Mục lục
Truyện: Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Lăng

Tốt hơn là vì nhau.

Chuyện xảy ra quá bất ngờ.

Quý Thiển Ngưng không muốn dây dưa quá nhiều, chỉ cần bước thêm một bước nữa thì cô có thể rời khỏi nơi thị phi này rồi.

Gì mà Triệu Hân Nhiên, Tiết Gia Lệ, đều là người mà cô ghét cả, sống hay chết thì liên quan gì đến cô chứ?

Nhưng Tiết Gia Lệ lại ngất xỉu, cô do dự.

Tiết Gia Lệ đúng là đáng ghét thật, nhưng rốt cuộc vẫn là mẹ Mạc Hạm.

"Dì Tiết, dì làm sao vậy? Dì đừng làm con sợ, dì mau tỉnh lại đi!"

Nhìn thấy Triệu Hân Nhiên ôm cơ thể Tiết Gia Lệ lắc lư điên cuồng, Quý Thiển Ngưng nhíu mày thật chặt, bước chân chuyển hướng bước về phía đó.

Triệu Hân Nhiên bỗng ngẩng đầu lên, nửa bên mặt sưng tấy, nhìn cô chằm chằm như đang nhìn kẻ thù, khóe miệng nhếch lên.

"Ngu xuẩn!" Quý Thiển Ngưng lạnh giọng, cướp lời trước khi cô ta phun ra những lời bẩn thỉu: "Có biết người già té xỉu nghiêm trọng thế nào không? Cô lắc bà ấy mạnh như thế, nếu như bà ấy có bị gì thì cô có chịu trách nhiệm không?!"

Triệu Hân Nhiên nghe vậy lập tức biến sắc, quên phản bác, cũng không dám lắc nữa, ngơ ngẩn nhìn cô: "Vậy cô nói phải làm sao bây giờ?"


Tiết Gia Lệ bảo dưỡng tốt nên nhìn qua như mới hơn 40, thực tế thì tuổi bà đã sắp tới 60 rồi, quanh năm suốt tháng bệnh tật ốm yếu, vì sao lại ngất xỉu thì rốt cuộc không ai biết rõ nguyên nhân.

Đây là lần đầu tiên Quý Thiển Ngưng gặp phải vấn đề này, không biết nên xử lý như thế nào, cô ngồi xổm xuống, ngón tay cái dùng sức ấn nhân trung của Tiết Gia Lệ.

*Đường lõm tiếp giáp giữa môi và mũi. Fun fact là người có nhân trung dài hoặc sâu thì được gọi là có phúc đó mọi người.

Cô dùng hết sức lực, ấn gần nửa phút, bỗng Tiết Gia Lệ phát ra một tiếng rên nhẹ, mở to mắt.

"Dì Tiết!" Triệu Hân Nhiên vui mừng khôn xiết.

Tiết Gia Lệ lại như là nghe không thấy, hai mắt trắng dã, nhìn trần nhà thở hổn hển.

Người tỉnh rồi, bước tiếp theo nên làm như thế nào ta? Quý Thiển Ngưng không biết phải làm sao.

Tiết Gia Lệ trông rất đau đớn, đôi môi trắng bệch, hơi thở yếu ớt, ánh mắt trống rỗng, giống như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

Cô đột nhiên nghĩ đến cuộc trò chuyện mà cô đã nghe trên phim trường. Tiết Gia Lệ mắc bệnh tiểu đường, cần phải dùng insulin, nếu đường huyết quá thấp thì bà rất dễ bị chóng mặt.

Nguyên nhân thì có thể đoán được đại khái, nhưng Quý Thiển Ngưng vẫn không biết phải làm thế nào, cô đứng lên chạy ra bên ngoài.

Phát hiện tình hình của Tiết Gia Lệ không ổn, Triệu Hân Nhiên cũng hoảng sợ, nhìn thấy Quý Thiển Ngưng chạy thẳng một mạch như thế, cô ta vừa gấp vừa giận, la to: "Đồ tiện nhân ác độc, nếu dì Tiết xảy ra chuyện gì thì tôi không để yên cho cô đâu!"

Quý Thiển Ngưng chỉ muốn đi tìm một người đáng tin cậy để hỗ trợ, coi như không nghe thấy những lời mắng chửi phía sau, cô chạy vụt qua hành lang không người bằng tốc độ chạy nước rút 100 mét.

Đúng lúc có một người đàn ông bước ra khỏi thang máy, cô không tránh kịp nên đâm thẳng vào.

"Cẩn thận!"

Đối phương phản ứng nhanh nhẹn, giữ chặt cô lại nên cô mới may mắn không bị ngã.

"Rất xin lỗi rất xin lỗi, tôi...... Tôi có việc gấp cho nên......" Quý Thiển Ngưng thở hồng hộc, lời còn chưa nói hết, cô nhận ra khuôn mắt của đối phương, ngẩn người. Cô không kịp vui mừng, vội nói: "Mẹ cậu ngất xỉu rồi!"

Người tới đúng là em trai Mạc Hạm, Mạc Văn Châu.

Mạc Văn Châu giống Tiết Gia Lệ, ngũ quan tinh xảo sắc nét, trong sự điềm đạm lại có nét dịu dàng, như là cậu ấm nhà giàu trong các manga shoujo. Vóc dáng anh ta thon gầy, mặc một bộ tây trang cao cấp, bị người khác tông vào thì vẫn đứng thẳng, rất bình tĩnh.

*Thể loại manga dành cho thiếu nữ, nổi bật như Nữ Hoàng Ai Cập.

Nghe nói Tiết Gia Lệ quay xong, nên Mạc Văn Châu tự mình đi lên đón người, mới vừa ra khỏi thang máy thì bị một cô gái lạ mặt va phải. Anh còn chưa kịp suy nghĩ vì sao cô gái xa lạ này lại nhận ra anh thì nghe được đoạn sau của câu nói kia, trên khuôn mặt bình tĩnh của anh hiện lên một vết nứt, vội hỏi: "Ở đâu?"

"Toilet nữ."

Mạc Văn Châu bỏ cô ra, chạy về phía toilet ở cuối hành làng.

Quý Thiển Ngưng theo tiềm thức tính đuổi theo.

"Thiển Ngưng, nhanh lên chị ơi, đạo diễn giục rồi!" Cố Tâm Mỹ mở rèm lều ghi hình thì thấy cô.

Quý Thiển Ngưng dừng chân lại.

Con trai ruột qua đó rồi, hẳn là không có việc gì đâu nhỉ?

Vẫn là nên đi đóng phim trước.

Đi vào bên trong, Quý Thiển Ngưng đem chuyện Tiết Gia Lệ ngất xỉu nói cho Chu Hồng nghe.

Chu Hồng vô cùng hoảng sợ, cũng không vội vàng quay phim nữa, gạt những chuyện đang làm sang một bên, đi ra ngoài xem xét.

Mạc Văn Châu đang ôm Tiết Gia Lệ đi tới, hai đám người chạm mặt nhau

"Gia Lệ, chị không sao chứ?" Chu Hồng bước nhanh tới đó.

Tiết Gia Lệ đã tỉnh nhưng lại không có sức để nói chuyện.

"Có thể là bị tụt huyết áp, để cháu đưa mẹ đi bệnh viện trước." Mạc Văn Châu nói nhanh.

Chu Hồng nhận ra Mạc Văn Châu, cũng không có thời gian hàn huyên, bà lo cho Tiết Gia Lệ nên nhờ một trợ lý đi theo họ.

Triệu Hân Nhiên cũng tung tăng đi theo.

Tới bệnh viện, sau khi truyền xong một bình glucose thì Tiết Gia Lệ mới hoàn toàn khôi phục. Hai trong mắt vẩn đục của bà chậm rãi chuyển động, nhìn thấy Triệu Hân Nhiên đứng đợi ở trước giường bệnh, bà lại hoa cả mắt, hỏi: "Hân Nhiên, rốt con cuộc muốn làm gì!"

"Dì Tiết, con xin lỗi, con không hề cố ý tông phải dì đâu, đều là bởi vì con tiện nhân Quý Thiển Ngưng kia!" Triệu Hân Nhiên hoảng loạn giải thích, nói: "Là cô ta đánh con trước, dì nhìn đi, mặt con bị như vậy là do cô ta đánh đó! Con chỉ là giận nên muốn đánh trả thôi, lại bị cô ta tránh được, con không ngờ người đi vào lại là dì."

Tiết Gia Lệ ôm ngực, nói: "Nhưng chính dì nghe thấy con muốn giết cô ấy! Lần trước con cũng nói muốn giết cô ấy. Có phải nếu dì không vào thì con thật sự sẽ giết cô ấy ở trong đó không!"

"Không phải đâu dì Tiết, con chỉ là quá kích động mà thôi, sao con có thể giết người được chứ!"

Tiết Gia Lệ không muốn nghe những lời ngụy biện của cô ta, vô cùng thất vọng, nói: "Trước kia con ngoan ngoãn hiểu chuyện lắm mà, sao bây giờ lại trở nên ác độc như vậy? Ngay cả dì cũng không nhận ra con nữa!"

Triệu Hân Nhiên sợ hãi lắc đầu, nói: "Dì Tiết, dì nghe con giải thích đi mà, người ác độc không phải con, là con tiện nhân Quý Thiển Ngưng kia, là nó! Chắc chắn là nó biết dì đi vào nên cố tình né tránh, chắc chắn là do nó gài bẫy!"

Tiết Gia Lệ nhìn Triệu Hân Nhiên đang nói xằng bậy bằng ánh mắt "Chẳng lẽ là con điên rồi", thất vọng lắc đầu, nói: "Bây giờ dì không muốn thấy con, con đi đi."

"Không! Con không đi, con muốn ở lại chăm sóc dì."

Tiết Gia Lệ bị sự ầm ĩ của cô ta làm nhức đầu, bà nhắm mắt lại, vẫy vẫy tay, nói: "Mạc Châu, mời con bé ra ngoài đi."

Mạc Văn Châu hoàn toàn không hiểu hai người họ đang nói gì, chỉ nghe được là do Triệu Hân Nhiên xô ngã Tiết Gia Lệ, dẫn tới Tiết Gia Lệ hôn mê thì lập tức không vui, khách sáo lịch sự nói: "Hân Nhiên, sức khỏe mẹ tôi không tốt, mong cô không nên quấy rầy bà nghỉ ngơi."

Triệu Hân Nhiên bị nhốt bên ngoài phòng bệnh VIP, ngơ ngác nhìn xung quanh, đột nhiên nhớ tới quảng cáo còn chưa quay xong, cô ta vội quay đi.

Xong rồi.

Túi xách của cô ta còn đang ở chỗ trợ lý, không có điện thoại, không có tiền, không thể đi đâu cả.

Cô ta chỉ đành gõ cửa.

Mạc Văn Châu đen mặt ra mở cửa, đưa cho cô ta 100 tệ rồi "tiễn vong".

Trở lại địa điểm quay, Triệu Hân Nhiên bị đạo diễn mắng xối xả: "Mười mấy người chúng tôi ở đây chờ cô, cô không nói gì đã chạy đi rồi? Không có chút diễn xuất nào, lại còn không chịu được khổ, làm gì cũng không xong, không có tiếng tăm mà đã dám học thói chảnh chọe của người khác, đm, cô nghĩ mình là ai? Không muốn quay thì phắn ngay!"

Triệu Hân Nhiên sao chịu nổi sự xúc phạm như thế, giận dữ mắng lại: "Tôi thích giở thói ngôi sao thế thì sao? Chỉ là cái quảng cáo rác rưởi, tôi cũng chẳng hiếm lạ gì!"

Triệu Hân Nhiên mang theo trợ lý rời đi.

Trên đường trở về, cô ta nhận được điện thoại của người đại diện: "Cô không quay quảng cáo? Cô có biết nếu vi phạm thì chúng tôi phải bồi thường gấp ba lần số tiền đó không!"

Triệu Hân Nhiên cười lạnh, nói: "Không phải chỉ là tiền sao, nhà tôi có rất nhiều!"

Người đại diện lập tức nghẹn lời, hận cô ta gây phiền toái cho mình, lại hận bản thân không dám đắc tội nhà họ Triệu, châm chọc: "Nếu cô Triệu ngài đây đã có năng lực như vậy, thì sau này cũng đừng hỏi tôi chuyện tài nguyên nữa."

Triệu Hân Nhiên giận dỗi xong thì lại hối hận, nghĩ nghĩ rồi nói: "Chương trình kìa thì sao?"

"Mặc kệ cô có muốn quay hay không, không quay thì nhớ đem đem số tiền gấp ba lần đến phòng tài vụ để bồi thường chuyện vi phạm hợp đồng!" Người đại diện tức giận không muốn trả lời cô ta, dứt khoát cúp máy.

Triệu Hân Nhiên nói trợ lý lái xe đến công ty nhà mình, đòi tiền ba mình.

Một hai ngàn vạn đối với cha Triệu thì không đáng là báo, chỉ là ông nghe nói Triệu Hân Nhiên tự tiện vi phạm hợp đồng thì nói một cách giận dữ: "Chuyện con làm thì tự con lo đi, ba không có rảnh quét dọn cho câu đâu!"

Cha Triệu không cho cô ta tiền, Triệu Hân Nhiên lại đi hỏi bác cả. Bác cả cũng không muốn cho cô ta, cô ta lại không thể lấy ra số tiền lớn như vậy, cuối cùng vẫn là gọi điện cho người đại diện, cầu xin đối phương tha thứ cho mình, cũng thề thốt là sau này chắc chắn sẽ ngoan ngoãn.

Quý Thiển Ngưng không chắc Mạc Hạm có biết chuyện Tiết Gia ngất xỉu không, sau khi quay phim xong thì cô về nhà, gọi điện cho Mạc Hạm

Chuông đổ rất lâu thì bên kia mới nghe máy, giọng nói nhẹ nhàng của Mạc Hạm truyền đến: "Chị đây?"

"Chị bận lắm sao?" Quý Thiển Ngưng nói: "Em vừa mới hỏi An Huệ, cô ấy nói là hôm nay chị được nghỉ mà."

Mạc Hạm dừng một chút, nói: "Ừm, hôm nay không quay phim. Vừa rồi điện thoại không ở bên cạnh."

Sau chuyện hai người tranh cãi vì vết sẹo thì giữa họ vẫn luôn có gì đó không ổn. Mạc Hạm không hỏi cô vì sao lại gọi đến, Quý Thiển Ngưng đột nhiên không biết nên nói gì, đành phải hỏi vớ vấn: "Đóng phim mệt không?"

Mạc Hạm cười khẽ ra tiếng, không đáp mà hỏi lại: "Lúc em đóng phim có mệt không?"

...... Tâm sự đàng hoàng được không?

Quý Thiển Ngưng biết là mình hỏi thừa thãi, chỉ là cô nhớ rõ bộ phim điện ảnh《Hắc trầm》này được quay ở một hầm mỏ dưới lòng đất, điều kiện rất gian khổ, còn có tính nguy hiểm nhất định. Kiếp trước, vì quay bộ điện ảnh này mà cô ở bên Mạc Hạm trong hầm mỏ gần một tháng, sau đó cô còn đổ bệnh.

Cơ thể Mạc Hạm khỏe hơn cô rất nhiều.


Đề tài này quá giới hạn mất rồi.


- ----


Mình nghĩ con Watt trên điện thoại mình có thể xếp vào hạng đầu của sự hl trên các app Watt ở các điện thoại khác. Dù mình không cập nhật thì nó cứ giật giật, lúc thì là phiên bản mới nhất, lúc thì là phiên bản cũ, chỉ cần 1 giấc ngủ thôi nó cũng thay đổi rồi. Giờ nó đang ở phiên bản không giới hạn truyện offline nhưng có quảng cáo:))) Mà mình sống khổ quen rồi, không biết các bạn biết cái phiên bản giới hạn 25 truyện offline là bản mấy chấm để mình tải lại, chứ bữa giờ nhìn giao diện khó chịu quá. 🤦


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK