Mục lục
(nháp)Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm Truyện Full tác giả: Dũng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Uyên lái một chiếc Mercedes-Benz G, không gian rất lớn, vừa phù hợp cho cặp chân dài của Tô Uyên.

Trên đường đến khu biệt thự Long An, thanh niên áo trắng không nói một câu, trong đầu luôn suy nghĩ nên giết chết Tần Trạm như thế nào. Tần Trạm và Tô Uyên trò chuyện vui vẻ, không ai để ý tới anh ta.

Đến khu biệt thự Long An, đỗ xe xong, ba người cùng nhau lên đỉnh núi.

“Nơi này không tồi, rất phù hợp để luyện công” Thanh niên áo trắng là võ sĩ nên nhạy cảm với môi trường hơn hẳn người thường.

Tần Trạm gật đầu: “Đúng thế, càng lên đỉnh núi thì cảm giác này sẽ càng mãnh liệt.”

Thanh niên áo trắng thấy Tần Trạm không đề phòng mình, trong lòng càng phấn khởi.

Đi bộ thật lâu, cuối cùng ba người cũng lên đỉnh núi.

“Sau này em ở đây đi.” Tần Trạm nhìn Tô Uyên, trong lòng hơi ngượng ngùng.

Tô Uyên trợn trắng mắt: “Anh nghĩ gì thế hả? Căn nhà này nhiều phòng trống lắm. Anh ở lầu một, em ở lầu hai.”

Tần Trạm gãi đầu, gò má nóng ran. Vào nhà, Tần Trạm nói với Tô Uyên:

“Hay là em lên lầu chọn phòng đi”

“Ừm.” Tô Uyên đồng ý: “Hai người trò chuyện đi nhé.”

Thanh niên áo trắng vui mừng quá đỗi. Thằng này đúng là ngu si, dám đuổi Tô Uyên đi chỗ khác, chẳng phải sẽ tiện cho mình ra tay hơn sao?

“Cậu Trạm, tôi hơi khát, không biết có thể cho tôi xin miếng nước uống được không?” Thanh niên áo trắng giả vờ sờ cổ mình, cười nói.

“Được. Để tôi đi pha trà cho anh.” Nói xong, Tần Trạm cúi người cầm bình trà.

Khi Tần Trạm vừa quay lưng lại, ánh mắt thanh niên áo trắng chợt lóe lên một tia âm ngoan.

Chính là lúc này!

Anh ta nắm tay, vận dụng sức mạnh toàn thân, hung hăng đấm lên gáy Tần Trạm.

Anh ta là võ sĩ nên vô cùng tự tin vào thực lực của mình. Không ai có thể chịu được cú đấm này!

“Ủa? Hình như trong ấm nước vẫn còn nước.” Nhưng lúc này Tần Trạm lại trùng hợp nghiêng người sang bên cạnh lấy lá trà. Cú đấm này vừa lúc bị lệch mấy 1 cm.

“Tại sao lại như thế?” Thanh niên áo trắng kinh hãi: “Không ngờ lại có sự trùng hợp như thế, thằng này đúng là may mắn!”

Nhưng Tân Trạm vẫn quay lưng về phía anh ta. Vì thế thanh niên áo trắng điều chỉnh lại trạng thái, chuẩn bị ra tay thêm lần nữa.

“Hình như lá trà này không ngon lắm” Tần Trạm cầm hộp tra cau mày.

Anh bỏ hộp trà xuống rồi cúi người, bắt đầu lục lọi ngăn tủ. Thanh niên áo trắng híp mắt, liên tục cười lạnh.

“Tôi không tin lần này cậu vẫn có thể mắn như lần trước” Thanh niên áo may trắng hít sâu, giơ chân đạp lên đầu Tần Trạm.

“À, thì ra ở đây.”

Mặt đất như nổ tung, khiến chân của thanh niên áo trắng run lên. May mà sàn nhà chất lượng tốt, chứ không cú đá này sẽ khiến sàn nhà bị rạn nứt.

“Anh dậm chân làm gì?” Tần Trạm cầm hộp trà, cau mày hỏi.

Thanh niên áo trắng lau mồ hôi lạnh, xấu hổ nói: “Tôi… Chân tôi bỗng hơi rút gân…”

“Ừ.” Tần Trạm nói, không để ý tới anh ta mà tiếp tục cầm bình nước chuẩn bị đi rót nước.

Lúc này thanh niên áo trắng đã hơi bối rối, hai lần liên tục ra tay đều bị Tần Trạm vô tình né tránh. Là do may mắn là do đề phòng trước?

“Không thể nào! Chắc chắn là may mắn thôi!” Thanh niên áo trắng cắn răng, cố kìm nén tâm trạng sốt ruột, rút một con dao găm. Con dao găm này là bảo bối của anh ta, chỉ có những người đủ tư cách mới được chết dưới con dao này.

Ánh mặt trời chiếu lên lưỡi dao lấp lánh.

“Đi chết đi!” Thanh niên áo trắng cầm cao găm, ngắm trúng thời cơ, đâm lên lưng Tân Trạm.

Chuyện quái dị lại xảy ra, Tần Trạm lại vô tình né tránh lần thứ ba!

“Tại… Tại sao lại như thế?” Lần này, thanh niên áo trắng hoàn toàn hoảng hốt. Anh ta không tin trùng hợp sẽ liên tục xảy ra. Nếu không phải trùng hợp thì tốc độ phản ứng của người này phải nhanh đến mức nào? Quay lưng lại mà vẫn có thể thoải mái né tránh, trực giác phải nhạy bén đến mức nào?

“Được rồi, uống trà đi.” Tân Trạm quay lại, rót một ly trà cho thanh niên áo trắng. Anh ta đã hoàn toàn hoảng hốt, ngay cả bàn tay cũng bắt đầu run rẩy, làm đổ nước trà ra bàn.

“Sao vậy? Trông anh có vẻ rất khẩn trương.” Tần Trạm cố ý hỏi.

Anh ta lau mồ hôi, cười gượng: “Không… Không phải, tôi chỉ nóng quá..”

“Ừ, đúng là hơi nóng thật.” Tần Trạm ngồi lên sofa, bưng ly trà uống cạn.

“Ừm… Cậu Trạm, tôi bỗng nhớ ra là còn bận chút việc, cho nên không làm phiền cậu nữa. Tôi đi trước đây..” Anh ta càng nghĩ càng hoảng sợ, người trẻ tuổi này chắc chắn không đơn giản như mình nghĩ! Anh ta đặt ly trà xuống, muốn rời đi. Đúng lúc này, Tân Trạm lại bỗng nhiên chặn trước mặt mình như u hồn.

“Tôi đã cho anh ba cơ hội giết tôi.” Tần Trạm cười lạnh lẽo, khiến thanh niên áo trắng lạnh sống lưng.

“Cậu… Cậu đã biết từ trước?!” Anh ta hoảng hốt lùi về sau mấy bước.

Tần Trạm lạnh lùng nói: “Anh cho rằng mấy trò mèo của anh có thể giấu diếm tôi sao?”

Thanh niên áo trắng cắn răng, tức giận nói: “Tôi chính là võ sĩ tam đoạn, tốt nhất anh hãy thả tôi ra, nếu liều mạng thì anh cũng không được ích lợi gì đâu!”

“Thật à?” Tân Trạm cười nghiền ngẫm.

Thanh niên áo trắng nói tiếp: “Thuật sĩ muốn làm phép thì ít nhất cần năm phút trời lên, trong vòng 5 phút này, tôi đã có thể giết cậu.”

“Thuật sĩ?” Tần Trạm nhướng mày: “Ai bảo với cậu tôi là thuật sĩ?”

Vừa dứt lời, Tần Trạm lại xông đến trước mặt anh ta.

“Cho anh ba cơ hội mà vẫn không giết được, thật vô dụng.” Tần Trạm nói thản nhiên, khiến anh ta kinh hãi. Ngay sau đó, anh giơ tay lên, nhẹ nhàng chém một phát. Bờ vai của anh ta bị gãy xương, đau đớn khiến anh ta kêu rên. Tần Trạm lại tát lên mặt anh ta, nhíu mày quát: “Không được kêu! Nếu anh dám quấy rầy Tô Uyên thì tôi sẽ giết anh!”

Anh ta sợ đến mức cố kìm nén cơn đau ngậm miệng lại.

Lúc này, bờ vai của anh ta đã bị gãy vụn, đừng nói là nâng tay, e rằng ngay cả nhúc nhích cũng khó khăn.

“Địch Thân Kình phái anh đến đúng không?” Tần Trạm thản nhiên liếc nhìn anh ta.

Thanh niên áo trắng không dám giấu diếm, quỳ xuống van xin: “Đúng… Đúng thế. Cậu Trạm, tôi chỉ nhận tiền làm việc, xin cậu hãy tha cho tôi một lần.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK