Mục lục
[Dịch] Hoàng Tộc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một mũi tên bắn lén gào thét lao tới, đâm vào phần gáy một gã hải tặc, hắn kêu rên một tiếng, ngã quỵ xuống đất, khi một tên khác đứng bên cạnh hắn còn ngây người sửng sốt, lại có thêm một mũi tên vô thanh vô tức bắn vào hậu tâm của hắn, hắn kêu thảm một tiếng, tấm chắn và trường đao rơi xuống đất, mềm nhũn ngã xuống bong thuyền.

Người cuối cùng bị một mũi tên bắn trúng má, hắn như phát cuồng rống to kêu lên, vọt tới bên cạnh mạn thuyền, ngã xuống biển cả.

Chỉ trong nháy mắt, ba gã hải tặc vây công Ngu Hải Lan đều mất mạng dưới cung nỏ của Vô Tấn, Ngu Hải Lan kinh ngạc nhìn xung quanh tìm kiếm.

- Sư tỷ!

Vô Tấn nghịch ngợm nháy mắt mấy cái về phía nàng, ngón trỏ và ngón cái khép lại thành một vòng tròn, ra hiệu cho Ngu Hải Lan, Ngu Hải Lan lúc này mới phát hiện Vô Tấn đang ẩn thân trên cột buồm, đôi mắt nàng long lanh, mỉm cười với hắn, xinh đẹp như đóa hoa sen.

Hải tặc Bạch Sa càng đánh càng ít, Hắc y thiếu nữ hình dáng quỷ mị và mũi tên bắn lén không biết đến từ chỗ nào, khiến cho bọn chúng tử thương thảm trọng, tất cả đám hải tặc Bạch Sa đều kinh hồn khiếp vía, lúc này bọn chúng mới kinh hoàng phát hiện bên mình chỉ còn lại hơn hai mươi người, một gã thủ lĩnh thổi kèn báo hiệu. Hai mươi mấy tên hải tặc còn lại đều thả người nhảy xuống biển, bơi về hướng con thuyền phía xa, cùng lúc với con thuyền của Bạch Sa hội quay đầu rời đi, boong thuyền rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.

Hải tặc Bạch Sa hội mặc dù tử thương thảm trọng, nhưng phía bên Vô Tấn đồng dạng cũng thương vong hơn phân nửa, hai mươi tám tên Phượng Hoàng hội tinh nhuệ mà Trần Anh mang đến, tử thương mười tám người, chỉ còn lại mười người, Hắc Mễ cũng bị một đao chém vào phía sau lưng, đang thoi thóp.

Xui xẻo hơn là cột buồm chính của bọn hắn đã bị đốt cháy, rơi xuống biển, khiến con thuyền không thể kiểm soát, trên đại dương bao la hắc ám vô tận, phảng phất bất cứ lúc nào có một con sóng lớn cũng có thể lật nghiêng bọn hắn.

- Hắn thế nào rồi?

Vô Tấn ngồi xổm bên cạnh Hắc Mễ, lo lắng hỏi thăm Ngu Hải Lan thương thế của Hắc Mễ, thương thế của Hắc Mễ rất nặng, bị một đao chém vào bả vai bên phải, lòi cả xương bên trong.

- Công tử. . . . . . Ta là số mèo. . . . . . Không chết được!

Hắc Mễ đứt quãng nói.

- Đúng vậy, hắn có lòng tin, nhất định không chết được!

Ngu Hải Lan nhanh chóng dùng rượu chưng cất nồng độ cao La Hàn Quốc tẩy trừ vết thương cho Hắc Mễ, hắn đau đến mức mặt mũi biến dạng, Ngu Hải Lan nói:

- Mặc dù có thể thoát chết, nhưng ít nhất phải nằm hai ba tháng, đừng chủ quan, tay phải của hắn sẽ bị phế.

Vô Tấn vỗ vỗ đầu Hắc Mễ, đứng dậy, chậm rãi đi đến bên cạnh mạn thuyền, trong lòng vô cùng lo lắng, mặc dù ba chiếc thuyền hải tặc chặn đường bọn hắn đã bị tiêu diệt, nhưng thuyền của bọn hắn cũng gặp trọng thương, cột buồm chính không còn, chỉ dựa vào hai cột buồm phụ, căn bản không thể nào điều khiển.

Lúc này con thuyền đang trôi về hướng đông hải, phía trước bên ngoài hai mươi dặm chính là Giải Cước đảo, hiện tại mới vào canh ba, trước hừng đông bọn hắn sẽ đến đó, chỗ đó đá ngầm rậm rạp, nếu như không thể khống chế con thuyền, rất có thể sẽ bị đá ngầm đâm cho tan nát, càng đáng sợ hơn là, phía trước rất có khả năng còn có đại đội Bạch Sa hội đang chờ bọn hắn.

- Vô Tấn, nguy hiểm vẫn chưa giải trừ…

Trần Anh chậm rãi đi tới bên cạnh hắn, trong thanh âm của nàng cũng đồng dạng tràn ngập sầu lo, ánh mắt nhìn về phương xa.

Trên mặt biển sương mù đã bị thổi tan, lộ ra biển cả tối đen mênh mông vô tận, bầu trời cũng không còn mây đen rậm rạp, những đám mây trở nên mờ ảo, lúc này tất cả mây đen đều đã tụ tập tới phía đông bầu trời, giống như mái tóc bị cạo đi một nửa, hình thành một đường mép tóc cực dài, còn bầu trời phía tây tinh quang sáng lạn, sao sáng đầy trời.

Tầm nhìn trên mặt biển cũng trở nên xa rộng hơn, Vô Tấn nhìn về phương xa, trầm giọng hỏi:

- Nguy hiểm ngươi nói, không phải chỉ Giải Cước đảo chứ?

- Không phải!

Trần Anh lắc đầu:

- Ta là lo lắng về Bạch Sa hội, nhìn từ sách lược ban đầu hôm nay của bọn chúng, phía trước khẳng định vẫn còn đội thuyền phối hợp tác chiến với bọn chúng, sư tỷ nói rất đúng.

Vô Tấn trầm ngâm một lát, hỏi nàng:

- Ta nhớ ngươi từng nói Phượng Hoàng hội cũng sẽ phái thuyền tới trợ giúp, bọn họ lúc nào xuất phát?

Trần Anh cười khổ nói:

- Thật ra bọn họ xuất phát từ rất sớm, nhưng Lưu Cầu đảo cách nơi này quá xa, nếu ngày kia có thể đuổi tới, ta cảm thấy đã là may mắn rồi, mấu chốt là đêm nay, chúng ta có thể chịu đựng được hay không…

Con thuyền mất khống chế và Bạch Sa hội chặn đường giống như hai tảng đá nặng trịch đè nặng trong lòng mọi người, những người có thể chiến đấu chỉ còn lại mười ba người, nếu gặp phải đại đội nhân mã của Bạch Sa hội, bọn họ nhất định sẽ chết. xem chương mới tại tunghoanh(.)com

Đúng lúc này, trên cột buồm phụ phía đầu thuyền bỗng nhiên có thuyền viên nhìn ra xa hoảng sợ kêu lên:

- Mọi người mau nhìn phía trước!

Tất cả mọi người chạy vội tới mạn thuyền, ngây người nhìn chằm chằm vào phương xa, chỉ thấy dưới ánh sao, từ xa xuất hiện vô số chấm đen nhỏ, bên ngoài mười dặm, ước chừng có hai mươi chiếc thuyền lớn xếp thành hàng, Vô Tấn tái mặt, chuyện hắn lo lắng nhất rốt cuộc đã tới.

Phía trước chính là thiên la địa võng Bạch Sa hội bố trí, nhiệm vụ của ba chiếc thuyền kia chính là xua đuổi bọn họ chui vào trong tấm lưới chờ sẵn.

Hắn bước nhanh quay về khoang thuyền điều khiển, trong khoang thuyền đầy bừa bộn, khắp nơi là vết máu loang lổ, la bàn bị đập vỡ, vô lăng điều khiển chủ thuyền bị đánh gẫy thành hai đoạn, tạm thời còn lại một nửa cộng thêm một người điều khiển bằng tay, thuyền trưởng cầm lái đã bị giết chết, hiện giờ con thuyền do một lão chèo thuyền có kinh nghiệm khống chế bánh lái.

- Lão Vương, có thể thay đổi hướng đi của thuyền được không?

Vô Tấn vội hỏi.

- Công tử, vùng này hải lưu quá mạnh, tựa như một khối nam châm hút chúng ta đi qua, trừ phi có buồm trợ lực, ta hiện tại chỉ có thể khống chế con thuyền giữ thăng bằng, xem xem có thể chờ hải lưu yếu đi một chút hay không, chúng ta sẽ quay đầu về hướng bắc.

- Không có cách nào nữa sao?

- Rất khó!

Người chèo thuyền lắc đầu:

- Ta lo lắng không biết có thể tránh được đá ngầm ở Giải Cước đảo hay không!

Vô Tấn cau mày, lúc này đại ca Duy Minh bước nhanh tới, hắn cũng vô cùng sầu lo:

- Vô Tấn, không còn cách nào sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang