• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiếng đàn dương cầm vang lên, tiếng hát thanh thoát, êm dịu, ngọt ngào cũng theo đó mà bắt đầu.

“Là vì em hạnh phúc

Khi có anh

Bên cạnh em

Một nụ hôn thật khẽ

Lên đôi mắt

Em mỗi khi buồn

Những điều em thầm dấu

Trong trái tim

Đã lâu thật lâu


Dù ngày mai ra sao

Thì vẫn

Chỉ yêu người thôi

Dẫu chỉ là giấc mơ

Em xin mơ hoài

Cuối con đường nắng lên

Chờ anh đến

Đến khi nào

Trên thế gian

Mặt trời ngừng sáng

Lối em đi về

Ánh mắt này

Đôi tay này

Mãi thuộc về nhau”

Hàn Chấn Phong chìm đắm trong màn trình diễn của Triệu Vy, tâm anh xúc động dữ dội. Bảo bối của anh, tâm can của anh đang bày tỏ tình yêu đối với anh cho tất cả mọi người xem. Khoé mắt anh có chút ửng hồng, cuộc đời này anh đã trải qua quá nhiều gian nan đến cuối cùng đã được tiểu thiên sứ thuần khiết kia đưa anh ra khỏi cô độc cho anh biết cảm giác được yêu được che chở cho người phụ nữ mình yêu là như thế nào. Nếu lần đó không gặp được Triệu Vy không biết đến khi nào Hàn Chấn Phong anh mới thực sự biết được mùi vị của tình yêu, của hạnh phúc.

Mọi người cùng nhau quay lại khoảnh khắc Hàn thiếu phu nhân tặng quà đặc biệt cho Hàn tổng, ai ai cũng cảm thấy thật ngưỡng mộ cho đôi vợ chồng mới cưới này. Hai người họ là hai mảnh ghép hoàn hảo bù đắp tổn thất cho nhau để cùng nhau xây dựng nên cái gọi là hạnh phúc.

Lúc bài hát kết thúc Hàn Chấn Phong nhanh chóng đi lên sân khấu, anh vươn tay trước mặt Triệu Vy, cô đặt bàn tay mình lên tay anh. Hàn Chấn Phong dẫn cô đi ra, cả hai ôm nhau vô cùng tình tứ. Anh thì thầm giọng có chút men rượu:

“Anh thích món quà này lắm bảo bối, cảm ơn em!”

Triệu Vy ôm lấy cổ anh, hơi nhón chân lên vì mang giày cao gót nên chiều cao của cô cũng được nhích thêm tí. Kề trán mình lên trán anh, tiếng nói như có mị lực mê hoặc dù rất nhẹ:

“Ông xã, anh thích là được rồi! Em yêu anh!”

Hàn Chấn Phong khẽ cười rồi chớp lấy đôi môi xinh đẹp triền miên hôn như muốn thay vạn lời yêu thương gửi đến cô.

Quý quan khách lại tiếp tục chiêm ngưỡng một màn lãng mạn của Hàn Chấn Phong và Triệu Vy.

Đến khi khách dần tản về thì hai người mới bắt đầu ngồi lại ăn chút gì đó. Bạn bè rất có tâm chừa lại đò ăn cho cô dâu chú rể. An Hy không khỏi ngưỡng mộ thốt lên:

“Ngày nay ăn cơm tró ngập cả mặt, thật là ngưỡng mộ quá đi!”

Minh Huy ngồi bên véo má cô một cái rồi nói:

“Nếu muốn anh ngày mai kêu ba mẹ sang hỏi cưới em, cho em một hôn lễ đầy long trọng được không?”

“Đáng ghét, không thèm cưới anh!”

Hà My ngồi đối diện liền bĩu môi trêu chọc:

“Mọi người nhớ lời nó nói nha, về sau người ta không cưới thật thì đừng có mà khóc lóc kể lể.”

“Cái con nhỏ này…”

An Hy trừng mắt với Hà My, mọi người vui vẻ tiếp tục trò chuyện ăn uống. Ông Phùng ba của Phùng Mỹ Triều từ đâu đi đến vẻ mặt vô cùng hốt hoảng hỏi Hàn Chấn Phong:

“Cậu Phong, cậu có thấy con bé Mỹ Triều đâu không?”

Hàn Chấn Phong lắc đầu, múc cho Triệu Vy một ít súp bào ngư rồi mới trả lời:

“Cháu không biết, Phùng tiểu thư không phải luôn ở cùng bác sao?”

Ông Phùng thở dài ão não:

“Phải là nó đi cùng tôi, tôi đã dặn nó đừng đi lung tung gây sự mà không biết bây giờ trốn đi đâu rồi. Tôi chỉ sợ nó làm loạn rồi ảnh hưởng đến cậu và thiếu phu nhân.”

Triệu Vy thấy vẻ mặt lo lắng của ông Phùng thì vô cùng thương cảm. Người làm cha như ông ấy thật sự quá khổ sở, có đứa con gái nhưng chẳng nhờ được gì. Cô đành lên tiếng an ủi ông:

“Bác Phùng, bác đừng lo quá cháu nghĩ cô ấy có việc đi trước mà không nói với bác. Dù gì cô ấy cũng lớn rồi đi đâu sẽ tự biết đường về, bác nên về nghỉ ngơi đi thì hơn.”

Ông Phùng nhìn Triệu Vy trong lòng chỉ mong con gái ông có được một phần hiền dịu từ cô gái nhỏ này. Đứa con gái của ông quả thật bị nuông chiều đến hư rồi thật may mà Hàn Chấn Phong còn niệm tình xưa giữ lại chiếc ghế quản lí để ông có cơ hội tiếp tục làm việc ở Hàn thị. Rồi ông Phùng chào mọi người trở về nhà.

Sau khi hôn lễ kết thúc, Hàn Chấn Phong lái xe đưa Triệu Vy trở về dinh thự Hàn Thiên. Anh bế cô đi vào phòng ngủ được bày trí lãng mạn, trên giường có những cánh hoa quỳnh và tường vi xếp thành hình trái tim, ga giường màu trắng mới toanh, một phần ở ngay chỗ cửa sổ có nến thơm xếp thành hình đôi thiên nga.

Hàn Chấn Phong ngồi trên giường để Triệu Vy ngồi trên đùi mình, tay cô vẫn ôm lấy cổ anh. Cả hai im lặng nhìn đối phương, Triệu Vy có chút hồi hộp cắn nhẹ môi. Hàn Chấn Phong phát ra tiếng cười trầm thấp, giọng nói đầy quyến rũ vang lên:

“Vy, anh cuối cùng cũng có thể cưới em về nhà rồi. Anh rất hạnh phúc.”

Triệu Vy e thẹn đáp lại anh:

“Dạ, em cũng vậy!”

Hàn Chấn Phong cầm bàn tay có đeo nhẫn cưới của cô đưa lên miệng hôn, không hiểu sao cả người Triệu Vy lại có chút tê dại. Anh lại trao cho cô một nụ hôn nữa rồi để cô xuống giường nói là đi tắm vì người anh toàn mùi rượu. Triệu Vy đi đến phòng thay quần áo giúp anh lấy quần ngủ chẳng biết cô lục lọi kiểu gì lại lôi ra một tấm ga giường màu trắng à không nó có in một vệt máu và một dãy số. Cô đưa tay che miệng lại, cô nhớ tấm ga giường này là của khách sạn King và dãy số ghi trên đó là ngày cô đến gặp Hàn Chấn Phong nhờ anh giúp đỡ Tiểu Trí. Triệu Vy không ngờ anh lại giữ tấm ga giường này, đây là minh chứng cho sự thuần khiết, trong trắng của cô. Một niềm xúc động khó tả dấy lên trong lòng cô mà lúc này Hàn Chấn Phong trở lại cũng đang đi vào phòng thay đồ.

Thấy Triệu Vy thất thần ngồi ở tủ quần áo của mình, anh lo lắng đi đến hỏi:

“Bảo bối sao vậy em, sao lại khóc thế này?”

Triệu Vy không nói ôm chầm lấy anh, Hàn Chấn Phong nhìn thấy vật trong tay cô thì khoé môi cong lên. Tay lau đi nước mắt đang lăn dài trên gương mặt xinh đẹp rồi mới nói:

“Em vì thấy tấm ga giường này mà khóc hả, đúng là bảo bối ngốc mà!”

Triệu Vy nén lại cảm xúc, cô nghẹn ngào:

“Anh giữ lại làm gì chứ còn bỏ trong tủ quần áo nữa lỡ bẩn đồ thì làm sao?”

“Đây là kỉ niệm đầu tiên của hai chúng ta anh tất nhiên phải giữ lại. Anh không muốn bỏ lỡ bất kì một khoảnh khắc nào với em hết, bà xã”

Triệu Vy hạnh phúc ôm chầm lấy anh, Hàn Chấn Phong vỗ về cô. Triệu Vy khóc một hồi cũng nín rồi nhìn về phía anh, gương mặt có chút đỏ:

“Sao anh không mặc đồ vào đi?”


Hàn Chấn Phong lúc này mang bộ mặt vô cùng lưu manh, kề sát vào gương mặt thanh tú, thả ra từng lời rất chi là vô liêm sĩ:


“Mặc làm gì, anh quấn khăn thôi lát nữa cởi ra ngay bây giờ.”


“Nói nhăng nói cuội, em đi tắm đây!”


Triệu Vy đẩy anh ra, tay vơ lấy một túi xách quà tặng lớn ba chân bốn cẳng chạy vào phòng tắm. Hàn Chấn Phong nhìn theo mà buồn cười, bảo bối vẫn là rất ngại ngùng đây mà…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK