Mục lục
Chinh Phục Trên Đầu Lưỡi - Bạch Nương Tử
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nụ hôn rơi vào khoảng không, nói thật, Thẩm Thanh Hòa không ngờ sẽ như thế này, cô mím môi, đứng dậy đuổi theo người phụ nữ bé nhỏ kia. Đến sảnh khách sạn, Thẩm Giáng Niên xoay người vẫy tay, “Ngủ ngon, Thẩm Thanh Hòa.” Thẩm Thanh Hòa gật đầu, “Trước khi ngủ, nhớ khóa cửa kỹ càng, nhớ đắp chăn đàng hoàng.” Thẩm Giáng Niên cố ý nói, “Quan tâm em vậy sao~” Thẩm Thanh Hòa nhướng mày, không đáp lại.

“Mỗi lần nói giỡn với người, người đều dùng cái thái độ này với em, thật nhàm chán.” Thẩm Giáng Niên nói câu này một cách giễu cợt, nhưng trong lòng lại đau nhói. Sự im lặng của Thẩm Thanh Hòa, khiến nỗi đau len lỏi trong tim cô, dùng sức quấn chặt, đau đến mức khiến cô không thể tức giận. Thẩm Giáng Niên đi về phòng, ngồi chưa được bao lâu, thì có tiếng gõ cửa, cô hỏi, “Ai đó?”

“Thẩm Thanh Hoà.”

“Cửa không khóa.” Thẩm Giáng Niên không động đậy, trái tim đau đớn nhắc nhở cô không được đánh mất lòng tự tôn và tự trọng của bản thân, Thẩm Thanh Hòa không hiểu được lòng cô. Thẩm Thanh Hòa mở cửa, đặt một túi xách xuống, một lần nữa nhắc nhở, “Nhớ khóa kỹ cửa, đi ngủ sớm một chút.” Thẩm Thanh Hòa trực tiếp rời đi, không có bất kỳ lưu luyến nào, vừa rồi Thẩm Giáng Niên đã tự nhủ với bản thân, nếu Thẩm Thanh Hòa muốn ở lại, cô cũng sẽ từ chối, nhưng mà Thẩm Thanh Hòa còn không cho cơ hội để từ chối nữa…. Chắc đời này, người này chưa từng bị ai từ chối đúng không?

Một đôi giày leo núi, đế đen sọc trắng, Thẩm Giáng Niên ướm vào chân, rất vừa vặn. Thẩm Giáng Niên cúi đầu nhìn chằm chằm đôi giày trên chân. Thẩm Thanh Hòa thật ra cũng để tâm đến cô, đúng không? Bây giờ, tùy ý đi mua giày cho cô mà cũng mua đúng kích cỡ, có lẽ Thẩm Thanh Hòa đã tốn rất nhiều tâm tư đúng không? Tỉ mỉ từng thứ một, Thẩm Thanh Hòa, người thật sự quan tâm từng chi tiết đến em sao?

Trong nhóm WeChat, mọi người vẫn còn đang nói chuyện, Lê Thiển rất nhiều lần tag cô vào, nhưng mà lại không được đáp lại, rồi nói họ Thẩm thích chơi trò thần bí. Thẩm Duyệt cười trộm, hai người này không tám trong nhóm chat, có lẽ nào đang trò chuyện riêng với nhau, nhưng mà mọi người đâu biết rằng, hai người này vừa mới đi cùng nhau, Thẩm Giáng Niên: @Lê Thiển, có việc gì cứ nói thẳng, làm cái gì mà tag rồi chẳng nói cái gì.

Lê Thiển: Này, bảo bối, cưng đang làm gì vậy, sao không để ý đến mình [🥲]

Thẩm Giáng Niên: Mới vừa đi tắm, sao thế?

Kiều Sanh: @Lê Thiển, em có yêu thầm bạn thân em à?

Kiều Sanh là người ngay thẳng, có gì thì nói thẳng ra. Lê Thiển: @Kiều Sanh, Sanh ca, ca muốn chết à, chúng ta ở chung phòng với nhau, ca còn tag em vào, không nói thẳng được sao?

Lê Thiển: @Thẩm Duyệt, chị dâu, chị để ca thế à, làm phiền người khác quá, mau đến lãnh ca đi đi.

Thẩm Duyệt: Đừng nhắc đến tên chị, Lê Thiển, nếu em yêu Thẩm Giáng Niên, sao không ở đây thú nhận, bọn chị làm chứng cho em.

Lê Thiển: [🤮] Các chị nói làm em buồn nôn ghê, em với bảo bối nhà em, là quan hệ thuần khiết, bị các chị nói như thế, có cảm giác như loạn luân.

Kiều Sanh: Mẹ ơi, kích thích ghê, loạn luân a! [😵‍💫]

Thẩm Duyệt: Nào có ai gọi bạn thân là bảo bối hả, hai đứa còn quá mức hơn chị với Kiều Sanh, mở miệng là gọi bảo bối, em như thế, không phải làm chậm trễ Giáng Niên đi tìm đối tượng sao? [🤭]

Lê Thiển: Thôi đi, em không gọi cậu ấy là bảo bối trước mấy chàng trai theo đuổi cậu ấy là được, mà cho dù có gọi thì đã sao nào? [😒]

Đột nhiên, tâm Thẩm Duyệt nhảy lên, người xinh đẹp ưu tú như Thẩm Giáng Niên, không có khả năng không có người theo đuổi! Lúc trước, Lê Thiển nói Thẩm Giáng Niên sắp đến tuổi trung niên, chỉ yêu đương một lần vào N năm trước, đi xem mắt mấy lần nhưng vẫn vô cảm, Thẩm Duyệt là phái cong queo, lập tức nghĩ đến chuyện vấn đề tính hướng, nhưng mà cô quên mất một điều, người yêu thầm và theo đuổi Thẩm Giáng Niên, tuyệt đối không ít hơn sư tỷ nhà cô….

Thẩm Duyệt thử thăm dò: Bảo bối nhà em có rất nhiều chàng trai theo đuổi à, em trấn cửa ải sao?

Lỡ đâu có người theo đuổi Thẩm Giáng Niên, mà Thẩm Giáng Niên cũng có ý với người ta, mà sư tỷ nhà mình lại không chủ động, vậy không phải sư tỷ sẽ có chuyện sao?

Lê Thiển: [🤔] Nói thế nào đây nhỉ~

Lê Thiển còn bán cái nút, Thẩm Duyệt không khỏi lo lắng, thay vào đó nói: Nhóc con, nói cho bọn chị biết Thẩm Giáng Niên thích kiểu gì, chị tính toán dùm em cho.

Kiều Sanh: @Thẩm Duyệt, vợ à, chị muốn mở một câu lạc bộ hẹn hò sao? [😞]

Lê Thiển: Bảo bối nhà em đẹp như tiên giáng trần, lại là người tốt, người kia phải phú soái cao ráo, phải tốt với cậu ấy vô điều kiện.

Thẩm Duyệt: Đây là tiêu chuẩn kén chồng kén vợ của em thì có….

Lê Thiển:…. bảo bối nhà em rất giống em, chị không tin thì hỏi đi, @Thẩm Giáng Niên, bảo bối ơi, cưng nói xem có phải không nào?

Thẩm Giáng Niên sấy tóc xong quay trở lại, nhìn thấy lịch sử trò chuyện lại là một cái danh sách dài, nhưng vẫn không có Thẩm Thanh Hòa, có thể thấy được người này không thích dùng WeChat, nhìn thấy tin nhắn cuối cùng Lê Thiển tag, Thẩm Giáng Niên có chút bất đắc dĩ: Các vị còn chưa đi ngủ sao? Không phải mai phải dậy sớm đi leo núi à?

Lê Thiển: Nhìn kia, người ta xấu hổ không dám nói thẳng, chuyển sang chủ đề khác.

A Lam: Tôi và Nhược Phong đã ngủ được một giấc, vậy mà mọi người vẫn còn nói chuyện.

Kiều Sanh: Chà chà chà.

Lê Thiển: Chậc chậc chậc.

Kiều Sanh: Sống ngược đời còn trách người ta? Bày đặt đã ngủ một giấc, ngủ kiểu gì? Ai trên ai dưới? [😌]

A Lam: Không thèm nháo với mấy đứa, @Thẩm Duyệt, Thanh Hòa ngủ rồi à?

Cuối cùng, cũng có người hỏi đến vấn đề mà Thẩm Giáng Niên quan tâm, Thẩm Duyệt: Vẫn chưa, mới đi nghe điện thoại, chị ấy nói chưa mệt, ngồi ở ngoài đình hóng gió.

A Lam: Chị ấy đi một mình à?

Thẩm Duyệt: Ừa, tôi muốn đi cùng, nhưng chị ấy không cho, nên để chị ấy đi một mình.

Thẩm Giáng Niên ngồi dậy, đình hóng gió? Chẳng phải là trước cửa sổ phòng cô sao? Sau khi Thẩm Thanh Hòa đến quầy lễ tân lấy giày cho Thẩm Giáng Niên, thì không có về phòng ngay. Ở trong phòng quá nhàm chán, mà Thẩm Thanh Hòa cũng không mệt, cho nên ngồi ở ngoài đính hóng gió, trải qua mấy ngày ác mộng, đến bây giờ trong lòng vẫn còn ngột ngạt.

Thẩm Giáng Niên chỉ để lại ngọn đèn đầu giường, rèm cửa đã được kéo ra, một lúc sau, cô lặng lẽ xuống giường, kéo bức rèm ra. Đình hóng gió rất gần, phía sau đình còn có một ngọn đèn, màu vàng rực rỡ, Thẩm Thanh Hòa ngồi trong đình, bị ánh đèn vàng phía sau bao phủ, rực rỡ nhưng lại u sầu.

Thẩm Thanh Hòa ngồi ngay ngắn trong đình, chỉ chừa lại một góc nghiêng, qua một lúc, vẫn duy trì tư thế đó. Cô ấy hơi cúi đầu, giơ tay lên ấn lên chỗ nào đó, hình như là ngực. Trong bóng tối, Thẩm Giáng Niên vẫn thấy rõ ràng, Thẩm Thanh Hòa hít thở sâu, trông cô ấy không được thoải mái, đầu quả tim Thẩm Giáng Niên như có cây kim đâm vào.

Thẩm Thanh Hòa, rốt cuộc thì quá khứ của người thế nào? Không thể chia sẻ cùng em sao? Em thật sự rất muốn ở bên cạnh người, chia sẻ nỗi đau buồn với người, chia cho em một chút thôi, chỉ cần người sống tốt là được. Thẩm Thanh Hòa ngồi bao lâu thì Thẩm Giáng Niên đứng nhìn bấy lâu, Thẩm Thanh Hòa không vui cô cũng không vui, đây là ảo giác sao? Thẩm Giáng Niên cảm giác cô sắp trở thành ma quỷ.

8 giờ, Thẩm Thanh Hòa đứng dậy đi rồi, Thẩm Giáng Niên thả tấm rèm xuống, ngồi ở trên giường, học tư thế của Thẩm Thanh Hoa, dùng sức ấn vào ngực, cảm giác đè nén kéo đến, làm người ta bất ổn. Mở điện thoại ra xem, thấy Lê Thiển nhắn riêng cho cô, Tiền Xuyên Tử: Bảo bối, theo kế hoạch là buổi tối 10 giờ 30 bắt đầu leo núi, nhưng mà xét thấy thể lực của cưng không đủ, cho nên dời thời gian lên sớm hơn, 9h sẽ xuất phát, cậu ngoan ngoãn đi ngủ một giấc. Đến giờ, mình đến gọi cậu, yên tâm mà ngủ, ngủ ngon. [😘]

Chỉ còn có một tiếng, ngủ cái con khỉ? Thẩm Giáng Niên đơn giản ngồi đó, bất động một hồi, trong đầu vẫn còn đủ kiểu giáng của Thẩm Thanh Hòa, cô lắc đầu mấy cái, đừng ngồi ở đây tự biên tự diễn một bộ phim bi kịch với Thẩm Thanh Hòa, người ta đâu có thích mày, chỉ thế thôi, có gì mà buồn với không buồn, chuyện quá khứ của người ta cũng đâu liên quan gì tới mày đâu.

Sau một tiếng giội nước cho tâm lạnh, nói chung cũng có hiệu quả, Thẩm Giáng Niên bình tĩnh lại không ít, đêm nay, bỏ lỡ nụ hôn của Thẩm Thanh Hòa, khá tốt. Mặc dù…. thôi bỏ đi, Thẩm Giáng Niên lười suy nghĩ thêm.

Đúng 9 giờ, có người đến gõ cửa, là Lê Thiển, “Bảo bối, dậy chưa?” Thẩm Giáng Niên đã chuẩn bị xong, “Đi thôi.”

Thẩm Giáng Niên không dám đánh giá cao thể lực của cô, cô từng leo núi Thái Sơn một lần ở thời đại học, mệt muốn chết nhưng mà tốt xấu cũng leo lên được, theo đánh giá lần này của cô, cho dù lên chậm, thì cũng leo lên đến nơi rồi đúng không? Đáng tiếc là mấy năm qua chỉ lo làm việc, chạy đi chạy lại khắp nơi, không nghỉ ngơi tốt, ăn uống không điều độ, lại không rèn luyện, rất nhanh Thẩm Giáng Niên đã bị bỏ lại phía sau.

A Lam và Nhược Phong dẫn đầu, Kiều Sanh đi theo sau Thẩm Duyệt, Thẩm Duyệt thấy sư tỷ ở phía sau cùng, mà Thẩm Giáng Niên cũng dần dần tụt lại ở phía sau, thế là cô yên tâm đi về phía trước, đi được một nửa, thì nghe tiếng la hét của Lê Thiển, “Bảo bối, cưng ổn không? Đưa tay cho mình.” Thẩm Thanh Hòa đi ở phía sau, mà Thẩm Giáng Niên lại là người sĩ diện, “Không cần.”

Miệng thì nói hay lắm, nhưng mà chân mỏi mệt không dùng sức được, Thẩm Giáng Niên nghiến răng nghiến lợi, sau này trở về nhất định phải đi tập. Thật ra, cũng không trách thể lực của cô được, biết hôm nay đến đây sẽ gặp Thẩm Thanh Hòa, Thẩm Giáng Niên dường như không ngủ được bao nhiêu, cả đường đi vất vả, cũng tốn hơn nửa thể lực.

“Bảo bối, nếu cậu thua, phải làm sao đây?” Lê Thiển đợi Thẩm Giáng Niên một lúc, rồi lôi kéo cô đi, Thẩm Giáng Niên thở gấp nói, “Sợ cái gì, ở phía sau mình không phải còn Thẩm Thanh Hòa sao?” Vừa nói vừa đẩy Lê Thiển ra.

“Tổ tông nhà mình ơi, người ta đi chậm, giống như đi dạo vậy đó, cậu không thấy bước đi của người ta rất nhẹ nhàng sao, muốn dẫn đầu, chỉ cần tốn một giây.” Lê Thiển lại muốn động tay, Thẩm Giáng Niên bắt đầu cáu, “Thua thì mình nhận phạt, có gì mà sợ? Cậu đi đường của cậu đi, đừng để hai đứa bị phạt, mất mặt muốn chết, nhanh đi đi.”

“Lê Thiển, ha ha, có phải em đi không được không? Ha ha!” Kiều Sanh ở trên cao cười vui vẻ, “Em mà cũng có ngày hôm nay, chờ đến lúc em thua, xem ca báo thù em thế nào đây!”

“Báo thù gì?” Thẩm Giáng Niên uống ngụm nước cuối cùng, cái chai đã không còn gì, cô mang rất ít nước, thật ra thì mang không nổi. Lê Thiển ho hai tiếng, cảm thấy không thoải mái, “Không có gì, bảo bối, nghe lời nào, đi mau lên.” Cô biết Thẩm Giáng Niên cứng đầu, cho dù có thuyết phục thế nào cũng không được, chỉ đành nói, “Mình leo lên trên nha, nếu cậu thua không được trách mình, nhưng mà mình hứa sẽ cố gắng cứu cậu.” Thẩm Giáng Niên không muốn nói chuyện, rất tốn thể lực, chỉ liếc mắt xem thường, ý bảo mau đi đi.

Dần dần, chỉ còn lại Thẩm Giáng Niên và Thẩm Thanh Hòa. Thẩm Giáng Niên bước càng lúc càng chậm, nhưng cô vẫn bước đi với đôi chân nặng trĩu, cuối cùng thì miệng khô, chân yếu ớt, không được, cô cần phải nghỉ ngơi. Thẩm Giáng Niên ngồi trên một tảng đá, phía sau có rất nhiều người, Thẩm Thanh Hoà bước đi vững vàng, trông rất thư thái.

Đúng vậy, thể lực của Thẩm Thanh Hòa không tồi, ở trên giường cô từng được thấy rồi. Thẩm Giáng Niên tức giận với chính mình, chẳng trách cô không thể áp chế Thẩm Thanh Hòa, thể lực của cô không thể so với người ta, làm sao có thể áp được người ta chứ? Nhìn Thẩm Thanh Hòa thôi chân đã mềm, coi lại tiền đồ của bản thân đi, hừ!

Thẩm Giáng Niên ngồi đó nghiến răng phân cao thấp với bản thân, mặc dù Thẩm Thanh Hòa đi chậm nhưng vẫn đuổi kịp. Thẩm Giáng Niên cố ý cúi đầu coi như không thấy, Thẩm Thanh Hòa đứng ở bên cạnh cô, hơi thở vững vàng, “Mệt à?” Giọng điệu ôn nhu này, khiến cho Thẩm Giáng Niên ấm ức, nếu không phải vì Thẩm Thanh Hòa, cô cần gì nửa đêm đến đây chịu tội, leo núi Thái Sơn chứ?

Thẩm Giáng Niên vừa nhấc mắt lên, vừa đúng lúc Thẩm Thanh Hòa ngẩng đầu lên uống nước, người đẹp đến yết hầu nho nhỏ cũng đẹp, nhưng mà, cảm giác nước kia rất ngon, thật sự rất khát. Thẩm Giáng Niên liếm liếm môi, ừ một tiếng, “Người đi tiếp đi.” Thua thì thua, ai muốn phạt gì thì phạt, cô không sợ. Nhưng nghĩ lại chỉ có mình cô bị phạt, vẫn có chút tức giận! Nhưng mà cơn giận này, cơn lửa này, cũng không biết là ai đốt nữa!

“Cầm lấy.” Thẩm Thanh Hòa từ bên hông túi lấy ra một chai nước dạng thể thao, mở nắp ra cho cô, “Đến chỗ này, là để thư giản, đừng tự làm khó bản thân.” Thẩm Giáng Niên cầm lấy chai nước, nhớ đến một cái tin mà cô từng đọc, người kia mở nắp ra, có hương vị tình yêu.

Không thể phủ nhận, Thẩm Thanh Hòa rất chu đáo, sự chăm sóc cẩn thận của một người phụ nữ, rất dễ làm người ta mê mẩn. Thẩm Giáng Niên uống một ngụm nước, nghỉ ngơi một lúc, khôi phục được chút thể lực. Thẩm Thanh Hòa dùng tay kéo ba lô trên vai cô xuống, “Đưa cho tôi.” Bả vai Thẩm Giáng Niên vốn dĩ đau nhức, cánh tay cũng yếu ớt, bị Thẩm Thanh Hòa kéo một cái, ba lô trực tiếp rơi xuống, Thẩm Giáng Niên sĩ diện còn muốn từ chối thì Thẩm Thanh Hòa đã đi trước mặt cô, tay phải xoa xoa lên tóc cô, “Ngoan~ lát nữa tôi đưa cho em.” Nói xong, lập tức bước về phía trước.

Hai má Thẩm Giáng Niên đỏ bừng, cả người rạo rực, Thẩm Thanh Hoà thỉnh thoảng lại đột nhiên nói ra những lời cưng chiều, làm Thẩm Giáng Niên đỏ mặt, thật đáng ghét. Không mang ba lô, phía sau lưng mát lạnh, bình nước thể thao chỉ cầm để uống, hơn nữa phía trước còn có người đẹp khiến cô nao lòng, lâu lâu quay lại nhìn cô một cái, chân Thẩm Giáng Niên đột nhiên sinh ra sức lực cuồn cuộn.

“Oa~ có phải sắp đến Thiên Nam Môn rồi không?” Người bên cạnh la lên.

“Đúng vậy, leo mười mấy phút nữa là đến.”

“Bây giờ đã mấy giờ rồi?”

“Sắp 2h30.”

Chân Thẩm Giáng Niên run lên, mẹ tôi ơi, các cô đã leo lâu vậy rồi sao, vấn đề là đến bây giờ cô vẫn còn thể lực, thật không thể tin được. Ầm! Thẩm Giáng Niên phân tâm, đụng phải người phía trước, định mở miệng xin lỗi, mà Thẩm Thanh Hòa ở phía trước ngoái đầu lại, giọng nói nhàn nhạt, “Lên núi cũng phân tâm.” Mặt Thẩm Giáng Niên càng đỏ hơn, “Sao lại không đi nữa?”

“Tôi mệt, nghỉ ngơi một lúc.” Thẩm Thanh Hòa ngồi lên một tảng đá, Thẩm Giáng Niên cũng định nghỉ ngơi uống vào ngụm nước. Vặn nắp chai ra, mới phát hiện vừa rồi vặn hơi chặt, vặn mãi không ra, dùng chút lực, tay nóng rát. Sợ Thẩm Thanh Hòa nhìn thấy sẽ mất mặt, cô hơi nghiêng người, dùng hết sức vặn lần nữa, lòng bàn tay nóng rát, vẫn vặn không ra…. Rốt cuộc thì cô còn có thể làm được cái gì đây? Tại sao mỗi lần ở trước mặt Thẩm Thanh Hòa, cô giống như đồ bỏ đi thế?”

“Thẩm Giáng Niên.”

“Gì?”

“Đưa cho tôi.”

Thẩm Giáng Niên xấu hổ không nhúc nhích, Thẩm Thanh Hòa vươn tay ra, cầm lấy cái chai, dùng chút sức, vặn ra, vừa đưa vừa nói, “Vị này uống thế nào?” Thẩm Giáng Niên cầm lấy, vội vàng trả lời, “Uống khá ngon, người không uống à?” Không phải nói mệt sao? Sao mà vẫn còn sức vậy, Thẩm Giáng Niên liếm liếm chút nước còn lưu lại bên môi, lơ đãng nhìn lướt qua ngón tay Thẩm Thanh Hòa, ngón tay thật đẹp.

“Ừa, mới mua loại này lần đầu.”

“Muốn uống không?” Thẩm Giáng Niên đưa cái chai qua, lúc này mới nhớ chai này cô đã uống, xấu hổ muốn rút lại, Thẩm Thanh Hòa ừ một tiếng, “Em uống trước đi, lát nữa tôi nếm thử.” Mặt Thẩm Giáng Niên đỏ hồng, quay lưng uống một ngụm, bởi vì hơi căng thẳng mà suýt nữa bị sặc, ho khan vài cái, cơ thể lắc lơ suýt ngã, Thẩm Thanh Hòa lập tức đứng dậy, kéo người vào trong lòng ngực, sợ hãi nói, “Cẩn thận!”

Một cái ôm vững vàng khiến trái tim đang hoảng loạn của Thẩm Giáng Niên bình ổn hơn rất nhiều. Cô ấy đứng thấp hơn Thẩm Thanh Hòa, người cũng không cao bằng người ta, giờ phút này, ngẩng đầu nhìn gương mặt của người kia, vừa rồi có chút hoảng, đó không phải giả, cô mím môi, hỏi khẽ, “Vừa rồi người cũng sợ à?” Đôi mắt sáng của Thẩm Giáng Niên sáng rực lên trong đêm.

Thẩm Thanh Hòa rũ mắt xuống, ánh mắt khóa chặt cô lại, nhìn nhau một lúc lâu, Thẩm Giáng Niên không nhịn được, đôi mắt kia thực sự rất xinh đẹp, đẹp đến mức cô không nỡ rời mắt, “Để tôi nếm thử nha.” Giọng nói nhẹ nhàng của Thẩm Thanh Hòa thổi đến, nhẹ đến mức Thẩm Giáng Niên cho rằng cô bị ảo giác, còn đang suy nghĩ là thử cái gì, nhưng mà… đôi môi đã bị đầu lưỡi mềm mại liếm, sau một khắc, cơ thể cô cứng đờ như bị điện giật.

“Có chút mềm.”

Thẩm Giáng Niên nuốt nước miếng, “Hả?” Có chút phản ứng không kịp.

“Có chút ngọt.”

“Cái gì?”

“Đồ uống.” Thẩm Thanh Hòa cực kỳ đứng đắn nói ra.

Máu Thẩm Giáng Niên ngay lập tức sôi lên, hai má đỏ bừng bay tứ tung cả bầu trời, vừa rồi cô ấy bị Thẩm Thanh Hòa đùa giỡn sao?!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK