• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Thì ra là yêu thú cấp một Tuyết Lang!”

Nhìn thấy là yêu thú cấp một, trong lòng Dương Phàm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trên mặt hắn lại nhanh chóng lộ ra biểu cảm hưng phấn.

Con Tuyết Lang này chẳng lẽ đặc biệt xuất hiện để hắn luyện tập sao?

Ngay sau đó!

Dương Phàm cầm trên tay một thanh kiếm gỉ chạy thẳng về phía Tuyết Lang, lúc này Tuyết Lang cũng lao về phía Dương Phàm ở đối diện.

Lệ khí trên người Tuyết Lang cực kỳ đáng sợ, răng nanh trong miệng nhắm thẳng vào đầu Dương Phàm.

Dương Phàm thấy vậy vội vàng nghiêng người né tránh.

Giây tiếp theo, Dương Phàm siết chặt nắm đấm, một luồng tinh thần chỉ lực đáng sợ đột nhiên bộc phát từ nắm đấm của hẳn.

Trong tích tắc, Dương Phàm tung ra một cú đấm trúng vào mạnh vào mặt Tuyết Lang.

Ẩm...

Tuyết Lang tru lên một tiếng thảm thiết rồi ngã xuống đất, nhưng nó ngay lập tức đứng lên một lần nữa, lại tấn công về phía Dương Phàm.

Dương Phàm thi triển thân pháp, nhảy lên không trung, nghênh đón đòn tấn công của Tuyết Lang.

Giữa không trung, Dương Phàm tấn công liên tục, không ngừng vung thanh kiếm gỉ trong tay.

Trong lúc nhất thời, kiếm khí cường đại cắt xuyên qua khoảng không, trực tiếp chém trúng cơ thể Tuyết Lang.

Gàoo...

Máu tươi trên người Tuyết Lang lập tức bắn ra, sau đó nó gầm lên đau đớn.

Thấy thế, Dương Phàm hét lên một tiếng.

“Trong lúc ngươi bị thương, giao mạng ra đây!”

Cùng lúc đó, Dương Phàm lại cầm thanh kiếm gỉ chém mạnh về phía Tuyết Lang, kiếm khí cường đại đánh thẳng vào đầu Tuyết Lang.

Gàoo....

Lúc này, Tuyết Lang lại gầm lên một tiếng, đâm thẳng vào thanh kiếm gỉ trong tay Dương Phàm.

Ẩm...

Âm thanh phản chấn vang lên, Tuyết Lang bị đánh bay hơn mười thước, Dương Phàm không dám chần chừ, vội vàng vung kiếm, một lần nữa đâm về phía Tuyết Lang.

Tuyết Lang vừa bị chấn động đến mức đầu đau như búa bổ, nó khẽ lắc đầu, muốn khiến bản thân tỉnh táo lại.

Nhưng mà...

Đúng lúc này, thanh kiếm gỉ của Dương Phàm đột nhiên áp sát Tuyết Lang.

Chờ đến lúc Tuyết Lang phát hiện ra thì đã muộn, nó vừa định né tránh thì đã bị một kiếm của Dương Phàm đâm xuyên qua đầu.

Đã đến nước này thì đã có thể lấy được mạng của Tuyết Lang.

Nhìn thấy Tuyết Lang đã chết, Dương Phàm nặng nề thở phào một hơi.

Đây là trận chiến đấu đầu tiên của hắn kể từ khi hắn tự tu luyện đến nay, vì vậy trạng thái chiến đấu của hắn vô cùng căng thẳng.

Đúng lúc này, nữ tử thần bí xuất hiện bên cạnh Dương Phàm và nói.

“Cảm giác thế nào?”

Dương Phàm dường như vẫn chưa thể phục hồi từ sau trận chiến vừa rồi, hắn thở hổn hển đáp.

“Vừa căng thẳng lại vừa kích thích. Trải qua trận chiến này, †a cũng đã hiểu thế nào là trận chiến sinh tử”

“Trong trận chiến sinh tử, hoặc là ngươi chết hoặc là ta mất mạng, không có chỗ cho sự qua loa đại khái.”

Nghe vậy, nữ tử thần bí nói.

“Không tệ, xem ra trận chiến này đã cho ngươi rất nhiều hiểu biết.”

“Nhưng mà tiếp theo ngươi còn cần phải nỗ lực hơn nữa mới được.”

“Đối phó với yêu thú cùng cấp với ngươi cũng đã cực kỳ khó khăn, vậy làm sao ngươi có thể trở thành một kiếm tu đủ †ư cách?”

“Từ xưa tới nay, kiếm tu luôn là vô địch đối với đồng cấp, cho dù đối mặt với yêu thú, cũng có thể một kiếm giết chết!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK