Mục lục
[Dịch] Hoàng Tộc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bước ra từ sới bạc, Vô Tấn lại rảo bước đến tiệm cầm đồ của ngũ thúc, vừa đi vào cửa tiệm, thì thấy ngũ thúc Hoàng Phủ Quý đang nằm rạp xuống quầy thu tiền chống cằm ngơ ngẩn.

“Ngũ thúc, rảnh rỗi quá nhỉ!”

Hoàng Phủ Quý bỗng nhiên giật mình tỉnh dậy từ trong mơ màng, nhìn thấy là Vô Tấn, bèn cười nói:

“Ta đang định tìm con đó! Con đến thì tốt quá.”

“Ngũ thúc tìm còn làm cái gì? Muốn giới thiệu việc làm cho con hả?”

“Con đến đây!”

Hoàng Phủ Quý kép tay cậu đi thẳng vào trong phòng, ông ấy buông bức màn xuống, lại nhìn ra phía bên ngoài, nhìn thấy trên quầy thu tiền không có người, bèn tằng hắng lấy giọng nói,

“Lão thất, đi trông quầy thu đi!”

Đi được một bước ông ấy lại thò đầu ra hét một câu dõng dạc

“Đừng quên nha, ngày mai phải phát tiền công đó!”

Vô Tấn ngồi xuống, cười híp mắt nói: “Ngũ thúc, có chuyện gì vậy?”

Hoàng Phủ Quý vội vàng ngồi xuống đối diện hắn, ông ấy không hề chớp mắt hạ giọng hỏi Vô Tấn:

“Nghe nói gia chủ tối hôm qua đã dẫn con đi đâu hả?”

“Ha ha! Tin tức của ngũ thúc nhanh thật đó.”

“Điều đó là đương nhiên, gia tộc có chuyện gì có thể giấu được ta chứ?”

Hoàng Phủ Quý cười một cách đắc ý, lại tiếp tục hỏi hắn, “Gia chủ dẫn con đi đâu?”

“Ông nội đã dẫn con đến phủ huyện công.”

“Phủ huyện công?”

Hoàng Phủ Quý ngẩn người ra, “Đến phủ huyện công làm gì? À! Ta biết rồi, nhất định là vì chuyện của Duy Minh.”

Trong mắt ông ây bỗng phản chiếu một niềm hứng thú mãnh liệt, lại vội vàng truy hỏi Vô Tấn: “Bọn họ đã nói những gì?”

“Ngũ thúc –”

Giọng của Vô Tấn kéo dài, “Chú tưởng là khi họ bàn chính sự thì có để một tiểu tốt như con đứng bên cạnh nghe sao? Ông nội chỉ là muốn nói một chút chuyện khác với con, nhân tiện mới kéo con đi cùng, lúc họ bàn bạc công việc, thì con đứng đợi suốt ở bên ngoài phòng khách chờ thôi.”

Hoàng Phủ Quý suy đi nghĩ lại, cái này thì cũng đúng, Vô Tấn là một vãn bối, là thứ tôn, huyện công vốn không biết hắn, làm sao có thể cho phép hắn ở bên cạnh, trên mặt ông ấy lộ ra một chút vẻ đau khổ, nhà Hoàng Phủ không biết lại bị tên huyện công tham lam đáng chết đó nuốt hết bao nhiêu tiền? Đồng tiền mà bản thân vất vả lắm mới kiếm được, lại phải dâng lên cho ông ta dễ dàng như vậy.

Trong lòng ông ấy bắt đầu trỗi dậy sự bất bình, ông ấy mở tiệm cầm đồ tần tảo sớm hôm, một tháng có thể kiếm được cho gia tộc hơn ngàn lượng bạc, nhưng bản thân ông ấy mỗi tháng chỉ nhận được hai mươi lượng bạc, tên Trác Ngọc đó suốt ngày trêu hoa ghẹo bướm, chẳng làm gì hết, một tháng còn có năm mươi lượng bạc, chính là bởi vì hắn là đích tôn, đây là bất công gì chứ? Hoàng Phủ Quý căm hận đến nghiến răng cành cạch, ông ấy muốn tự mình kinh doanh, đáng tiếc là vốn của ông ấy lại không đủ.

Hoàng Phủ Quý bỗng nhiên giống như quả bóng bị xì hơi, ông ấy cảm thấy nhà Hoàng Phủ đã bị một bầu không khí hắc ám bao trùm, không còn có tiền đồ nữa, giống như một chiếc thuyền nát ở trên biển lớn, bất cứ lúc nào cũng có những con sóng to ập đến, ông ấy thở dài môt tiếng, uể oải hỏi Vô Tấn một cách vô thần:

“Ngoài phủ huyện công ra, gia chủ còn tìm con có việc gì? Lúc nãy con nói gia chủ tìm con là có việc khác...”

“Thì là muốn hỏi con sau này muốn làm gì?”

“Uhm! Thế đã xác định chưa? Cho con quản lý kho, hay là đi trông nom cửa khẩu?”

Vô Tấn lắc đầu, “Đều không phải, con nói với ông nội, con muốn tự làm, đã hỏi mượn ông nội ba ngàn lượng bạc.”

“Ba ngàn lượng!” Hoàng Phủ Quý hét thất thanh, đôi mắt của ông ấy trợn trừng, hai con ngươi nhìn chằm chằm vào Vô Tấn, “Ông có chịu cho mượn không? Chắc chắn là không rồi, sao có thể cho con mượn ba ngàn lượng bạc chứ...”

Nói còn chưa dứt lời, Hoàng Phủ Quý miệng há hốc, khi nhìn thấy Vô Tấn từ trong thắt lưng lấy ra một miếng ngọc bài, “Ding!” một tiếng, ném lên trên bàn, “Ngũ thúc, chú biết cái này chứ?”

Hoàng Phủ Quý cầm miếng ngọc bài lên, nhìn đi nhìn lại, miệng không ngừng tắm tắc:

“Đúng rồi! Đúng rồi! Đây là miếng ngọc bài năm ngàn lượng, năm ngàn lượng bạc đó!”

Ông ấy đố kỵ đến mức tóc gáy đều dựng cả lên, ngay cả miếng bài bằng đồng một trăm lượng bạc ông ấy cũng không mượn được, càng khỏi phải nói miếng bài bằng bạc ngàn lượng hay miếng ngọc bài năm ngàn lượng, tên tiểu tử này mới trở về có vài ngày... Ông ấy đột nhiên có một thứ cảm giác như muốn khóc, phụ thân thật sự là quá thiên vị rồi.

Vô Tấn cười híp cả mắt hỏi ông ấy: “Ngũ thúc, có muốn cùng con phát tài không hả?”

Hoàng Phủ Quý ngẩn người ra, chớp chớp đôi mắt, “Con...muốn làm cái gì?”

Vô Tấn kề tai ông ấy nói nhỏ vài câu, Hoàng Phủ Quý lắc đầu theo bản năng, từ trước tới giờ ông ấy chưa từng nghe qua cách kiếm tiền như vậy?

Càng nghĩ thì càng đáng sợ, Hoàng Phủ Quý lắc đầu liên hồi, giống như cái lúc lắc vậy,

“Không được, cách kiếm tiền này của con mức độ mạo hiểm quá lớn, ta gánh không nổi đâu, không được! Tuyệt đối là không được!”

“Ngũ thúc, chú nghe con nói cho hết lời đã chứ. Đã là thương nhân, lẽ ra nên biết, một chuyện làm ăn trên thương trường có thể kiếm được bao nhiêu tiền, thực ra nó liên quan mật thiết đến mức độ nguy hiểm lớn hay nhỏ, mức độ nguy hiểm càng lớn, thì lợi kiếm được cũng sẽ càng nhiều, cái này gọi là liều mới có tiền tiêu, lẽ nào ngay cả câu nói này ngũ thúc cũng chưa từng nghe qua sao?”

Nghe xong những lời của Vô Tấn, Hoàng Phủ Quý đã có hơi động lòng, ông ấy hồi tưởng lại một lần cách kiếm tiền mà Vô Tấn đã nói, ông ấy là thương nhân, từ trực giác của thương nhân mà nói, tuy rằng cách làm này rất là mới, nhưng ông ấy cảm thấy hoặc giả thực sự có thể kiếm được một số tiền lớn, đặc biệt là người Duy Dương ai ai cũng muốn có thể sau một đêm trở nên giàu có, càng có thị trường, chỉ là...

Hoàng Phủ Quý chau mày, nói “Vô Tấn, làm chuyện như vậy nếu như không có hậu đài, không đơn giản chỉ là vấn đề mức độ nguy hiểm lớn, mà trước tiên là Hoàng gia cũng không thể để con làm như vậy.”

Vô Tấn vỗ tay ông ấy, cười nói: “Ngũ thúc, con biết mà, con có hậu đài.”

“Con nói là tên huyện công đó hả, thôi đi! Hắn ta là một tên quan nhàn rỗi có danh mà không có quyền, chỉ có kẻ ngốc như nhị ca mới có thể bị ông ta lừa, hơn nữa ông ta moi tiền rất ghê gớm, nhưng nếu con thực sự cầu ông ta giúp đỡ, ông ta còn chưa chắc đã nhận lời.”

“Ngũ thúc, con không phải nói ông ta, thế này đi! Ngày mai ngũ thúc đi với con một chuyến, con sẽ làm cho ngũ thúc tin.”

Vô Tấn cực lực cổ vũ Hoàng Phủ Quý hợp tác, muốn làm thành công chuyện của hắn, thì thực sự cần người quen thuộc bản địa như ngũ thúc, là một trợ thủ rất đắc lực.

.......

Sáng sớm hôm sau, Vô Tấn đến quận nha trước, được biết Tô Hàn Trinh đã trở về, hắn bèn lập tức thuê một chiếc xe ngựa nhanh chóng đến tiệm cầm đồ, vừa bước vào tiệm cầm đồ, Vô Tấn không kìm được bật cười, nhìn thấy trên người ngũ thúc súm xít mặc một chiếc cẩm bào mới, đầu đội mũ lục giác, trên gương mặt xoa dầu, rực rỡ sáng chói, xem ra, ông ấy thực sự đã động lòng.

Tối qua Hoàng Phủ Quý dường như cả đêm không ngủ, ông ấy tự sự quá muốn tự làm ăn, ông ấy cứ suy đi nghĩ lại cách mà Vô Tấn nói, càng nghĩ thì càng cảm thấy khả thi, chỉ cần có sách lược tốt, thực sự có thể phát tài lớn, nhưng đây lại không phải sở trường của ông ấy, quan trọng là trong tay của Vô Tấn chỉ có năm ngàn lượng bạc, tiền vốn không đủ, bây giờ thì phải xem hậu đài của Vô Tấn như thế nào?

Thông qua vài ngày tiếp xúc, Hoàng Phủ Quý phát hiện đứa cháu này của ông ấy đã không còn là nhị ngốc của trước đây nữa, hắn rất tinh ranh, toàn thân chứa đầy bí mật, giống như là hoàn toàn biến thành một con người khác, ông ấy từng đến Linh Nham Tự ở huyện Bình Giang tìm cao tăng xem mệnh số, nói trong đời ông ấy sẽ gặp quý nhân, lẽ nào quý nhân của ông ấy chính là nhị ngốc mà ông ấy trông từ nhỏ tới lớn này sao?

“Vô Tấn, ta chuẩn bị xong cả rồi, có thể đi được chưa?”

“Đi thôi!”

Vô Tấn bước ra khỏi cửa, đi về phía chiếc xe ngựa, Hoàng Phủ Quý lại quay đầu lại hét lớn: “Lão thất, coi chừng tiệm nhé, tối về ta sẽ phát tiền công.”

Hai người đã lên xe ngựa, hướng về phía quân nha mà đi, đến cửa quận nha, Vô Tấn đưa tấm danh thiếp mà Tô Hàn Trinh tặng cho hắn, cười nói với nha dịch giữ cửa, “Tôi là vãn bối của Tô thích sứ, hôm nay đến thăm ngài ấy, làm phiền vào trong thông báo giúp.”

Hoàng Phủ Quý đứng ở phía sau trừng to mắt nhìn, thì ra hậu đài mà hắn nói chính là ngài thích sứ tân nhiệm, quả là nhìn không thấu tiểu tử này!

Nha dịch nhìn thấy hắn có danh thiếp, bèn cười nói một cách khách khí: “Tiểu ca đợi một lát, tôi sẽ vào bẩm cáo ngay bây giờ.”

Vô Tấn có vẻ rất chắc chắn, Tô Hàn Trinh là một nho quan khiêm tốn, kỷ luật tự giác, ông ấy tuyệt đối sẽ không vì đã lên bờ không nhận bản thân nữa.

Một lát sau, nha dịch trở ra đưa tay cười nói,

“Thích sứ đại nhân cho mời, hai người xin đi theo tôi!”

Vô Tấn quay đầu lại cười với ngũ thúc, ông ấy có vẻ hơi sợ sệt, bèn đi theo nha dịch bước vào trong.

Quận nha rất là rộng lớn, men theo một trục tuyến, chia làm ba phần, vừa vào cửa là một bức tường kính, bức tường kính trong phong thủy quan trường có tác dụng vu hồi, ngăn chặn quan khí không lọt ra ngoài, sau bức tường kính là đại đường tiền viện, cũng chính là nơi thẩm án của thích sứ, cái này Vô Tấn đã nhìn thấy nhiều trên ti vi ở đời sau, châu quan vừa đập tấm thẻ gỗ, hai bên nha dịch sẽ hô uy vũ, bầu không khí tương phản, tấm biển bài minh cảnh cao huyền gì đó, có lẽ là được treo ở đây.

Hắn nhìn khắp đại đường, lại không phải là minh cảnh cao huyền, mà là bốn chữ “Nhân chính quan uy”, có chút ý nghĩa.

Trước đại đường là một cái sân, hai bên là phòng của nha dịch, còn có nơi giam giữ tạm thời, từ cánh cửa nhỏ bên cạnh đi vào sân giữa, sân giữa là nơi ở của trung tâm của quận nha, hai bên có lục tào tư phòng: Hộ, công, thương, điền, binh, hình, trong đó lục đại gia tộc ở Hoài Dương đang tranh nhau chứ hộ tào chủ sự, chủ yếu là quản lý thuế má, dân tịch của quận Đông Hải, địa vị tướng đối quan trọng.

Ngay chính giữa là một khối kiến trúc, cũng là nơi làm việc của thích sứ, hai bên là phòng trường sử và phòng tư mã, còn về phòng biệt giá của Hoàng Phủ Cừ, vì là loại quan chính hiệp, cho nên không có thiết kế phòng làm việc chuyên môn, chỉ có một nơi họp và nghỉ ngơi, vị trí ở bên cạnh phòng trường sử.

Ngoài ra ở phía sau khối kiến trúc, còn có một cái sân nhỏ, đó là nơi ở của thích sứ, ví dụ như phòng nghỉ trưa, phòng đọc sách, phòng tiếp đãi khách riêng của thích sứ, còn có phòng làm việc của ông ấy, đều ở trong sân nhỏ này.

Đây là sân giữa, mà hậu viện chính là nhà riêng của thích sứ, vợ con, cha mẹ, tiểu thiếp... đều sống ở hậu viện, con gái ông ấy hiện giờ có lẽ cũng đang chơi đùa ở nơi nào đó trong hậu viện.

Lúc bấy giờ đúng vào thời gian nghỉ trưa, Tô Hàn Trinh vừ dùng xong cơm trưa, đang ngồi trò chuyện nhàn nhã cùng với tư mã Triệu Kiệt Hào, Triệu Kiệt Hào tên giống như người, dáng người khôi ngô cao to, trạc hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt chữ điền, mũi lân, mắt beo, tướng mạo thô kệch, không có việc gì nhưng luôn thích đeo một thanh đao nặng đến ba mươi cân, nhìn từ phía trước hắn giống như một tên giết heo, nhìn từ phía sau hắn lại giống một kẻ thô tục.

Hắn xuất thân từ quân lính, từng đảm nhiệm chức vụ thị vệ của Tề Vương, 5 năm trước đến nhậm chức huyện úy huyện Duy Dương, hai năm sau vinh hạnh được thăng làm tư mã quận Đông Hải, chủ yếu quản lý hình sự tư pháp của quận Đông Hải, nói theo thông thường, trị an thường ngày của Hoài Dương là chuyện của huyện nha, thủ hạ nha dịch của tư mã quận không nhiều, nhưng thủ hạ của hắn có tới một ngàn, bao vây kẻ cướp, bảo vệ thành trì...rất có thực quyền, mà một nhiệm vụ khác của hắn là che đậy việc làm ăn của Tề Vương ở Duy Dương.

Cô gái tên Triệu Thắng Nam mà Vô Tấn đắc tội đó, chính là con gái bảo bối của hắn.

Tô Hàn Trinh và Triệu Kiệt Hào ngồi tán gẫu với nhau vài câu về đạo tặc quấy nhiễu trị an của quận Đông Hải, lúc này, nha dịch vào bẩm cáo: “Đại nhân, cậu ta vào rồi.”

“Đại nhân có khách sao?” Triệu Kiệt Hào cười nói.

“Không có gì, là một vãn bối hậu sinh, quen biết ở trên đường.”

“Ha ha! Đại nhân lễ hiền hạ sĩ, nếu là tôi, thì không có tinh thần nào làm quen với những người rảnh rỗi trên đường gì đó, đại nhân có việc bận, tôi xin cáo từ trước.”

Triệu Kiệt Hào bước ra khỏi cửa, là nhìn thấy ngay Vô Tấn, nhìn thấy hắn khôi ngô tuấn tú, cũng cao ráo như bản thân, ánh mắt hắn ta sáng lên, cười gật đầu, tên trẻ tuổi này cũng không tệ, ánh mắt của hắn ta nhìn về phía Hoàng Phủ Quý, bỗng nhiên ngẩn người ra một lúc, người này nhìn rất quen, dường như đã gặp ở đâu đó rồi, nhưng mà nhất thời lại không nhớ ra, hắn ta nhìn Hoàng Phủ Quý với vẻ nghi hoặc, rồi rời khỏi sân nhỏ.

“Vô Tấn, đã lâu rồi không gặp.”

Tô Hàn Trinh cười và bước ra, trong quan trường đế quốc Đại Ninh có một nguyên tắc, gọi là “Bất lích châu huyện, bất đắc tấn kiệm đài”, cũng tức là, không có kinh nghiệm quan địa phương thì không thể nào tiếp tục thăng quan tiến chức, Tô Hàn Trinh vẫn luôn là quan trong triều, đã có quan hàm ngũ phẩm, đây là ngưỡng cửa quan trọng nhất, ông ta có thể tiếp tục tiến thêm bước nữa không, thì phải xem ông ta có có kinh nghiệm quan địa phương hay không, chính vào lúc này, ông ta lại được bổ nhiệm chức thích sứ quận Đông Hải, điều này khiến ông ta có cảm giác như cá gặp nước.

Vô Tấn vội vàng hành lễ: “Vãn bối Vô Tấn, tham kiến Tô thế bá.”

Tô Hàn Trinh cười một tiếng, cô con gái nhỏ của ông ta rất thích tên Vô Tấn này, suốt ngày trong lòng cứ nhớ đến Tam Lang ca ca, nếu đã là bạn của con gái, thì hắn xưng một tiếng thế bá cũng không có gì là quá đáng.

“Haiz! Cậu nên đến vào buổi tối, đến phủ của ta dùng bữa cơm, nhân tiện gặp mặt nha đầu đó, nó còn đang mỏi mắt chờ cậu kể chuyện cho nó nghe đó!”

“Gần đây quả thực là có hơi bận, có cơ hội nhất định là sẽ đến.”

“Được, mời vào trong ngồi! Người này là...” Tô Hàn Trinh nhìn thấy Hoàng Phủ Quý vẻ mặt đầy lo sợ liền hỏi.

“Tô thế bá, đây là ngũ thúc của cháu, cháu từ nhỏ đã mất đi song thân, chính là ngũ thúc đã trông nom cháu từ nhỏ đến lớn.”

Hoàng Phủ Quý là một thương nhân nhỏ, ở trước mặt các quan phụ mẫu, ông ấy làm gì có thể ung dung như Vô Tấn chứ, ông ấy run rẩy quỳ xuống cúi đầu bẩm:

“Tiểu dân Hoàng Phủ Quý, tham kiến thích sứ đại nhân.”

Trong lòng Vô Tấn âm thầm than trời, hắn đã quên mất dặn dò ngũ thúc không được tiết lộ họ của bản thân, nếu không sẽ bị Tô Hàn Trinh đoán ra họ là người của gia tộc Hoàng Phủ, có quan hệ với biệt giá Hoàng Phủ Cừ, e rằng nhờ giúp đỡ việc gì, ông ta cũng sẽ không giúp.

Tô Hàn Trinh bỗng nhiên ngẩn ra, ông ta liếc nhìn Vô Tấn, “Cậu...họ Hoàng Phủ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK