• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

64: Cho Cơ Thể Vô Dụng Này Về Với Cõi Chết Đi Thôi


Lúc đi, Khương Ngộ không quay đầu lại.
Nhưng y cảm nhận được ánh mắt của Ân Vô Chấp dõi theo như hình với bóng tới tận khi y rẽ vào góc khuất.
Khương Ngộ hỏi Tề Hãn Miểu: "Ngươi có từng nghe lời đồn bóng gió nào chưa".
Tề Hãn Miểu chần chừ: "Ý bệ hạ là...".
"Trẫm và Ân Vô Chấp".
Tề Hãn Miểu nhìn vẻ mặt y.

Lão không phải Ân Vô Chấp, khó mà đoán được Khương Ngộ đang nghĩ gì nếu chỉ nhìn cặp mắt tĩnh lặng kia, có thể y chỉ thuận miệng nhắc tới, mà cũng có thể y đang sắp sửa hỏi tội.
"Có đôi điều ạ".
"Nói ta nghe".
Thực ra cũng chẳng khác mấy so với những gì Ân Vô Chấp đã kể.

Họ cười nhạo hắn đường đường là một thiếu tướng quân mà bị hoàng thất gọi đi giải Quý Phi Kiều, trong lời nói ít nhiều gì cũng có ý xem thường và chế giễu.
Đại ý là rồi hắn cũng sẽ bị vứt bỏ.
Dù sao Khương Ngộ cũng là thiên tử, bên cạnh y thiếu gì nam nữ đủ loại, còn cần đến Ân Vô Chấp hay sao? Nếu hắn cũng yên ổn lấy võ nghệ để khiến kẻ khác phục như một võ tướng bình thường thì thôi đi, đằng này lại khiến bản thân lưu lạc tới bước đường phải lấy sắc hầu người, quả là không có tiền đồ.
"Nghe nói Ưng Quân cũng khá bất mãn với hành vi của Thế tử, hành vi của chủ tướng ảnh hưởng tới thể diện của toàn quân, tất cả mọi người đều thấy hổ thẹn".
".".
Bao giờ con người mới hiểu rõ – cái thứ mang tên hổ thẹn cũng chỉ là lo sợ không đâu.
Chẳng có lợi ích thực tế nào ngoài việc hạ thấp bản thân trước mắt những kẻ lắm lời.
Cũng có thể đó mới là con người.

Vì là người nên khó tránh khỏi việc bận tâm đến những điều ấy, dù là Hoàng đế tương lai như Ân Vô Chấp thì cũng phải bận tâm.
Khương Ngộ nhắm mắt lại, không nói gì thêm nữa.
Y không thể thay đổi thế giới này, cũng lười không muốn cố thay đổi cái nhìn của bất cứ ai, chỉ đành hi vọng Ân Vô Chấp có thể tự ngộ ra mà thôi.
Đây có lẽ sẽ là một dấu ấn nổi bật trong quá trình trưởng thành của hắn.
"Đi gặp Diêu Thái hậu".
Tề Hãn Miểu nghe câu ấy mà kinh ngạc nhìn Khương Ngộ vài lần, thấy y chỉ ủ rũ ngồi đó chứ chẳng ra lệnh thêm thì mới yên lặng đẩy y tới viện của Diêu Cơ.
Nghe thông báo của kẻ hầu, Diêu Cơ buông cuốn kinh thư mình đang bị phạt chép, nhanh chóng bước ra ngoài.

Có lẽ là để che đi vết thương kia nên thị đeo dây buộc trán, quần áo cũng rất mộc mạc giản đơn.
Thị tự tay đẩy Khương Ngộ vào phòng trong, bảo hạ nhân lui hết rồi vui vẻ nói: "Ngộ Nhi, con tới thăm mẹ sao?".
"Đừng động tay vào Ân Vô Chấp".
Gương mặt mừng rỡ của Diêu Cơ cứng lại: "Con tới thăm mẹ chỉ vì chuyện này?".
Khương Ngộ thản nhiên nhìn thị: "Trẫm không muốn thấy Ân Vô Chấp gặp chuyện".
Diêu Cơ mím môi thật chặt, nắm lấy chén trà: "Ân Vô Chấp là kẻ thù của mẹ.

Con che chở hắn trước mặt mẹ như thế, con có từng nghĩ mẹ sẽ có cảm giác ra sao chưa?".
"Nếu mẫu thân không ra tay thì bí mật kia sẽ chỉ có mình trẫm và Ân Vô Chấp biết, nếu mẫu thân lại tiếp tục ra tay, trẫm sẽ cho tất cả mọi người biết chuyện".
Diêu Cơ nở nụ cười kì dị: "Con muốn cho tất cả mọi người biết chuyện? Ngộ Nhi à, mẹ không nghe nhầm đấy chứ, con muốn cho tất cả mọi người biết chuyện thật sao?".
"Tất cả mọi người biết chuyện, trẫm sẽ chết".
Gương mặt của Diêu Cơ lại trở nên đau khổ: "Con không sợ chết, lẽ nào cũng không sợ phải gánh chịu tiếng xấu muôn đời? Không sợ bị người người thóa mạ, không sợ khiến hoàng tổ mẫu con đau lòng, cả Thường Cẩm Văn nữa, cô ta tốt với con đến thế nhưng con cũng chẳng bận tâm đến cô ta sao, Ngộ Nhi?".
Đây chính là những gì Diêu Cơ bấu víu vào.
Có lẽ dù nguyên chủ có thể buông bỏ bản thân, nhưng lại không thể buông bỏ trách nhiệm và chữ hiếu.

Thì ra trong mắt tất thảy những nhân vật xung quanh thì nguyên chủ lại là một người như thế, có thể nhượng bộ nhiều lần, có thể chịu thiệt vì kẻ khác.

Khương Ngộ không biết phải làm thế nào để thể hiện rằng mình có bận tâm.

Y thoáng nghĩ ngợi rồi nói: "Trẫm chỉ bận tâm đến Ân Vô Chấp".
Biểu cảm trên mặt Diêu Cơ vặn vẹo, thị đứng phắt dậy, đi qua đi lại trong phòng, một lúc sau mới lên tiếng: "Chỉ vì Ân Vô Chấp mà con không để tâm tới mẹ ruột, không để tâm tới mẹ nuôi, cũng không để tâm tới hoàng tổ mẫu? Thậm chí không để tâm tới chuyện bị người người thóa mạ, phải gánh chịu tiếng xấu muôn đời...".
Khương Ngộ im lặng chốc lát, đáp: "Đúng thế".
Chính sự im lặng ấy, dù chỉ là trong khoảnh khắc, đã giúp Diêu Cơ vực dậy quyết tâm.

Thị biết ngay mà, sao con trai thị có thể không bận tâm tới những chuyện này cơ chứ? Thị cố ý nói: "Thế thì con cứ làm đi".
Khương Ngộ không nhúc nhích.
Theo như những gì y đoán, tiếp theo chắc chắn Diêu Cơ sẽ nhấn mạnh và phóng đại hậu quả để đe dọa y.
Quả nhiên.
"Con cho tất cả mọi người biết đi, con không phải con trai của thiên tử, cha con chính là Văn Vương nước Triệu – cũng chính là thiên tử nước Triệu hiện nay, con hãy cho tất cả mọi người biết đi, mẹ con đây, mẹ con không tiếc tốn hơn hai mươi năm để sinh hạ một Hoàng đế cho địch quốc!".
Thị bước tới trước mặt Khương Ngộ, đứng im đó nhìn y: "Thế rồi mẹ sẽ không về nhà được, còn con, ở Đại Hạ này, con sẽ bị người người thóa mạ.

Khi ấy con sẽ hiểu cái gì được gọi là tường sụp người lại đẩy thêm, những trưởng bối ngày xưa yêu thương con, đệ đệ kính trọng con, cả đám bách tính tôn sùng con như thần thánh kia nữa...".
Vạt váy bị thổi tung, cơn gió lướt qua tai Khương Ngộ.
"Họ sẽ không tiếc bất cứ thứ gì để gi3t chết con".
"Thanh danh tốt đẹp của con trước nay, tất cả, đều sẽ biến thành tro bụi".
Bên tai y bỗng có tiếng ồn ào.
Vô số những lời mắng chửi đầy giận dữ vang lên.
"Giết y!".
"Y không xứng làm thiên tử của Đại Hạ!".
"Cút mau, cút khỏi Đại Hạ...".
Bàn tay Khương Ngộ bị nắm chặt lấy.

Hai đôi mắt cực kì tương đồng đối diện với nhau: "Ngộ Nhi à, mẹ biết con sẽ không làm thế".
"Chỉ cần con nghe mẹ, diệt trừ Đại Hạ, giúp phụ hoàng con thống nhất thiên hạ này, chúng ta sẽ được về nhà.

Mẹ biết điều ấy là rất khó khăn, con đã lớn lên ở nơi đây từ nhỏ và cũng có rất tình cảm với đám người kia, nhưng phụ hoàng đã nói sẽ cho con thời gian, sau này mẹ cũng sẽ cầu xin chàng tha cho họ Khương một con đường sống...".
Đúng là rất khó khăn.
Với nguyên chủ mà nói, chuyện này quả thực không thua gì sấm sét giữa trời quang.
"Ân Vô Chấp rất thích con".

Diêu Cơ nói.

"Mẹ hiểu rồi, hắn sẽ không tiết lộ bí mật của chúng ta cho bất kì ai, mẹ có thể không ra tay với hắn nữa, sau này hắn vẫn sẽ là món đồ của con, để lại cho con chơi đùa".
Hôm sau, Khương Ngộ lại tắm rửa xông hương rồi tới nghe lão hòa thượng già tụng kinh.
Lần này y không lăn ra ngủ, mà ngắt ngang những câu nói thao thao bất tuyệt của lão: "Trẫm tìm được lí do để sống rồi".
Không Văn: "?".
"Trẫm có người thương, muốn ra ngoài đi dạo cùng người đó".
Không Văn liên tục niệm mấy tiếng a di đà phật.

Sau đó lão bước ra khỏi thiện phòng, vui mừng truyền đạt tin tức cho Thái hoàng thái hậu: "Bệ hạ đã lấy lại ý chí sống rồi".
"Đương nhiên mọi chuyện vẫn phải từ từ mới được".
"Nếu người muốn thì cứ để người ra ngoài một chút, thả lỏng một chút".
"A di đà phật, thiện tai thiện tai.

Lão nạp không dám nhận đâu".
Sau một khoảng thời gian suy nghĩ, cuối cùng Thái hoàng thái hậu vẫn thả Ân Vô Chấp ra.

Tới khi hai người gặp lại Ân Vô Chấp đã sửa soạn chỉnh tề, trừ vết thương trên mặt vẫn chưa lành hẳn thì về cơ bản đã quay lại với vẻ hào hoa khi trước.
Tề Hãn Miểu vui vẻ cầm một con diều lớn: "Thưa điện hạ, bệ hạ nói muốn đi thả diều cùng ngài".
Khương Ngộ cũng đang vui.

Đúng, y đang vui, Ân Vô Chấp nhận ra được, y có vẻ rất vui – tuy người ngoài trông vào thì vẫn chẳng thấy biểu cảm gì.
Vậy là Ân Vô Chấp cũng vui.
Khương Ngộ chủ động giơ hai tay ra với hắn: "Lưng".
Y nhanh chóng nằm rạp lên tấm lưng dày rộng của Ân Vô Chấp, vòng tay qua cổ hắn, nói với những người xung quanh: "Không được đi theo".
Ân Vô Chấp vô thức nhắc nhở: "Nên để họ theo chứ".
"Trẫm chỉ muốn đi cùng Ân ái khanh thôi".
"...".

Nhịp tim Ân Vô Chấp tăng nhanh trong im lặng, hắn ho nhẹ một tiếng, nói với Thái hoàng thái hậu đang nửa vui nửa âu sầu: "Thần sẽ bảo vệ bệ hạ thật tốt".
Dĩ nhiên Khương Ngộ không muốn hắn bảo vệ mình.
Y đã dụ được Diêu Cơ nói ra bí mật, y phải kể cho Ân Vô Chấp.

Ân Vô Chấp giết nhiều người Triệu như thế, bao nhiêu huynh đệ cùng vào sinh ra tử với hắn lại chết trong tay người Triệu như thế, nhất định là hắn hận người Triệu thấu xương.
Khương Ngộ sắp ngất vì vui rồi, y sắp chết.
Không còn nghi ngờ gì nữa, nhất định Ân Vô Chấp chỉ muốn giết y ngay lập tức.
Y bảo tất cả mọi người lui xuống là để tiện cho Ân Vô Chấp ra tay, đến khi họ lên cao hơn chút nữa thì ngay cả Thập Lục cũng bị xua đi nốt.
Trên đỉnh núi vẫn còn chút tuyết đọng, nhưng hai bên chân núi thì đã mọc cỏ xanh.
Cảnh xuân hôm nay vừa đẹp vừa ấm áp, từng bước chân của Ân Vô Chấp cũng theo đó trở nên thoải mái tung tăng.

Hắn đưa Khương Ngộ sang một sườn núi gần ngôi chùa, đặt y xuống một tảng đá lớn dưới ánh nắng ấm áp, ấy thế mà y lại ngoan ngoãn ngồi đó chứ không ngả người về sau.
"Hôm nay bệ hạ vui đến thế ư?".
Khương Ngộ khẽ nheo mắt vì nắng chói, y nhìn những áng mây trôi trên trời, thở dài một tiếng thật nhẹ.

Nét tử khí âm u khi trước đã thay đổi hẳn, từng chi tiết dù là bé nhỏ nhất trên người y cũng toát lên vẻ bình an và viên mãn.
"Hôm nay thời tiết rất đẹp".
"Đúng thế".

Ân Vô Chấp không hề dời mắt khỏi y.

"Mặt trời ấm áp, nắng xuân sáng ngời".
Cơn gió thổi qua lọn tóc dài bên má Khương Ngộ, Ân Vô Chấp bèn giơ tay vuốt lại cho y.
"Ngươi đã bao giờ muốn biến thành mây trên trời hay chưa".
"Cũng từng có lúc".

Ân Vô Chấp vẫn nhìn y.

"Khi thần không vui".
"Trẫm thì luôn muốn thế".
Ân Vô Chấp hơi khựng lại, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn trời.
Rồi hắn lại cúi xuống, bắt đầu điều khiển cho con diều bay lên: "Đây là lần thứ nhất bệ hạ thả diều nhỉ? Lát nữa người có muốn tự cầm không?".
"Được thôi".
Được thôi.

Y còn thêm chữ "thôi" vào nữa.
Ân Vô Chấp cười thầm vì chữ ấy, lại quay sang nhìn y: "Thế bây giờ bệ hạ có muốn biến thành mây không?".
"Không".

Không cần muốn, bởi chẳng mấy chốc nó sẽ thành sự thật.
Vài câu nói ngắn ngủn của y cũng khiến Ân Vô Chấp từ ủ rũ thành vui vẻ.
Hắn nhanh chóng giơ diều lên: "Người bắt gió [1] hay để thần bắt gió đây?".
[1] Bắt gió: Cầm dây diều chạy một đoạn để giúp diều được gió nâng lên.
"Trẫm muốn diều".
Con diều này có hình ưng đen, Ân Vô Chấp vừa cầm dây diều lùi ra sau vừa không nhịn được mà lớn tiếng hỏi: "Bệ hạ chọn chim ưng cho thần sao?".
Khương Ngộ cũng lớn tiếng đáp: "Ừm!".
Ân Vô Chấp bật cười thành tiếng.
Khương Ngộ gian nan nâng con diều lớn kia lên, hắn lại nói: "Chừng nào thần bảo thả thì người thả nhé, nghe thần đếm này, ba, hai...".
Khương Ngộ đứng dậy.
Y mặc quần áo rất dày, trên cổ quàng khăn lông, bên ngoài còn khoác thêm một lớp áo choàng nữa, lúc dùng cả hai tay giơ diều lên thì trông rõ ngốc.
Gió nổi, mái tóc dài và vạt áo choàng cùng bay về một phía.
"Một.

Thả đi!".
Những ngón tay trắng nõn buông chú ưng đen.
Con diều bay vút lên trời xanh trong nháy mắt.
Khương Ngộ nhìn chú ưng đen ấy.
Trong lịch sử, Ưng Quân đã lật đổ sự thống trị của Khương Ngộ, cũng từ đó mà Ân Vô Chấp trở thành vị Hoàng đế ngàn năm có một.
Y thích dòng lịch sử đó.
Thích việc hôn quân Khương Ngộ bị lật đổ.
Khương Ngộ cụp mắt, khẽ khàng xòe tay, một cục đá trên đất bị nội công hút vào lòng bàn tay.
Vì thế, hãy để dòng lịch sử y thích diễn ra đi.
Cục đá bắn đứt dây diều.
Con diều ưng đen lập tức bị gió thổi bay sang một hướng nào đó.
Ân Vô Chấp cũng buông tay, trơ mắt nhìn sợi dây rơi xuống theo hòn đá, vô thức quay qua nhìn Khương Ngộ.
Hắn bước sang: "Chắc bay đến phía kia rồi, thần đưa bệ hạ đi tìm nhé".
"Không cần tìm".
Đôi tay đang chuẩn bị ôm lấy y bỗng khựng lại, Khương Ngộ nói tiếp: "Thả diều, chỉ là tín hiệu".
"Bệ hạ muốn nói...".
"Trẫm là con của Văn Vương nước Triệu".

Khương Ngộ thản nhiên đáp.

"Mẫu thân trẫm là gian tế của địch quốc".
"Đây chính là những gì trẫm nghe được đêm đó, mẫu thân đã tiết lộ bí mật về thân thế của trẫm".
Ánh mắt Ân Vô Chấp tối sầm, nhưng không hề có vẻ ngạc nhiên: "Sao mà người biết được?".
"Trẫm đi tìm mẫu thân, mẫu thân bảo thế".
"Bà ta nói dối".
"...".
Ân Vô Chấp giơ tay xoay mặt y sang phía khác: "Đúng là nhìn từ phía chính diện thì người rất giống Diêu Thái hậu, nhưng gò má của người lại y hệt tiên đế.


Thần từng hỏi những ngỗ tác có kinh nghiệm phong phú, Diêu Cơ và Văn Vương không thể sinh ra một đứa trẻ có phần xương như người".
Khương Ngộ: "...".
"Có lẽ bà ta thực sự là gian tế địch quốc, nhưng người thì chắc chắn là Hoàng tử của Đại Hạ".
"Người tưởng thần ngốc hay sao?".

Ân Vô Chấp nói.

"Nước Triệu giỏi dùng kiếm, Đại Hạ chúng ta lại giỏi dùng đao.

Những kẻ do bà ta phái tới đã cố dùng đao nhưng một khi cuống lên thì sẽ đổi thành kiếm pháp, thần đã chiến đấu với vô số người nước Triệu, chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra được".
"Kiếm là đâm, hai bên lưỡi sắc bén, thông thường dùng để đâm, múa, hệt như nước chảy mây trôi".

Ân Vô Chấp khua tay minh họa.

"Đao là chém, chỉ có một bên lưỡi sắc, thông thường dùng để chém, bổ, hệt như sấm dậy ngàn quân".
"Thấy không...!À, người cũng từng luyện đao kiếm, hẳn người sẽ hiểu".
Một khoảng lặng ngắn trôi qua.
"Bệ hạ nói rất đúng".

Ân Vô Chấp lại đứng thẳng dậy.

"Hôm qua thần đã gạt bệ hạ, đúng là thần có điều tra ra vài chuyện".
"Hôm qua thần không báo lại là bởi thần nghĩ bệ hạ quên thì cứ quên đi, thần vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết Diêu Thái hậu mà không phải phiền đến bệ hạ".
Khương Ngộ đã ngớ ra, y nói: "Trẫm đáng chết".
"Không".

Ân Vô Chấp đáp.

"Bà ta chỉ lừa người thôi, đừng tin".
"Trẫm là tội nhân của Đại Hạ".
"Không phải".
Khương Ngộ cố thuyết phục hắn: "Mẫu thân là gian tế, trẫm sinh ra đã mang tội".
Trong mắt Ân Vô Chấp hiện vẻ đau lòng: "Người chưa từng tổn thương ai, thậm chí còn làm rất nhiều điều cho Đại Hạ, người không có tội".
"Trẫm có".

Khương Ngộ bất lực, cảm giác không cam lòng và ấm ức bắt đầu nảy sinh.
Tang Phê chỉ muốn chết thôi mà, sao lại khó khăn đến thế.
Y rầu rĩ quay đi, ánh mắt bỗng rơi vào một bia đá ở cách đó không xa: Vách Cuồng Phong.
Khương Ngộ bèn đứng dậy bước tới.

Ân Vô Chấp không giết y thì y tự làm.
"Trẫm là một kẻ tàn ác, sự tồn tại của trẫm chỉ khiến những người xung quanh gặp bất hạnh".

Y bước thật nhanh, hệt như một kẻ điên, tốc độ nói cũng nhanh vô cùng.

"Trẫm căn bản không xứng được sống trên cõi đời này, mẫu thân trẫm căm hận phụ thân, cũng căm hận quốc gia này, trên đời trẫm chẳng tìm được chỗ dung thân, chỉ có cái chết là chốn về duy nhất...".
Y băng qua bia đá kia, nhảy xuống.
Gió trên trời thổi mây bay.
Gió dưới vực thổi tung quần áo.
Tay áo y phồng to, áo choàng phấp phới, y rơi giữa không trung, cơn gió lớn tới mức dường như có thể nâng y lên một cách dễ dàng.
Vực sâu không thấy đáy, chỉ có làn sương mờ mờ và thi thoảng có vài ngọn cây cao.
Rơi xuống, thịt nát xương tan, cho cơ thể vô dụng này về với cõi chết đi thôi..

65: Trẫm muốn an giấc tại đây


Edit: Ryal

Dù đã không vận động trong một khoảng thời gian, nhưng tiềm năng bộc phát của cơ thể này vẫn còn rất khả quan.

Tiếng gió thổi mạnh bên tai, thân thể rơi xuống trong phút chốc.

Khát vọng tràn đầy trong đôi mắt Khương Ngộ, khóe miệng y cũng cong cong.

Chợt cánh tay y bị bắt lấy, tiếp theo là một loạt tiếng đá rơi. Một tay Ân Vô Chấp bám trên vách đá, cả hai trượt xuống khoảng một trượng hơn thì hắn mới túm được một cây dây leo theo phản xạ có điều kiện.

Bàn tay xước xát, máu dính lại trên vách đá.

Khương Ngộ cheo leo giữa vực, gió thổi từ dưới lên, cơ thể y đung đưa như một xác chết.

"Bệ hạ". Ân Vô Chấp gọi y. "Bệ hạ à, dưới kia có một cây dây leo, người nắm lấy đi rồi chúng ta sẽ cùng leo lên".

Khương Ngộ không muốn nghe.

Y đã biết Khương Ngộ trong lịch sử không phải hôn quân thật, tất cả mọi thứ đều chỉ là ma xui quỷ khiến. Nhưng e rằng từ khoảnh khắc đặt chân đến đây y cũng đã thay đổi lịch sử, cái được gọi là giúp lịch sử quay về con đường cũ, ép Ân Vô Chấp gϊếŧ mình, giờ đây cũng chỉ là lời nói vô căn cứ mà thôi.

Ân Vô Chấp sẽ không gϊếŧ y.

Bởi Ân Vô Chấp thích y.

Xem hắn đang luyên thuyên những gì kìa, Diêu Cơ và Triệu Văn Vương không thể sinh ra một người có phần xương mặt như y, nói dối như thế mà hắn cũng nói được.

Đến cả việc huyết thống của Hoàng đế Đại hạ có thuần khiết hay không, hắn cũng chẳng còn để tâm nữa.

Mai sau, dù y có làm gì, nhất định Ân Vô Chấp sẽ tìm lí lẽ để giải thích giúp y. Bởi nguyên chủ là một người đáng thương.

Chẳng phải hắn cũng nói vậy vào cái ngày y muốn gϊếŧ Tương Vương hay sao.

Nhưng nguyên chủ là nguyên chủ, Tang Phê là Tang Phê. Tang Phê không có tên tuổi, không có chốn về, cũng chẳng có quê hương.

Y không muốn chiếm giữ cơ thể của nguyên chủ, lợi dụng hoàn cảnh của nguyên chủ để tô vẽ cho chính mình.

Ân Vô Chấp thích y ở điểm nào? Mọi điều hắn đã từng chứng kiến đều thuộc về nguyên chủ, dù là cơ thể hay là khuôn mặt, cả thân phận cao quý này nữa.

Trừ ý thức thì Tang Phê chẳng có gì, thậm chí y còn không chết thật, cũng chẳng phải đang dần tan biến.

"Bệ hạ!". Giọng Ân Vô Chấp rất lớn, nhưng vì cơn gió mà câu chữ đến tai Khương Ngộ chỉ còn là những âm tiết rời rạc. "Bệ hạ, người nghe thần nói đã".

Trọng lượng của hai người khiến bàn tay Ân Vô Chấp dần trượt xuống, gân xanh trên trán nổi lên, hắn cố hết sức bình sinh mà nói: "Nhất định thần sẽ có kế sách vẹn toàn, thần xin thề, thần nhất định sẽ nghĩ ra một kế sách vẹn toàn, tội ác của Diêu Cơ sẽ không liên lụy đến người, thần sẽ tìm ra chứng cứ chứng minh người tuyệt đối không phải con của Văn Vương!! Người có nghe thấy không...".

Vừa mới ban nãy thôi, khi Khương Ngộ xua tất cả mọi người đi để ở bên hắn, Ân Vô Chấp vẫn còn rất vui vẻ.

Nhưng giờ đây hắn đang chật vật treo mình tại nơi này, bên dưới là vực sâu vạn trượng, phía trên là vách đá sắc như dao. Nếu Khương Ngộ vẫn cứ buông xuôi thế này thì cả hai không thể trèo lên trên được.

"Bệ hạ, người hãy nghĩ đến thần, hãy nghĩ đến thần đi". Ân Vô Chấp nói. "Nếu người có mệnh hệ gì thần nhất định sẽ bị gϊếŧ chết!".

Chỉ cần Ân Vô Chấp không muốn chết, Thái hoàng thái hậu sẽ không gϊếŧ hắn.

Chỉ cần Ân Vô Chấp đưa ra chứng cứ về tội ác của Diêu Cơ, lại nói rằng Khương Ngộ sợ tội tự sát, hắn không chỉ không bị gϊếŧ mà còn sẽ trở thành công thần của Đại hạ.

Khương Ngộ biết Ân Vô Chấp có thể tự bảo vệ chính mình.

Y không đáp, cụp mắt nhìn đôi chân mình đung đưa.

Tiếp đó y ngẩng đầu nhìn. Gương mặt Ân Vô Chấp đã đỏ lừ, gân xanh ở cổ hiện lên, biểu cảm thậm chí còn hơi vặn vẹo. Thấy y rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, hắn làm vẻ mặt như muốn khóc: "Bệ hạ, chúng ta trèo lên nhé, đợi trèo được lên trên rồi nói tiếp, được không?".
Ánh mắt Khương Ngộ rơi vào phần cổ tay đang bị nắm chặt lấy.

Nói thật thì bị túm tay như thế cũng chẳng thoải mái là bao.

Ân Vô Chấp đã nhìn thấu ý định của y: "Không được! Người muốn làm gì? Thần không cho phép!!".

Khương Ngộ giơ một tay khác ra gỡ từng ngón tay hắn, đôi mắt Ân Vô Chấp trợn to như thể sắp rách cả mí đến nơi, hắn gần như phát điên: "Khương Ngộ!!".

Hắn đột ngột siết chặt bàn tay lần nữa rồi vung cánh tay. Khương Ngộ không kịp đề phòng, cơ thể lập tức bị ném lên trên vài thước, cùng lúc ấy, Ân Vô Chấp túm dây leo mà nhoài người ra, giơ tay siết lấy eo y thật chặt.

Khương Ngộ đối diện với đôi mắt đỏ ngầu ấy, nghe hắn nói: "Người muốn xuống dưới ư?".

Hắn gằn từng chữ một: "Để thần đưa người xuống dưới".

Áo choàng bay phần phật, Ân Vô Chấp khẽ buông lỏng bàn tay, chỉ nắm hờ lấy sợi dây leo. Khương Ngộ không ngờ cây dây leo này lại dài đến thế, họ cứ trượt mãi trượt mãi, đá vụn rơi xuống trên đỉnh đầu, đến khi chỉ còn một tấc dây leo cuối cùng Ân Vô Chấp mới ôm y nhảy xuống.
Nơi này rất sâu, khi đáp đất Ân Vô Chấp gần như đã mất hết sức lực, chân đạp trúng một tảng đá lớn đầy rêu xanh, chật vật ngã xuống.

Đầu Khương Ngộ bị hắn ấn vào ngực, mặt y đập vào những bắp thịt cứng ngắc kia, cũng choáng váng hoa mắt.

Cuối cùng họ cũng dừng lại.

Ân Vô Chấp nằm trên đất, chầm chậm thả lỏng đôi tay đang che chở cho y rồi không nhúc nhích nữa.

Nửa khắc trôi qua, Khương Ngộ chỉ yên lặng nằm trên người hắn.

Đến khi Ân Vô Chấp bắt đầu ho khan y mới ngồi thẳng dậy.

Ân Vô Chấp chật vật chống khuỷu tay xuống đất, khẽ nghiêng đầu ho mấy tiếng, máu tươi trào ra.

Ngã xuống từ một vị trí cao đến vậy, lại còn che chở cho Khương Ngộ đến mức y gần như không hề xây xát, chắc chắn hắn đã bị nội thương.

Trước ngực Ân Vô Chấp đầy những giọt máu bắn [email protected], hắn kiên cường ngồi dậy, những ngón tay đã nổi gân xanh nhẹ nhàng đặt lên đầu Khương Ngộ: "Ổn cả rồi".
Khương Ngộ nhìn vết máu nơi khóe miệng hắn.

Ân Vô Chấp nuốt hết vị tanh xuống cổ họng, mãi sau mới tiếp tục lên tiếng: "Chỉ là chút nội thương thôi, đừng lo".

Dưới đáy vực chẳng hề tối tăm mà ngược lại còn có một cái hồ rất đẹp, nước hồ trong vắt ánh xanh.

Ngoài ra chỉ còn những bụi cỏ dại và vài cái cây to, giờ đang là đầu xuân nên trạng thái của hầu hết trong số chúng vẫn còn dừng lại ở mùa đông hiu quạnh, vẻn vẹn chỉ có vài chỗ là đâm chồi nảy lộc tươi tốt, cành lá che kín cả bầu trời.

Ân Vô Chấp nói: "Có lẽ trong hôm nay chúng ta không ra ngoài được. Đáy vực vừa nóng vừa ẩm thấp, có thể sẽ có mãnh thú hoặc côn trùng độc, phải kiếm một chỗ nghỉ chân đợi mọi người tìm thấy chúng ta thôi".

Đúng là ở đây nóng hơn bên trên một chút, nhưng vì họ đang ngồi cạnh cái hồ kia nên gió vẫn rất lạnh.
Khương Ngộ không biết nên nói gì, y không ngờ Ân Vô Chấp sẽ theo mình xuống dưới.

Nếu chỉ có mình y thì bây giờ y cứ thế nằm ngửa ra là được, nhưng thêm Ân Vô Chấp nữa thì không được.

Ân Vô Chấp không nhắc lại chuyện y muốn nhảy xuống vực nữa. Họ im lặng ngồi đối diện nhau một chốc, có lẽ Ân Vô Chấp thấy cơ thể mình đã ổn hơn nên đổi sang tư thế nửa quỳ rồi quay lưng lại: "Thần cõng bệ hạ".

Khương Ngộ không nhúc nhích.

Ân Vô Chấp bèn xoay người, giơ tay ôm lấy y.

Y cất lời: "Không muốn".

Ân Vô Chấp ngồi xổm trước mặt y: "Tìm chỗ trú trước đã".

"Trẫm mệt".

"Thần sẽ đưa người đi". Ân Vô Chấp nói. "Thần ôm người nhé".

Hắn lại giơ tay ra ôm Khương Ngộ, y bèn nói: "Ngươi tự đi tìm".

"Thần sẽ không bỏ người lại".

"Ngươi đã bị thương".

"Dù thế thần cũng sẽ không bỏ người lại".
"Ân Vô Chấp". Khương Ngộ nói. "Trẫm không thích ngươi thế này".

"Vậy người thích thần thế nào?".

Khương Ngộ im lặng một chốc rồi nói: "Đây chính là nơi an giấc của trẫm".

"Được, người muốn ở lại đây cũng không sao, chúng ta phải sai thợ xây nhà ở đây rồi chuẩn bị một chút nhu yếu phẩm đã".

Khương Ngộ nhìn hắn, đôi mắt long lanh không có chút sức sống nào: "Trẫm không cần".

"Người không muốn xây nhà thì ở trong hang cũng được, nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta phải tìm thấy...".

"Trẫm muốn ở một mình".

Ân Vô Chấp thở d0'c thật nhẹ, nhưng có lẽ vì nội thương mà nhịp thở ấy rất vang. Hắn nhìn chằm chằm Khương Ngộ thật lâu rồi mới cất tiếng: "Ở một mình thì ai chăm sóc cho người đây".

"...". Khương Ngộ im lặng, nhìn hắn một chốc. "Ngươi không hiểu à? Trẫm sẽ an nghỉ tại đây, không cần bất cứ ai chăm sóc".
Ân Vô Chấp nuốt mùi tanh xuống, hầu kết chuyển động, khi cất lời thì giọng vẫn nhẹ tựa lông hồng: "Thần biết chuyện này rất khó chấp nhận, nhưng bệ hạ, thần tin tiên đế không ngu ngốc đến nhường này. Nếu Diêu Cơ mang thai đứa con của người khác thì chắc chắn ông ấy sẽ nhận ra, nhất định, nhất định người là máu mủ ruột thịt của ông ấy, người hãy tin thần... Được không?".

Khương Ngộ thấy rất bất lực.

Y lại nằm xuống, không muốn nói chuyện với Ân Vô Chấp nữa.

Ân Vô Chấp cũng chỉ đành ngồi cạnh y, chốc chốc lại che miệng ho khan rồi khẽ rủ hàng mi dày.

Sắc mặt hắn dần tái nhợt.

Khương Ngộ quay sang nhìn, mệt nhọc chớp mắt, cuối cùng cũng chống tay ngồi dậy.

Y kiến thiết tâm lí một lúc lâu rồi mới nói: "Được, chúng ta đi tìm hang".

Ân Vô Chấp đứng dậy, hơi dừng lại, Khương Ngộ lảo đảo bước về phía trước.
Hắn nối gót y: "Nếu người mệt thì thần có thể cõng người".

"Ân Vô Chấp". Khương Ngộ nói. "Ngươi thế này làm trẫm khó xử quá".

"Thần không quan tâm...".

"Trẫm nói đến chuyện ngươi nhảy xuống đấy". Khương Ngộ mệt mỏi nói tiếp. "Khiến bản thân ngươi chật vật đến thế, giờ lại khiến trẫm phải tìm hang cho ngươi... Thôi".

Y ủ rũ gục đầu, đi từng bước thật chậm như một con quỷ.

Ân Vô Chấp không nói gì thêm nữa.

Trước khi trời tối, họ tìm được một cái hang khá là khô ráo. Trong hang rất sâu, chẳng rõ bên trong có con thú hoang cỡ lớn nào đang ngủ động hay không.

Khương Ngộ chẳng có tâm trạng tìm tòi bên trong, còn Ân Vô Chấp cũng không thể vào vì nguyên nhân sức khỏe.

Cả hai bèn tìm chỗ khuất gió mà ngồi xuống.

"Đêm về có thể sẽ lạnh, để thần đi nhặt chút củi khô". Ân Vô Chấp lên tiếng, Khương Ngộ không hé răng.
"Bệ hạ đừng chạy lung tung nhé".

Khương Ngộ đã vùi mình trong góc, nhắm hai mắt lại.

Y chẳng đi đâu đâu.

Hôm nay y đã tốn quá nhiều sức, có gộp cả nửa năm qua lại thì cũng không tốn nhiều sức tới mức này, mệt đến nỗi hoàn toàn không nhấc chân lên nổi, chỉ muốn nằm ngủ mà thôi.

Ân Vô Chấp đi nhanh về nhanh, đến lúc hắn ôm một bó củi khô về thì Khương Ngộ đã quấn áo khoác ngủ thϊếp đi trên tảng đá.

Vách núi cao chót vót, những người tới tìm họ không xuống dưới được, có thể sẽ bị lạc đường. Hắn sợ không ra được trong vài ngày tới, lỡ đâu mưa xuống thì củi ướt hết, bèn ra ngoài nhặt thêm chút nữa rồi săn một con thỏ.

Tiếp theo hắn thăm dò bên trong, phát hiện dường như cái hang này là một nơi ở – cứ cách độ mười mét là lại có một chỗ bị con người đào lõm vào bên trong, có cả bàn ghế đá và giường đá, theo những dấu vết còn sót lại thì đã lâu rồi không có người ở. Nhưng thi thoảng lại xuất hiện vết chân, như thể gần đây có ai đã tới vậy.
Ân Vô Chấp đi vào thêm chút nữa, thậm chí còn phát hiện cả một cái ao nước nóng nhỏ tại ngách hang sâu, giả thiết đây là một nơi ở lại càng được củng cố, vị trí này có thể là phòng của thủ lĩnh đoàn người hay kẻ có địa vị tương tự.

Vì có thương tích nên hắn không thể tra rõ xem cái hang này rốt cuộc sâu đến nhường nào, chỉ đành quay về cửa hang mà lòng vẫn còn ngờ vực.

Ân Vô Chấp hơi ngẫm nghĩ, ôm Khương Ngộ đang ngủ say lên rồi đi vào một ngách nhỏ gần cửa hang.

Quả thực tối đến thì gió nổi. Khương Ngộ bị tiếng sáo gió [1] dưới đáy vực đánh thức, y mở hai mắt, trước hết ngửi thấy mùi thịt nướng rồi mới nghe giọng Ân Vô Chấp vang lên: "Người tỉnh rồi, dậy ăn chút gì đi".

[1] Sáo gió: gió thổi qua khe đá tạo thành tiếng "u, u" nghe như tiếng sáo.
Khương Ngộ: ".".

Ân Vô Chấp cầm một cái đùi thỏ nướng bước tới: "Ở đây không có cháo hoa, chỉ có cái này thôi".

Có khác gì đang bảo y là đồ ngốc không.

Ân Vô Chấp lại nói tiếp: "Có thể sẽ có trứng gà rừng nữa, giờ trời đã tối, ngay mai thần sẽ đi tìm".

Khương Ngộ không muốn ăn.

Thực ra rất thơm, nhưng y đang phiền lòng tới nỗi bối rối chẳng biết nên làm gì.

Trước giờ y luôn hành động vì một mục tiêu duy nhất là bị gϊếŧ bởi Ân Vô Chấp, ép chính mình ở lại trong cơ thể này, nhưng giờ Ân Vô Chấp lại không có vẻ gì là muốn gϊếŧ y. Y không biết mình ăn uống để làm gì, nếu chỉ để lãng phí lương thực thì cũng xa xỉ quá.

"Bệ hạ". Ân Vô Chấp nói. "Ăn một chút đi, đến lúc quay về chúng ta có thể giải thích mọi chuyện mà".

"Giải quyết thế nào". Khương Ngộ đáp. "Chẳng lẽ trẫm có thể tìm một cái bụng mới để chui vào rồi sống lại thêm lần nữa hay sao".
"Tội của Diêu Cơ không liên quan đến người".

"Các huynh trưởng của trẫm e là do chính tay mẫu thân hại".

Ân Vô Chấp mím môi: "Đó là bà ta, không phải người, không ai có thể khiến địa vị của người lung lay".

"Nếu bà ta không sinh ra trẫm thì sao có thể to gan đến vậy, trẫm là chỗ dựa của bà ta, là căn nguyên để bà ta dám làm xằng làm bậy, chỉ khi trẫm chết thì mọi chuyện mới được hóa giải. Bằng không sau này...". Y dừng lại lấy hơi, tiếp tục lấy lí do thuyết phục Ân Vô Chấp cho mình chết. "Bằng không sau này mỗi lần con dân Đại Hạ nhìn thấy trẫm là lại nhớ tới mẹ ruột của trẫm, Ân Vô Chấp, ngươi hãy nghĩ cho trẫm đi".

"Vậy thì không làm Hoàng đế nữa, thần và người cùng mai danh ẩn tích, sống một đời tiêu dao".

"...". Y bất lực: "Với trẫm, thế giới này không có chút hấp dẫn nào".
"Thế còn thần thì sao". Ân Vô Chấp hỏi. "Chẳng lẽ thần cũng không có chút hấp dẫn nào ư?".

Khương Ngộ nghiêng đầu nhìn hắn.

Y cũng chẳng lưu luyến thứ gì, y và Ân Vô Chấp không thuộc về cùng một thế giới, một người không muốn chết, một kẻ không muốn sống, người và quỷ không chung đường với nhau.

"Có lẽ vậy". Y đáp. "Có lẽ với trẫm ngươi cũng chẳng phải là cần thiết".

Như bánh hoa quế, như bánh trứng, như tuyết.

Ân Vô Chấp bất động, nhìn y: "Không cần thiết nghĩa là sự tồn tại của thần không thể khiến người vui vẻ, dù thần có biến mất thì người cũng sẽ không đau lòng, đúng không? Là thế phải không?".

Khương Ngộ thoáng ngẫm nghĩ rồi đáp: "Tất cả mọi người rồi sẽ biến mất, ngươi cũng thế, ta cũng vậy".

Nên không phải đau lòng làm gì.

Chỉ là nếu Ân Vô Chấp sống thì hắn có sứ mạng thuộc về hắn, Khương Ngộ thì không.
"Người không hề lưu luyến thần, nếu kẻ rơi xuống vực hôm nay là thần thì người sẽ nhìn thần ngã xuống, nhìn thần chết, có đúng không?".

Cũng không sai, nhưng nếu kẻ rơi xuống vực là Ân Vô Chấp thì Khương Ngộ sẽ không mặc kệ.

"Hệt như những gì người ngoài nói, thần chỉ là một món đồ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, với người thì thần chỉ là đồ chơi, người muốn là có được, thần thì hèn hạ, chỉ cần người vẫy tay là thần sẽ tự tìm tới".

Khương Ngộ đề nghị: "Ngươi có thể không tới mà".

Những giọt nước mắt to lăn xuống hai gò má.

Khương Ngộ: ".".

Sao lại khóc nữa rồi.

Ân Vô Chấp cúi đầu, ngực phập phồng, hắn ho khan hai tiếng, máu tươi lại trào ra từ khóe miệng.

Khương Ngộ nhìn hắn, chỉ lo hắn sẽ chết.

Ân Vô Chấp giơ tay áo lau đi, đôi môi nháy mắt bị nhuộm thành màu đỏ tươi. Hắn xé chút thịt trên đùi thỏ rồi đưa tới bên miệng Khương Ngộ: "Ăn một chút đi".
Khương Ngộ đối diện với đôi mắt đen huyền kia, dường như tia sáng ngày xưa đã bị thứ gì nuốt mất, chỉ còn sắc đen thăm thẳm không nhìn thấy đáy.

Y há miệng như bị quỷ thần xui khiến, ngậm lấy mẩu thịt mà mình không hề thích.

Nhai thật chậm, nuốt thật chậm.

Một bàn tay xoa đầu y, luồn vào mái tóc dài, những ngón tay lạnh lẽo và run rẩy chạm tới làn da y.

Đôi môi đẫm máu tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má Khương Ngộ.

"Ăn xong rồi thì ngủ đi".

Lời tác giả:

Tang Phê: Tốt bụng thế à?

A Chấp: Ừ.

Ryal"s note: Tả là không còn ánh sáng trong mắt thì các chị mẹ cũng biết thằng nhỏ nhà mình ra sao rồi đúng không =))) Máu điên đặc trưng của đám chó con niên hạ đang dần trỗi dậy rồi đó.

Tang Phê vẫn chưa thể vì A Chấp mà lưu luyến trần gian, nhưng các chị mẹ cứ yên tâm là đến mấy chương cuối chúng nó sến chảy cả nước luôn nhé ( ͡❛ ‿●‿ ͡❛)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK