Mau chóng mang đồ ăn lên!



Việt hạ lệnh trục khách, sau đó chìm vào những suy nghĩ của riêng mình. Nhất phẩm thế lực quả nhiên là nhất phẩm thế lực, một nơi cường giả Bước thứ Tư cũng không thể rời đi như Mê Thất đảo này cũng có thể vươn vòi bạch tuộc đến. Hiển nhiên chủ sự của Vạn Yêu Thương Hội ở Mê Thất Đảo này ít nhất cũng phải Đệ tứ Bộ, đương nhiên so với vị đảo chủ kia còn khủng bố hơn nhiều.



- Đã là buổi đấu giá của Vạn Yêu thương hội vật phẩm chắc chắn không tầm thường! Đằng nào cũng rảnh, thử đến xem thế nào!



Sáng sớm ngày thứ ba, sau một đêm yên lặng, Đông Hồ Thành bộc phát ra sức sống kinh người, một dòng người như nước lũ hội tụ tới khu vực thành Tây. Trên đường đi cường giả lại càng nhiều, từng nhóm, từng đoàn di động rất nhanh như đàn kiến đen vậy.



Khi Việt đi tới Vạn Yêu Thương Các, không khỏi lộ vẻ sợ hãi. Chỉ là đại môn thôi đã có thể so với tòa tháp mười tầng, thậm chí còn muốn cao hơn rất nhiều, khí thế uy vũ. Mà kiến trúc đỉnh phòng đấu giá chí ít vượt lên trăm mét, theo kiểu mái vòm. Phòng đấu giá rộng lớn như vậy hắn cũng chưa từng gặp qua, so sánh với nơi này, những phòng đấu giá ở Nam Phong vực, so với nhà tranh cũng không sai biệt lắm.



- Tôn thượng, mời ngài đi theo chúng tôi!



Một nữ nhân viên xinh đẹp đon đả tiếp đón, dẫn Việt tiến vào đấu giá trường.



Đấu giá trường có tổng cộng năm tầng, với lối kiến trúc đấu trường thông thường, bao gồm chỗ ngồi bình thường và phòng riêng. Ba tầng đầu là chỗ ngồi bình thường, dành cho đám tu giả Bước thứ nhất. Hai tầng còn lại là những phòng khách quý, trong đó tầng bốn dành cho những kẻ lắm tiền, còn tầng năm dành riêng cho cường giả Bước thứ hai.



Việt tiến vào một căn phòng khách quý ở tầng năm, thân phận hắn có, tiền đối với hắn cũng không thành vấn đề, vì vậy chằng việc gì phải ngần ngại cả.



- Mỹ nhân, phục vụ đại gia chu đáo, đảm bảo có thưởng lớn!



Sau khi an vị trên chiếc ghế dài với tư thế nửa nằm nửa ngồi quen thuộc, Việt lập tức rút linh tệ ra thưởng cho nữ nhân viên, thâm ý của hắn rất rõ ràng, chỉ cần không phải kẻ ngu hiển nhiên sẽ biết lựa chọn thế nào cho hợp lý nhất.



Vừa hưởng thụ sự phục vụ chu đáo nhất, Việt vừa quan sát những căn phòng khác trên tầng năm, đương nhiên cũng không phải hành vi suy đồi đạo đức gì, chỉ là xoa bóp toàn thân, rồi đút hoa quả mà thôi.



Mỗi phòng khách quý đều có kết giới ngăn chặn thần thức, vì vậy không thể nào biết được bên trong là ai, nhưng khí tức cường giả thì không lẫn vào đâu được, bên trong đấu giá trường lúc này có tới vài chục vị cường giả Bước thứ hai, vô hình chung tạo nên sự đối kháng khí thế khiến không gian trở nên chật chội.



Vài chục vị cường giả Bước thứ hai này, trong đó có cả Việt, hiển nhiên là những diễn viên chính trong buổi đấu giá ngày hôm nay, bởi vì một món đồ mà họ mua đã giá trị gấp không biết bao nhiêu lần những bảo vật dành cho tu giả Bước thứ nhất.



Đương!



Khoảng chừng nửa canh giờ trôi qua, đấu giá trường đã gần kín chỗ ngồi, thì một thanh âm quen thuộc vang lên thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người.



Trung tâm đấu giá trường chính là đấu giá đài cực kỳ cao, khoảng ở giữa tầng hai và tầng ba, lúc này đã xuất hiện một lão giả mặt mũi hồng hào, tay cầm theo một cây búa nhỏ, dù mọi người đều đã nhìn tới nhưng lão vẫn tiếp tục gõ lên đài bán đấu giá một lần nữa.



Đương!



- Các vị an tĩnh, đấu giá hội chuẩn bị bắt đầu!



Lời nói vừa dứt, những tiếng ồn nhanh chóng giảm bớt, bởi thời khắc mà tất cả mọi người chờ đợi đã đến rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK