Mục lục
Cực Võ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 153 : Thiên Ý Thành Chủ .







Thiên Ý Thành là đại thế lực tại nam phương , là tổ chức sát thủ lớn nhất thiên hạ đương nhiên nó cực kỳ kinh khủng .





Thiên Ý Thành bao nhiêu năm nay vẫn giữ được địa vị siêu nhiên tại Vương Bản Sơn , cho dù gây ra vô số thảm án thì cũng chẳng có thế lực nào dám động vào đã quá đủ nói lên địa vị của chính nó .





Thiên Ý Thành có thể vô sự nhiều năm như vậy một phần đến từ việc sau lưng Thiên Ý Thành là triều đình nhưng một phần nữa cũng vì tại đây cường giả nhiều như mây .





Ngoại trừ tứ đại hộ pháp của Thiên Ý Thành rất ít khi xuất hiện và gần như có thể không tiếp nhận bất cứ yêu cầu gì của Thiên Ý Thành ra thì lực lượng cường giả còn lại của Thiên Ý Thành có thể nói là rất đáng sợ , bất kể là các trưởng lão trong thành hay đám sát thủ bên dưới dù sao bất cứ ai cũng có chiến lực vượt xa đồng cấp , không nói đâu xa những năm nay tại phương nam nổi lên một Đinh Điển người được ví như Kiều Phong của phương bắc ấy vậy mà trong vòng 300 chiêu cũng khó phân thắng bại với Sát Trưởng Lão tại Thiên Ý Thành cho dù bản thân Sát Trưởng Lão khi đó cũng chưa bước vào hàng ngũ tuyệt cao thủ .





Chiến lực của sát thủ Thiên Ý Thành quả là một cái gì đó cực kỳ kinh khủng bất quá kể cả như vậy cũng chưa đủ để áp chế quần hùng , nếu muốn nói thứ nguy hiểm nhất của Thiên Ý Thành đối với toàn bộ võ lâm phương nam thì chính là hai cây định hải thần châm – Thiên Ý Thành Chủ cùng Thiên Ý Phó Thành Chủ .





Như nhiều người đã biết tại Thiên Ý Thành bản thân tứ đại hộ pháp chỉ tồn tại dưới dạng cho có , căn bản không ai có thể ép buộc bọn họ bán mạng vì Thiên Ý Thành , ngoại trừ Kim Hộ Pháp còn được coi là người thủ hộ Thiên Ý Thành ra thì 3 vị hộ pháp còn lại rất ít tiến vào Vương Bản Sơn chứ đừng nói là vì Thiên Ý Thành ra tay .





Thủ hộ giả chân chính của Thiên Ý Thành chính là thành chủ cùng phó thành chủ có điều thân phận của hai người này cực kỳ thần bí , thần bí đến nỗi làm cho thế nhân khủng hoảng .





Trong số hai người thì Thiên Ý Thành Chủ nổi tiếng hơn cả , người này vẫn thỉnh thoảng tiếp nhận các nhiệm vụ tại Thiên Ý Thành , vẫn còn xuất thủ trên giang hồ .





Thiên Ý Thành Chủ chỉ cần ra tay thì chắc chắn không có người sống , tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ lên đến 100% , hắn là người được giữ cho tôn chỉ của Thiên Ý Thành giữ nguyên đến tận bây giờ thậm chí còn được đồn đoán là hậu nhân của Độc Cô Cầu Bại năm xưa .





Thiên Ý Thành , Thiên Ý muốn ngươi vong , ngươi tất vong .





Thiên Ý Thành Chủ chỉ cần ra tay tuyệt nhiên không có người sống , tính đến thời điểm hiện tại đã có tổng cộng 17 ngũ tuyệt cao thủ chết dưới kiếm người này .





Thiên Ý Thành Chủ thậm chí được coi là đệ nhất cao thủ của nam phương , dĩ nhiên không tính đến Đông Phương Bất Bại kẻ mà cho dù có muốn hay không thì cũng chẳng thể xếp hắn vào phạm vi ngũ tuyệt nữa rồi .





Tại nam phương nếu hỏi cường giả ngũ tuyệt nào có võ công mạnh nhất thì đáp án chính là Minh Chủ Nam Phương – Mai Niệm Sanh nhưng nếu muốn hỏi cao thủ mạnh nhất là ai có rất nhiều người liền nghĩ tới Thiên Ý Thành Chủ .





Tỷ võ có thể Mai Niệm Sanh sẽ thắng nhưng bàn về giết người, bàn về sinh tử chém giết chỉ sợ Thiên Ý Thành Chủ vẫn là người sống cuối cùng .





Đương nhiên lời đồn về võ công của Thiên Ý Thành Chủ nhiều vô số bởi chưa ai có thể chân chính nhìn thấy võ công của người này , kẻ được thấy võ công của Thiên Ý Thành Chủ thì tuyệt nhiên không còn sống, người sống là người không thấy ông ta ra tay , cũng vì không biết thật hư võ công của Thiên Ý Thành Chủ nên người này càng ngày càng trở nên thần bí , càng ngày càng trở nên đáng sợ .





Theo lẽ thông thương , vì Độc Cô Cầu Bại là thành chủ đầu tiên của Thiên Ý Thành nên Thiên Ý Thành Chủ hiện tại đương nhiên cũng là truyền nhân Độc Cô Cầu Bại bất quá có một người lại biết điều này tuyệt nhiên không chính xác .





Thiên hạ có một số người biết thân phận của Thiên Ý Thành Chủ và kẻ tàn sát toàn bộ Lâm gia cũng là một trong số đó , người này chính là Kiếm lão đi theo Đông Phương Bất Bại năm xưa .





Kiếm lão là một trong tứ đại hộ pháp của Thiên Ý Thành tức Kiếm Hộ Pháp .





Kiếm Hộ Pháp có thể coi là cánh tay trái của Đông Phương Bất Bại , người này cực kỳ thần bí nhưng cũng cực kỳ mạnh mẽ , hắn đột nhiên xuất hiện bên cạnh Đông Phương Bất Bại , trở thành cái bóng của Đông Phương Bất Bại trong nhiều năm nhưng thân phận thật sự của hắn đúng là một dấu hỏi lớn .





Kiếm lão rốt cuộc là ai ? , hắn vốn gọi là Trương Thanh Tử .





Trương Thanh Tử theo nguôn tác vốn là sư phụ của Dư Thương Hải phái Thanh Thành nhưng mà tại thế giới này Trương Thanh Tử cùng Dư Thương Hải có quan hệ rất phức tạp , chỉ biết Trương Thanh Tử được Dư Thương Hải coi như chủ nhân .





Nhắc đến Trương Thanh Tử rồi lại nhắc đến Lâm gia thì cũng chẳng khó để nhận ra Thiên Ý Thành Chủ có lẽ là người nào , vị Thiên Ý Thành Chủ này chính là tổ phụ của Lâm Bình Chi , Lâm Viễn Đồ .





Tại sao Lâm Viễn Đồ lại là thành chủ Thiên Ý Thành thì không ai biết nhưng bằng một thân Tịch Tà Kiếm Phổ , bằng vào một thân sát lục kiếm khí kinh thiên động địa thì Lâm Viễn Đồ tuyệt đối đủ tư cách trở thành Thiên Ý Thành Chủ .





Trương Thanh Tử là Kiếm Hộ Pháp của Thiên Ý Thành , bản thân ông ta biết rõ Thiên Ý Thành Chủ là Lâm Viễn Đồ vậy vì cái gì vẫn ra tay với Lâm gia ? , chẳng nhẽ Trương Thanh Tử muốn khai chiến cùng Lâm Viễn Đồ ? .





Đáp án thật sự là như vậy , Trương Thanh Tử hiện tại đúng là muốn khai chiến cùng Lâm Viễn Đồ , người này ra tay với Lâm gia căn bản không phải vì Tịch Tà Kiếm Pháp mà là muốn gọi Lâm Viễn Đồ ra mặt .





Tình báo của Thiên Ý Thành cực kỳ khủng khiếp , nó không thể lan tỏa khắp thiên hạ như Cái Bang nhưng chỉ tính tại nam phương mà nói thì nó còn vượt cả Cái Bang , sát thủ không có tổ chức tình báo thì còn làm sát thủ kiểu gì ? .





Lúc này là hai ngày sau cái đêm toàn bộ Lâm gia bị thảm sát tức là chỉ còn một ngày cuối cùng nữa là đến sự kiện Lưu Phủ của Lưu Chính Phong chính thức bắt đầu .





Tại một tòa tửu lầu tại Hành Dương Thành , có một lão nhân này ánh mắt híp lại , từ cửa sổ cao cao nhìn xuống một thân ảnh nhỏ gầy ăn mặc rách rưới đi trong đám đông , một thân ảnh không khác gì tiểu tử ăn mày bình thường .





Lão nhân ngồi tại tửu quán này chính là Trương Thanh Tử , thân ảnh trong mắt Trương Thanh Tử cũng chính là Lâm Bình Chi .





Quả như Trương Thanh Tử dự đoán , Lâm Bình Chi được Mai Siêu Phong cứu đi nhưng mà trong tâm sao có thể không quan tâm đến an nguy của phụ mẫu , Lâm Bình Chi vẫn tiến vào thành Hành Dương thậm chí đang tìm cách đột nhập vào Lưu phủ .





Dĩ nhiên Lâm Bình Chỉ là một tiểu nhân vật nhỏ không thể nhỏ hơn , Trương Thanh Tử lười để ý đến hắn , lúc này Trương Thanh Tử đang đợi một người khác .





Ánh mắt nhìn ra cửa sổ ngoài kia , bàn tay già nua nhẹ cầm lấy tách trà nhỏ chậm rãi mà nhấp nháp , đến khi cảm thấy một sự rùng mình chạy dọc sống lưng Trương Thanh Tử mới khẽ híp mắt lại , chậm rãi quay đầu nhìn về hướng chính diện .





Cái bàn của Trương Thanh Tử lúc trước chỉ có một mình hắn nhưng hiện tại có thêm một người khác , đây là một kẻ mặc bộ đồ đen che kín cơ thể , chỉ có cái đầu là lộ ra ngoài .





Người này cũng không đeo mặt nạ nhưng lại đội một tấm mũ rộng vành che đi toàn bộ khuôn mặt hắn , tấm màng che rất dày khiến cho người khác khó lòng nhận ra dung mạo người này ngang dọc ra sao .





Trương Thanh Tử vừa nhìn thấy đối phương liền nhếch miệng mà đáp .





“Kiếm Hộ Pháp gặp qua thành chủ “.





Trương Thanh Tử dùng giọng nói đầy giễu cợt , căn bản không có kính ý cũng chẳng có tôn trọng .





Người đến chính là người Trương Thanh Tử đợi đã lâu – Thiên Ý thành Chủ - Lâm Viễn Đồ .





Lâm Viễn Đồ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trương Thanh Tử , một lúc sau mới dùng giọng nói khản đặc đáp lời đối phương .





“Việc ở Lâm gia là ngươi làm ? “.





Giọng nói của Lâm Viễn Đồ thậm chí còn mang theo một loại mùi máu nhàn nhạt , thực sự rất đáng sợ .





“Đau lòng ? , cũng đâu phải con cháu của ngươi , chẳng cần giả mèo khóc chuột “.





Trương Thanh Tử cười nhẹ , bản thân Trương Thanh Tử căn bản cũng chẳng tin Lâm Viễn Đồ đau đớn vì Lâm gia , Lâm gia có cái gì làm Lâm Viễn Đồ phải lo lắng ? , với bản thân Thiên Ý Thành Chủ như lão mà nói thì Lâm gia căn bản chẳng là cái gì .





Lâm Viễn Đồ nhìn Trương Thanh Tử trước mặt sau đó lại nói .





“Không phải con cháu của lão phu nhưng cũng chưa đến lượt ngươi động thủ “.





Lâm Viễn Đồ bên cạnh không mang theo vũ khí hoặc ít nhất theo mắt thường thì là như vậy , thân là cao thủ kiếm pháp cực kỳ khủng khiếp nhưng bên người lại không mang theo bội kiếm vậy hoặc là quá mức tự tin vào thực lực của chính mình hoặc quá mức bất cẩn , dĩ nhiên Lâm Viễn Đồ thuộc về yếu tố đầu tiên .





Hắn không mang theo kiếm nhưng chỉ cần dùng lời nói cũng khiến cho Trương Thanh Tử cảm nhận được áp lực rất lớn , áp lực này không phải từ việc Lâm Viễn Đồ mạnh hơn bao nhiêu so với Trương Thanh Tử mà là do địa vị tạo thành , thứ địa vị này Trương Thanh Tử so không nổi .





“Vậy ngươi tính làm gì ta ? , giết ta ? “.





Trương Thanh Tử nhướng mày nhìn Lâm Viễn Đồ , cho dù đang phải chịu một thứ áp lực khủng khiếp thì Trương Thanh Tử trong giọng nói vẫn mang theo vẻ khinh miệt .





Lâm Viễn Đồ trong nội tâm thực sự lấy làm lạ , Lâm Viễn Đồ được so sánh cùng Mai Niệm Sanh thì phải biết thực lực hắn khủng bố như thế nào , thú thật từ xưa đến nay Lâm Viễn Đồ chưa từng để Trương Thanh Tử vào mắt , hắn muốn giết Trương Thanh Tử không dễ nhưng cũng chẳng phải là quá khó .





Ngày hôm nay Lâm Viễn Đồ đến tìm Trương Thanh Tử căn bản không phải vì Lâm gia mà chỉ là vì một vật ở Lâm gia mà thôi , Lâm gia với hắn căn bản chỉ như con gà con chó , ngoại trừ tác dụng tạo cho hắn một thân phận ra thì làm gì còn giá trị nào khác ? .





Lâm Viễn Đồ dần dần híp mắt nhìn Trương Thanh Tử , rốt cuộc giộng nói khản đặc một lần nữa vang lên , trong giọng nói lần này mang theo sát khí càng ngày càng đặc thậm chí sát khí của Lâm Viễn Đồ như muốn ngưng kết cả không gian vậy , mùi máu tanh được sát khí của hắn huyễn hoặc ra bao phủ toàn bộ cái bàn này tuy nhiên lại không lộ ra một chút nào với bên ngoài , chỉ bằng khả năng khống chế sát khí cỡ này đã đủ nói tới tạo nghệ của Lâm Viễn Đồ vượt xa Trương Thanh Tử nhiều .





“Lão phu cũng không muốn dài dòng với ngươi , đưa vật đó ra đây lão phu niệm tình ngươi với ta là người quen cũ lại thêm thân phận Kiếm Hộ Pháp của Thiên Ý Thành , ta tha cho ngươi một mạng “.





Trương Thanh Tử cười , thản nhiên đáp .





“Lâm Viễn Đồ , khả năng tình báo của Thiên Ý Thành các ngươi vốn thông thiên vậy có biết tòa tửu lâu này là sản nghiệp Nhật Nguyệt Thần Giáo ta ? “.





Lâm Viễn Đồ nghe vậy cũng không bận tâm , hắn đương nhiên biết đây là sản nghiệp Nhật Nguyệt Thần Giáo , là một điểm thu thập tình báo tại Hành Dương Thành của Nhật Nguyệt Giáo nhưng mà thế thì sao chứ ? .





Toàn bộ nhật Nguyệt Thần Giáo trừ Đông Phương Bất Bại ra Lâm Viễn Đồ còn sợ ai ? .





“Vậy là ngươi muốn phục kích lão phu ? , ở đây có bao nhiêu a miêu a cẩu có thể gọi ra toàn bộ , lão phu muốn xem a miêu a cẩu của Nhật Nguyệt Thần Giáo có bao nhiên bản lĩnh ? “.





Lâm Viễn Đồ vừa dứt lời tấm bình phong ở góc tường liền chuyển động sau đó lộ ra một thông đạo bên trong .





Từ trong thông đạo này một thân ảnh từ từ đi ra , một thân ảnh ngập tràn sắc đỏ .





Lâm Viễn Đồ vừa nhìn thấy thân ảnh này cả người hắn lập tức mờ đi , một cái chớp mắt trước còn đang ngồi cạnh Trương Thanh Tử nhưng một cái chớp mắt sau đã lướt đến trước mặt người kia , lấy tay làm kiếm , đầu ngón tay hiện ra sát lục kiếm khí , đường kiếm khí mỏng tan cắt thẳng vào cổ đối phương .





Lâm Viễn Đồ nhanh nhưng thân ảnh kia còn nhanh hơn , hắn vừa lướt đến trước mặt thân ảnh này thì kẻ kia đã lướt qua người hắn sau đó chậm rãi ngồi xuống ghế , ngồi xuống chính cái chỗ mà Lâm Viễn Đồ vừa đứng lên .





“Thanh Tử , pha trà mời khách”.





Giọng nói ngập tràn sự tà mị , giọng nói mang theo một loại cảm giác tà dị , chính không ra chính , tà cũng chẳng phải tà , nam không ra nam mà nữ cũng chẳng phải nữ bất quá cũng không gây cho người ta cảm giác khó chịu mà là một loại cảm giác mê hoặc khó nói thành lời .





Theo giọng nói kia vang lên , Trương Thanh Tử chậm rãi đứng dậy , đường đường là tuyệt thế cao thủ vậy mà thực sự đi xuống cầu thang , bộ dạng thật sự như muốn mang bình trà lên vậy .





Lâm Viễn Đồ từ từ quay đầu lại , ánh mắt nhìn chằm chằm người kia .





Chỉ thấy cổ tay người kia khẽ cong , giọng nói đầy ma mị chỉ về phía trước mặt cười nhẹ .





“Thiên ý Thành Chủ , mời ngồi “.





Lâm Viễn Đồ hít một hơi thật sâu rồi ngồi xuống đối mặt người kia , một người mà theo Lâm Viễn Đồ không nên xuất hiện trên thế gian này mới đúng , người này chính là Đông Phương Bất Bại .





Một thân áo đỏ , một bộ váy dài nữ tính chẳng thể nữ tính hơn , vẫn chiếc mặt nạ có hình nửa đóa hoa cùng với phần ngực áo được khoét rất rộng lộ ra phần ngực trắng nõn mịn mà .





Lúc đầu thì Lâm Viễn Đồ không tin nhương giờ hắn không thể không tin , thân pháp như vậy , ăn mặc như vậy thì còn có thể là ai .





Thấy Lâm Viễn Đồ không nói gì , Đông Phương Bất Bại lấy một tay chống cằm , cực kỳ nữ tính mà lên tiếng .



“Thiên ý Thành Chủ có phải bất ngờ vì ta còn sống chăng ? “.





Lâm Viễn Đồ lần này cũng không nói gì nữa , cũng chẳng dùng sát khí đè ép đối phương , ánh mắt lặng thinh nhìn Đông Phương Bất Bại .





Lâm Viễn Đồ đúng là không sợ Đông Phương Bất Bại nhưng đây chỉ dừng lại ở việc không sợ , nếu Đông Phương Bất Bại muốn giết hắn thì khó mà thành công bởi Lâm Viễn Đồ cũng siêu nhanh tuy nhiên cho dù giữ được cái mạng thì Lâm Viễn Đồ tuyệt đối cũng trọng thương , đấy là chưa kể Trương Thanh Tử còn đang ở nơi này , lấy một địch hai thì càng thêm nguy hiểm , cửa thắng căn bản là không có .





Thấy Lâm Viễn Đồ không đáp , Đông Phương Bất Bại lại tà mị mà lên tiếng .





“Bỏ qua việc Thên Ý Thành Chủ vây công ta lần trước , không biết Thành Chủ ngươi có nhã hứng nói chuyện hợp tác hay không ?”.





Sau khi Đông Phương Bất Bại nói xong câu này thì từ dưới cầu thang Trương Thanh Tử cũng chậm rãi bước tới , cung kính đứng sau lưng Đông Phương Bất Bại rồi vì cả hai người pha trà , một bộ dạng tuyệt không quan tâm đến cái nhìn người ngoài .





“Chủ nhân , thành chủ , hai người dùng trà “.





Trương Thanh Tử sau khi mời trà xong lại trở về đứng sau lưng Đông Phương Bất Bại , ánh mắt híp lại quan sát Lâm Viễn Đồ .





Lâm Viễn Đồ lúc này cảm thấy cực kỳ không thoải mái , dưới ánh mắt của Đông Phương Bất Bại cùng Trương Thanh Tử , hắn muốn thoải mái cũng khó .





Cũng may là Lâm Viễn Đồ hiện tại cũng không có ý định liều chết với hai người trước mặt bởi vì hắn nào biết được . . . Đông Phương Bất Bại trước mặt muốn giết hắn còn dễ hơn Đông Phương Bất Bại nguyên bản nhiều .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK