Mục lục
Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc - Lâm Phi (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Tứ đại vương giả?

Uông Thiến tò mò hỏi:

- Là nhân vật trên bảng Chiến Thần?

Tần Nham lắc đầu:

- Tứ đại vương giả là ở bên ngoài danh sách, thậm chí là áp đảo “bảng Chiến Thần”. Các nhân vật đứng đầu ở thế giới ngầm, mỗi người đều có năng lực khuấy động thế giới, là nhân vật mà cho dù người đứng đầu một nước phát triển cũng phải nhún nhường ba phần.

- Mà thực lực thật sự của bọn họ, cũng không có người nào biết rõ, nhưng bọn họ đều sở hữu những lĩnh vực riêng, nắm giữ tài nguyên và quyền lực lớn trong thế giới ngầm. Tôi vẫn chỉ là nhân viên cấp thấp trong Ẩn Long, không cách nào biết được tin tức cụ thể.

- Tôi chỉ nghe người ta nói, một trong bốn Vương giả là cao thủ số một của Hạ Quốc chúng ta. Nghe nói vị cao thủ đó, ngay cả đệ tử của gã cũng là nhân vật trong 12 thần tướng, không cần nói cũng biết, năng lực của gã mạnh đến mức độ nào...

Mọi người nghe xong thì trong lòng đều có suy ngẫm, ảo tưởng về cái cảnh giới không lường được.

- Tổ trưởng, tại sao nói Tứ đại vương giả dần dần phai nhạt rồi, chẳng lẽ bọn họ qua đời rồi sao?

Bạch Hân Nghiên hỏi.

Tần Nham nhanh chóng khoát tay nói:

- Không phải là ý này, chỉ là không biết lý do gì mà Tứ đại thần giả dần dần mất dạng, không còn tin tức gì về họ lan truyền, khiến thế cục vững chắc ở thế giới ngầm lại bắt đầu không có kẻ thống trị tuyệt đối.

- Cho dù là “Đại sảnh” uy vọng nhất cũng chưa bao giờ không tham gia vào cuộc chiến tranh giành quyền lực. Điều này cũng có nghĩa, tài nguyên và quyền lực do Tứ đại vương giả nắm giữ, đương nhiên sẽ làm cho một số tổ chức bất mãn, gây rối, tiến hành tranh đoạt.

- Trên thực tế, lý do Tứ đại vương giả dần dần biến mất vẫn còn là một điều bí ẩn dưới thế giới ngầm, mọi suy đoán được đưa ra...

- Thực muốn gặp nhân vật như vậy một lần, đó mới là cao nhân đích thực.

Trần Niên cảm thán.

- Đừng ngẩn ra nữa, nghĩ thôi cũng cảm thấy kinh khủng rồi, loại người đó chỉ e là quái vật sống một hai trăm năm rồi.

Uông Thiến trừng mắt nói.

Tần Nham cười lớn nói:

- Thực ra tôi cũng chỉ biết một chút thôi, thỉnh thoảng thủ trưởng nhắc đến thật bùi ngùi, “Thời đại Tứ vương” đã kết thúc...tôi mới nghe được những tin này. Mọi người xem như là nghe kể chuyện thôi, những nhân vật như vậy quá xa vời với chúng ta. Được rồi, tập trung chú ý, xác nhận lại kế hoạch tác chiến sau khi đến nơi.

- Rõ!

Mọi người lập tức nghiêm túc vâng lệnh.

Duy chỉ có Bạch Hân Nghiên trong lòng thầm nghĩ, người đó có thể nào cũng là một nhân vật tiếng tăm trong thế giới ngầm thần bí không?

Trong xưởng đóng hộp dưới đập nước An Giang, ánh đèn đỏ rực chiếu sáng xưởng sản xuất.

Hơn mười người đàn ông châu Mỹ-La tinh cường tráng, làn da ngăm đen đang ngồi cạnh cái bàn đánh bài, hút thuốc.

Trên bàn còn lăn lóc những những vỏ chai rỗng và những chai Jake Dany, Vodka đang uống dở, mặt đất đầy đầu thuốc, vỏ trái cây.

- Aiyo! Ngài Fred, trình độ đánh bài của ngài quả thực là xuất quỷ nhập thần! Bài này mà để cho tôi đánh, nhất định là thua rồi. Cũng chỉ có ngài mới có cách ảo diệu như vậy để đánh hết bài.

Một gã đầu trọc trung niên béo đang cúi đầu khom người nịnh hót một gã mặt có vết sẹo, tóc dựng đứng.



Gã bập bõm nói một câu tiếng Tây Ban Nha không chuẩn, nhưng ít ra cũng làm cho đám buôn thuốc phiện này hiểu.

Gã cầm đầu Kỵ sỹ Thánh điện tên Fred này hiển nhiên cũng cảm thấy lâng lâng, nhếch miệng cười, cái mặt sẹo trông cực kỳ dữ tợn, vỗ vỗ vai người đàn ông:

- Người anh em,...Bao Tuấn Luân tiên sinh, đánh bài cũng phải dựa bào đầu óc đấy, về cái này thì thiên phú là quan trọng nhất.

- Đúng, đúng, người như ngài Fred đây mới có thể làm lãnh đạo, tôi ngay cả đánh bài cũng không xong, chả trách chỉ có thể làm chân chạy việc.

Bao Tuấn Luân bày ra bộ dạng tiếc hận.

- Ha ha ha...Bao tiên sinh, hay là ông cũng ngồi xuống đánh vài ván, không cần phải đứng suốt như vậy, kẻ mà làm thương tổn Ngô thiếu gia của các người, chỉ cần xuất hiện trong phạm vi 200m, thuộc hạ của tôi sẽ phát hiện ra ngay, tuyệt không để cho y chạy thoát.

Bao Tuấn Luân vội vàng lắc đầu, cười nói:

- Trình độ chơi bài của tôi thì không cần nhắc đến, ngài tha cho tôi đi. Tôi đương nhiên tin tưởng người của ngài, nếu không thì tôi cũng không mặt dày phiền mấy thuộc hạ của ngài, chỉ là tên nhãi đó quả thực là có chút thực lực.

- Một tên lái xe thuê, dù có thực lực cũng không thắng được đạn súng.

Fred hất vạt áo lên, để lộ ra khẩu súng lục, vẻ mặt cuồng ngạo.

Bao Tuân Luân lại nịnh hót, khiến đám người Fred cười lớn mới yên lặng rời đi.

Đến một góc khuất, y quay đầu lại liếc đám buôn thuốc phiện, thấp giọng mắng:

- Một đám ngu xuẩn...

Một tên đệ nhuộm tóc xanh của Thanh Phong đường chạy đến, nói khẽ:

- Anh Bao, sao chúng ta lại phải đến đây, mẹ nó, đám người nước ngoài này lắm chuyện quá, muốn rượu, muốn thuốc, còn muốn bảo chúng ta tìm đàn bà cho chúng. Bọn chúng nghĩ rằng đây là nơi có thể mang đàn bà đến sao...

- Nhịn một chút, cũng được mấy ngày rồi.

Lão Bao cau mày nói.

- Anh Bao, không phải chỉ là một tên nhãi thôi sao? Chúng ta cho tên kia một trận, cùng lắm là lấy em họ y uy hiếp, y chắc hẳn cũng không dám động tay, trực tiếp trói lại đánh cho ngu đi là được!

Một tên đệ khác bước lên nói.

- Hừ, Bao Tuấn Luân ta không bao giờ làm chuyện không nắm chắc.

Bao Tuấn Luân híp mắt nói:

- Tên nhãi đó có thể đánh cho Ngô thiếu không thể chống trả được, nhất định không đơn giản. Vừa hay đường chủ muốn ta tiếp đãi đám người nước ngoài này, cho chúng ăn uống lại không có gì để lợi dụng chúng. Nhưng bọn chúng rất ngu ngốc chỉ được cái thân thể to xác, còn có súng, để chúng thay huynh đệ chúng ta xử lý tên tiểu tử kia, thì làm thịt hắn chỉ trong nháy mắt là xong. Đến lúc đó chúng ta ngư ông đắc lợi, chỉ cần chụp mấy tấm hình, chặt tay chân tên nhãi kia, lấy về báo cáo, nhất định sẽ được thưởng, hơn nữa chúng ta lại nguyên vẹn 100%, như vậy ngu gì không làm?

- Nếu vạn nhất tên đó báo cảnh sát thì làm thế nào? Đây là nơi mà đường chủ canh giữ rất nghiêm mật.

Lão bao đắc ý nói:

- Yên tâm, tên nhãi kia rất dã man, có thể ở trong quán rượu vì một người phụ nữ mà đánh ba tên đàn ông, sẽ không báo cảnh sát, chỉ tiếc là y tuyệt đối không nghĩ đến, lần này điều mà hắn đối mặt không phải là quyền cước, mà là đạn...

- Anh Bao quả thật anh minh, các anh em sớm biết đi theo anh Bao tuyệt đối không thiệt mà!

Đám đệ thi nhau nịnh hót.

Lão Bao vỗ đầu gã:

- Nói nhảm, điều này cần mày nói sao?



Cùng 6,7 tên đệ hút thuốc lá, nhìn một lát, Bao Tuấn Luân cảm thấy nhàm chán, không bằng về nhà nhìn mặt vợ.

Trong nhà xưởng này rất nóng bức, đám châu Mỹ La tinh kia cũng làm cho người ta không thoải mái, nhưng y cũng không muốn ra ngoài cho muỗi cắn, đành tiếp tục ở lại.

Không còn cách nào khác, cái kiếp lăn lộn này, nhiệm vụ đại ca giao phải hoàn thành tốt, làm tốt không nhất định có thưởng, làm không tốt thì nhất định bị đám thuộc hạ đang đỏ mắt kia lên thay thế.

Chỉ nghĩ đến việc bản thân mấy năm nữa đã đến tuổi 50 mà vẫn phải lăn lộn luồn cúi như vậy, Bao Tuấn Luân trong lòng cảm thấy không yên.

Đột nhiên, một gã mình trần là thành viên Kỵ sỹ Thánh Điện, vội vàng chạy vào, đến bên người Fred báo cáo.

Bao Tuấn Luân lập tức lấy chân di mạnh mẩu thuộc lá, y cảm thấy có chuyện không hay vì sắc mặt Fred rất tức giận.

- Ngài Fred, xảy ra chuyện gì sao? Tên nhãi kia đến rồi à?

Nhưng ánh mắt Fred bốc lên ánh lửa, bật dậy, một tay nắm cổ áo Bao Tuấn Luận, giận dữ hét:

- Hạ Quốc chết tiệt! Các người dám bán đứng bọn ta?

- Bán đứng các người? Có ý gì?

Lão Bao bị dọa xanh mặt.

Fred dùng một tay ném lão Bao đi, y ngã xuống, mấy tên đệ phía sau vội vàng đỡ gã lên.

- Ai! Ngài Fred! Ngài đang làm gì vậy! Nói rõ ràng đi đã!

Lão Bao phàn nàn, lau bụi trên mặt, trong lòng thì chửi thề.

Fred chỉ tay ra phía ngoài nói:

- Người của tao cho biết, bên ngoài giờ đang có đầy cảnh sát, nhân viên vũ trang bọn chúng đang đến gần xưởng này! Sao chúng biết hành tung của bọn tao?

- Cảnh sát? Vũ trang?

Lão Bao run rẩy nói:

- Chuyện này....sao có khả năng! Chúng ta ngay cả một tin tức cũng không tiết lộ, những người kia làm sao tra ra được nơi này?

- Tao đã bảo mày phải sớm sắp xếp chỗ trú mới cho bọn tao! Nhưng mày cứ dùng dằng mãi, có phải muốn chờ bọn chúng đến vây bắt bọn tao đúng không?

Fred hùng hổ, trừng mắt.


Lão Bao khóc không ra nước mắt:


- Ngài Fred, ngài tuyệt đối đừng hiểu lầm, ngài có không ít thủ hạ, đều mang súng ống, còn phải di chuyển cùng lúc, tôi sắp xếp di chuyển cũng không dễ dàng mà.


Fred đang muốn đập cho y một trận, thì có một tên thủ hạ chạy vào hét lớn:


- Đại ca, đám cảnh sát chỉ còn cách không đến 200m!


- Chết tiệt! Tất cả cầm súng, giết hết đám cảnh sát ngu xuẩn kia đi, chúng ta sẽ chầm chậm di chuyển!


Đám đàn ông hung hăng đồng ý, mang theo súng ngắn, lựu đạn đi theo Fred tới cửa sổ và cửa ra vào, đợi cảnh sát tiến gần liền nổ súng, sau đó nằm xuống cho lượt tiếp theo.


Lão Bao dẫn theo đám đệ sợ tái mét trốn trong đầu xưởng, ra ngoài không được, lùi lại cũng không xong, vô cùng hối hận!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK