Mục lục
Truyện Chàng Rể Bác Sĩ - Diệp Phi (full) - tác giả: Diệp Phàm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 25:

 

Tôi là Hoàng Chấn Đông.

 

Năm chữ này giống như là lời nguyền khát máu vờn bên tai, mãi không dứt.

 

Dung Tỷ thế nào cũng không ngờ tới, số mà Diệp Phi đưa lại là số máy cá nhân của Hoàng Chấn Đông.

 

Cái này có nghĩa là hai người có quan hệ mật thiết.

 

Hoàng Chấn Đông ở trước mặt Diệp Phi thì có vẻ không không chịu nổi một đòn, nhưng thực tế vẫn là đại ca đếm trên đầu ngón tay của Trung Hải.

 

Cả giới xã hội đen mà ngành hàng cắm của Trung Hải đa số thuộc về anh.

 

Người đứng đầu thật sự của Đỗ Thiên Hổ.

 

Anh ta búng tay một cái thì có thể lầy mạng của Dung Tỷ, vì vậy cả người cô ta liền ớn lạnh.

 

“Bộp bộp…” Mồ hôi của Dung Tỷ rơi như mưa, ướt đẫm khuôn mặt phong tình đó.

 

Cô ta khó khăn mà nhìn Diệp Phi, lại thấy Diệp Phi ung dung ngồi xuống ghề.

 

Diệp Phi rót một ly trà: “Sao? Gọi điện được chưa?”

 

“Rằm.”

 

Dung Tỷ liền quỳ thẳng người: “Huynh đệ, tôi có mắt không tròng, xin lỗi, xin lỗi, xin cậu tha thứ.”

 

Cô ta cũng không quan tâm tới thể diện, bốp bốp hai tiếng, tự tát mình hai cái.

 

Mười mắy tên bảo vệ tháy vậy cũng vội đặt vũ khí xuống rồi quỳ xuống.

 

“Hả…”

 

Chương Tiểu Cương vẻ mặt tức giận, kinh hoàng mà nhìn một màn này: “Dung Tỷ, sao chị lại quỳ chứ? Đứng dậy xử anh ta chứ.”

 

“Sao lại như vậy…” Dương Tĩnh Tiêu bọn họ cũng trừng lớn mắt, vẻ mặt co giật, Dung Tỷ đang yên đang lành sao lại quỳ xuống chứ?

 

Đám người Đường Nhược Tuyết và Lưu Phú Quý càng vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không biết đây là sao?

 

“Keng…” Cũng vào lúc này, tiếng thang máy mở ra vang lên giòn tan, mười mấy người đàn ông ò ạt đi ra.

 

Hai người còn đá văng mắy tên bảo vệ.

 

Khí thế kinh người.

 

Bước chân dồn dập loạn xạ truyền tới, khách khứa tụ tập trước cửa quay đầu lại theo bản năng.

 

Nhân viên câu lạc bộ thấy vậy cũng nhanh chóng nhường đường, không dám thở mạnh.

 

Cho dù đầu của Hoàng Chấn Đông có bọc lại sắp thành bánh chưng nhưng bọn họ vẫn có thể nhận ra anh là hội trưởng Hoàng.

 

Ngọc phật trên cổ, còn có bước chân chữ bát, quả thực quá đặc biệt rồi.

 

Hoàng Chắn Đông đầu quấn băng gạc đi một mạch tới, tư thái chỉ có mình vương giả độc tôn ta.

 

“Diệp lão đệ, Diệp lão đệ, cuối cùng cũng gặp được cậu rồi!”

 

Lúc Dung Tỷ nghiêng đầu nhìn ra cửa, Hoàng Chấn Đông đã chạy bước lớn vào.

 

Nhìn thấy Diệp Phi, hai mắt Hoàng Chắn Đông phát sáng, trái tìm treo lơ lửng triệt để được đặt xuống, bản thân xem như còn sống mà gặp Diệp Phi.

 

Phải biết, trên đường tới đây, quãng đường ba mươi phút, anh ta lại đi hết những một tiếng, chính là vì không ngừng có chuyện ngoài ý muốn.

 

Lúc vào cửa còn suýt chút ngã chỏng vó rồi.

 

Hoàng Chấn Đông nhiệt tình kéo lấy tay Diệp Phi: “Đi, tìm một nơi yên tĩnh, để tôi xem chút.”

 

Nhìn thấy một màn này, Dương Tĩnh Tiêu bọn họ vô cùng kinh ngạc, trong đầu kêu nổ Âm.

 

Hoàng Chắn Đông cư nhiên lại khách khí với Diệp Phi như: vậy?

 

Khoảnh khắc này, bọn họ hoảng hốt không thôi. Diệp Phi không phải là thằng ở rẻ sao?

 

Sao lại dây dưa với Hoàng Chân Đông?

 

Đây là đại ca có máu mặt, Diệp Phi có phúc đức gì mà có thể khiến anh cung kính như vậy?

 

Chẳng trách Diệp Phi vẫn luôn rất điềm tĩnh, thì ra người ta không phải giả vờ mà là thật sự có năng lực.

 

Dương Tĩnh Tiêu và Lâm Hoan Hoan kinh hãi không thôi, cũng có chút bói rối và không cam tâm.

 

Diệp Phi dựa vào cái gì mà lợi hại như vậy?

 

Chương Tiểu Cương cũng biến sắc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK