• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tần Thịnh đứng bên trong cửa lớn của trang viên nhà họ Tần, khuôn mặt mang theo ý cười nhìn người đàn ông không có ý tốt.

“Cậu Hoắc, ông chủ của chúng tôi không có ở đây, mời cậu ngày khác hãy đến.”

“Tôi không đến tìm anh ta, tôi chỉ muốn dưa em gái của mình về thôi.”


Dáng vẻ lắc đầu không nói gì của Tần Thịnh đã chọc tức Hoắc Tri Hành. Cả một tháng nay, sự giáo dưỡng và bình tĩnh của anh đã gần như bị mài mòn hết. Lần này Hoắc Tri Hành ở Thái Lan tìm người cực khổ như vậy, chắc chắn là do người nhà họ Tần gây rối.


Đám người nhà họ Hoắc theo hành động của Hoắc Tri Hành cùng rút súng ra, người của nhà họ Tần cũng vậy.

Hai bên rơi vào trạng thái giằng co.

Tần Thịnh nhíu chặt mày, trán đổ đầy mồ hôi.

Hiện nay, chủ lực của nhà họ Tần đang ở chỗ Tống Hoài Cẩn, mà Hoắc Tri Hành mang nhiều người đến như vậy xem ra là muốn cá chết lưới rách, rất khó phân thắng bại. Hơn nữa anh cũng không biết thái độ của anh ta đối với nhà họ Tần như thế nào, nếu không có mệnh lệnh của ông chủ, anh không thể tùy tiện ra tay được.

“Anh ơi!!!”

Tiếng kêu của cô gái khiến hai nhóm người đang giằng co với nhau chú ý đến, họ quay lại nhìn đôi nam nữ đang đứng ở cuối đường.

Hoắc Tri Hành gặp được Kiều Tri Niệm thì vui sướиɠ, nhưng lúc nhìn thấy Tần Dập ôm em gái mình thì niềm vui đã chuyển thành sự tức giận, khẩu súng trong tay anh lập tức chĩa về phía Tần Dập.

Kiều Tri Niệm không ngờ mình sẽ gặp lại anh trai sau hơn một tháng, vừa định nói chuyện thì thấy anh đã chỉa súng vào Tần Dập.

Tần Dập ôm Kiều Tri Niệm, vẻ mặt bình tĩnh không thay đổi, ngay cả ánh mắt nhìn cô vẫn giống như mọi ngày, cứ như không nhìn thấy cây súng đang chĩa vào mình.

“Niệm Niệm, qua đây với anh.” Hoắc Tri Hành nén cơn giận, hai mắt đỏ hoe nhìn Kiều Tri Niệm.

“Anh…”

“Anh nói lại lần nữa, em mau đến đây.”

Kiều Tri Niệm ngẩng đầu đối diện với đôi mắt tối đen, chủ nhân của đôi mắt ấy không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn cô.


“Tần Dập…”


“Bé con, em có yêu tôi không?”


Kiều Tri Niệm cắn chặt môi, đau khổ nhắm mắt lại, hàng lệ của cô rơi xuống l*иg ngực của anh. Tần Dập hôn lên những giọt nước mắt, thì thầm bên tai cô: “Em không cần nói, tôi biết mà."



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK