Mục lục
SAU KHI XUYÊN SÁCH, MÈO MẬP Ở THẬP NIÊN 80 LÀM ĐOÀN SỦNG
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Tốt nhất là như vậy, con nếu có chút tâm tư xấu xa, xem bà đây có đánh chết con không!"

"..." Nguyễn Kiến Quốc, đó là con gái ruột thịt của anh! Hơn nữa anh cũng là con ruột của bà mà!

Lời này giống như anh là người ngoài.

Nhưng lời này của anh cũng là nhắc nhở Bà nội Nguyễn, bà không ham muốn chút đồ ăn kia, bà chỉ cần cháu gái ngoan ngoãn của mình sống tốt, nghĩ rồi nói: "Buổi tối dặn dò mấy đứa nhỏ kia, đừng mang Kiều Kiều đi sau núi nữa, lại dẫn theo thì đánh gãy chân bọn nó!”

"Được." Nguyễn Kiến Quốc gật đầu, trước mắt cũng chỉ có thể như vậy.

Anh không sợ quỷ, cũng không sợ thần, chỉ cần con gái của mình khỏe mạnh, tương lai chờ anh mang Thư Khiết về, người một nhà bình an sống qua ngày.

Liễu Chiêu Đệ một thân mệt mỏi từ nhà mẹ đẻ ở thôn bên cạnh trở về, lúc đi ngang qua cửa nhà Lưu Mai, bị Lưu Mai gọi lại.

"Chiêu Đệ à, thức ăn nhà các cô thật đúng là càng ngày càng tốt, mấy ngày trước còn ăn gà, hôm nay có thỏ ăn, thật đúng là mệnh tốt, nào giống nhà ta, đồ ăn trong đất còn không có, tất cả đều là dưa muối bị phồng rộp, trong miệng chua muốn chảy nước."

"Thỏ?" Liễu Chiêu Đệ không rõ nguyên nhân nhìn Lưu Mai.

"Ấy, cô vẫn chưa biết? anh cả chồng cô hôm nay ở trong đất bắt ba con thỏ, rất mập mạp, nghĩ đến cũng sẽ không để ăn một mình, nhất định sẽ cho em dâu là cô một con, cô nhìn cô, lại nhìn tôi, thật sự là không có cách nào so sánh mà. "Lưu Mai chính là không nhìn được Bà nội Nguyễn sống tốt, cô ta ở phòng cách vách bọn họ, tất nhiên sẽ nghe được một ít chuyện góc tường, biết quan hệ giữa mẹ chồng cô dâu này không tốt lắm, hôm nay cô ta cho bọn họ thêm một ngọn lửa.

Cho dù cuối cùng chuyện gì cũng không phát sinh, cô ta cũng không thiệt thòi gì, đương nhiên nếu hai người có thể cãi nhau, vậy thì tốt nhất, tốt nhất là lão thái bà kia một con thỏ cũng không giữ được!

Lưu Mai hung tợn nghĩ, lại thúc giục Liễu Chiêu Đệ nói: "Tôi cũng không nói với cô nữa, cô mau trở về xem thử đi. ”



Liễu Chiêu Đệ nghe đến đó, vừa mới mệt mỏi đầy người trong nháy mắt biến mất, giống như đánh gà máu, hưng phấn chạy về.

Lần trước hai con gà rừng, cô ta một con cũng không vớt được, tuy rằng trong miệng ăn được, nhưng chung quy cảm thấy không bằng phòng bếp nhỏ mình nấu một mình, lần này lại có ba con thỏ, so với lần trước còn nhiều hơn một con, dù sao cũng phải cho cô ta một con chứ?

Lúc Liễu Chiêu Đệ chạy tới cửa nhà, đám nhóc cũng tan học, vây quanh lông thỏ bên cạnh miệng giếng.

Liễu Chiêu Đệ cười tủm tỉm đi lên, chào hỏi Nguyễn Kiến Quốc: "Anh cả ở đây à.”

Vừa nói, tầm mắt vừa nhìn vào phòng bếp, cô ta đối với chút lông thú này không có chút hứng thú, dù sao cũng không làm được một bộ đồ, nên cũng vô dụng.

Nguyễn Kiến Quốc cùng em dâu này không có gì để nói, chỉ gật đầu.

Liễu Chiêu Đệ có hơi kinh hoàng nói với Bà nội Nguyễn, nhất thời cũng không dám đi vào, chỉ cùng Nguyễn Kiến Quốc nói chuyện: "Anh cả, nghe nói anh hôm nay bắt ba con thỏ à, rất béo phải không? Nó ở đâu? Để em xem nào.”

"Anh không phải không biết, tay nghề em nấu thỏ cay có thể nói là tuyệt vời, anh cho tôi một con, em làm cho anh ăn nhé."

"Mẹ, bà nội cũng biết làm thỏ cay, bà nội làm ngon hơn." Nguyễn Vĩ nhìn lông thỏ xong hiếm thấy, đang rửa tay, nghe vậy phản bác.

“Đứa nhỏ chết tiệt này..." Liễu Chiêu Đệ giơ tay lên muốn cho đứa nhóc thúi này một cú vào mông, nhưng nghĩ đến vẫn còn Nguyễn Kiến Quốc bên cạnh, chỉ có thể hậm hực thu tay lại, nhưng vẫn hung hăng trừng mắt nhìn Nguyễn Vĩ, lúc này mới quay đầu nhìn về phía Nguyễn Kiến Quốc.

"Anh cả, thật sự nói một câu, tay nghề của em thật sự không tệ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK