Mục lục
RỪNG THÉP - Khí Ngô Câu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Sao lại nói như vậy?”

Chu Cẩn khó hiểu, ánh mắt rơi xuống khóe miệng anh. Đường nét trên khuôn mặt của Giang Hàn Thanh quá mức điển trai, trên mặt có vết thương, ngược lại tạo nên một loại vẻ đẹp bị ma mị sắc sảo.

Chu Cẩn không thể không để tâm tới, đưa tay ra xoa nhẹ hai má anh, hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì thế?”

Lòng bàn tay anh xoa nhẹ lưng cô. Giang Hàn Thanh không dám nói thêm gì nữa, trước khi cơn ghen tuông vặn vẹo thêm cảm xúc của mình, anh giữ chặt eo của Chu Cẩn, tiếp tục hôn cô.

Cô đã nếm trọn hơi thở sạch sẽ của anh.

Sau khi tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng, cảm giác cô đơn lấp đầy cả căn phòng, nhưng rất nhanh đã bị hơi thở nóng bỏng của Giang Hàn Thanh xua tan. Chu Cẩn nhắm mắt lại, cảm nhận nhiệt độ trên cơ thể anh, không khỏi suy nghĩ—

Thật tốt khi có người có thể ở bên cạnh cô vào lúc này.

Tay của cô từ từ trượt ra sau gáy anh, ôm lấy anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn dài.

Giang Hàn Thanh nhẹ nhàng thò đầu lưỡi, cạy từng chiếc răng tiến sâu vào, nụ hôn ngày càng nặng nề.

Chiếc lưỡi xâm chiếm miệng cô, cơ thể của anh cũng chen vào giữa hai chân cô bằng một tư thế mạnh mẽ.

Qua lớp quần áo, vật cứng rắn của người đàn ông áp vào đùi trong của cô, một hình dáng rõ nét, chứa đầy du͙© vọиɠ nguy hiểm.

Máu huyết như đang sôi trào và bùng cháy, đánh sâu vào tia lý trí duy nhất còn tồn tại. Đôi môi mềm mại của Chu Cẩn khẽ mở, đón nhận sự nồng nhiệt của anh hùa theo đầu lưỡi ra vào, Giang Hàn Thanh động thân, từng chút từng chút ma sát giữa hai chân cô.

Chu Cẩn dựa vào bức tường sau lưng, muốn tránh cũng không được. Lớp quần áo của hai người cọ xát phát ra âm thanh, sinh ra một chút ái muội không rõ nguyên nhân.

Cơn kɧoáı ©ảʍ như có như không khiến Chu Cẩn bối rối và ngượng ngùng.

“Chờ đã …” Cô cố gắng lấy lại tinh thần, né tránh anh: “Đổi chỗ khác đi.”

“Chu Cẩn.”

Anh có thể dễ dàng nhận ra cô không cố ý, bàn tay nắm sau gáy cô, không cho phép cô có bất kì sự né tránh hay lùi bước nào.

Sự ngang ngược của anh là nỗi sợ hãi từ sâu tận đáy lòng, anh sợ sau khi có được lại sẽ mất đi, nghĩ đến kết cục như vậy, anh sợ đến phát điên.

Giang Hàn Thanh kiềm chế đến đỏ bừng mắt, nói: “Ở đây được rồi, anh sẽ nhẹ nhàng một chút.”

Chu Cẩn không biết rằng anh cũng sẽ xấu xa, cũng có một tính cách hèn hạ như thế. Lúc trước anh không có cơ hội, bây giờ chỉ cần có chiến trường nào có thể cùng Tưởng Thành tranh đoạt, anh đều muốn thắng.

Anh nhất định phải làʍ t̠ìиɦ với Chu Cẩn ở nơi cô đã từng sống cùng với Tưởng Thành, tốt nhất là ở khắp mọi nơi.

Tay của anh tiến vào thăm dò dưới lớp quần áo của cô, nắm nhẹ bầu ngực trắng nõn và săn chắc. Nhũ hoa hồng hồng như quả anh đào, lăn lộn giữa các ngón tay của anh, cô cảm thấy có một dòng điện tê dại chạy lên, xộc thẳng vào lòng bàn chân cô.

Giang Hàn Thanh cứ đeo đuổi không rời như vậy, Chu Cẩn cũng không phản kháng nữa, hoàn toàn đắm chìm dưới sự đυ.ng chạm của anh.

Cô để cho Giang Hàn Thanh hôn lên cổ mình, cắn vai cô, dường như đôi môi mỏng của anh mang theo ngọn lửa nhỏ, đốt cháy từng tấc da thịt của cô.

Giang Hàn Thanh kéo qυầи ɭóŧ của cô xuống, cuộn tròn váy ngủ đến eo, để lộ đôi chân thon thả và cân đối của Chu Cẩn.

Chu Cẩn trở tay chống trên quầy, hai người đối mặt với nhau như thế, cô có thể nhìn thấy Giang Hàn Thanh, ánh sáng phác họa ra đường nét trên nửa khuôn mặt của anh, với những vết thương, đẹp đến mức có chút sắc bén.

Giang Hàn Thanh nhấc một chân cô lên, mở ra thân thể cô, hoa huyệt chật hẹp đỏ tươi đã ướt đẫm, ái dịch trơn trượt chảy ra.

Côn ŧᏂịŧ dưới đũng quần cuối cùng cũng được phóng thích ra khỏi sự bó buộc, Giang Hàn Thanh vuốt ve bụng dưới ướt đẫm mồ hôi của Chu Cẩn rồi tiến về phía hoa huyệt.

Nháy mắt bị cơn đau căng trướng xâm chiếm khiến Chu Cẩn hét lên, thứ cứng rắn và nóng bỏng của anh đâm vào cơ thể cô một cách mạnh mẽ, sâu đến mức đáng sợ.

Hai chân Chu Cẩn khẽ run lên, cổ họng bị nghẹn lại hít thở không thông, nhất thời không phát ra được tiếng, chỉ có thể thở hổn hển đầy thỏa mãn.

Chu Cẩn luồn ngón tay vào mái tóc đen mềm mại của anh, không nhịn được mà nắm chặt, gọi: “Giang, Giang Hàn Thanh…”



Cô có thể cảm nhận rõ ràng Giang Hàn Thanh đang ở trong cơ thể cô nhẹ nhàng mà đưa đẩy, kiên nhẫn ra ra vào vào, muốn nghiền nát sự tỉnh táo và lý trí của cô.

Lợi dụng ánh sáng lờ mờ, cô nhìn thấy Giang Hàn Thanh khẽ mím môi, như đang kiềm chế cảm xúc của chính mình, một ngọn lửa nhỏ rực cháy dưới đôi mắt đen nhánh, càng bùng cháy càng không thể kiểm soát được.

Anh cứng rắn, cô mềm mại, cũng giống như tính cách của cô, đủ co dãn để hàm chứa vật cứng dài của anh.

Mặc dù rất vất vả.

Giang Hàn Thanh giữ lấy eo cô, từ từ rút ra, sau đó mãnh liệt tiến vào, sau mấy lần, Chu Cẩn còn không kịp hét lên đã kịch liệt thở dốc.

Chu Cẩn ngẩng đầu, phát ra tiếng rêи ɾỉ một cách hỗn loạn và khó chịu: “Không được … không, không được …”. Lần trước có làm nhưng cũng không vào sâu như vậy.

Giang Hàn Thanh thả chậm tốc độ, cẩn thận nhìn xuống cô, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì du͙© vọиɠ của cô, thấy cô đang cắn chặt môi.

Đối với Giang Hàn Thanh mà nói, so với sung sướиɠ thể xác, điều khiến anh thỏa mãn hơn cả là giờ anh đang chiếm hữu Chu Cẩn.

Chu Cẩn ý loạn tình mê, trong mắt tràn ngập những tia sáng nhỏ vụn, thấy anh thật lâu không nhúc nhích, bèn vươn tay cởϊ áσ sơ mi của Giang Hàn Thanh.

Anh nắm lấy cổ tay cô, không để cô chạm vào cơ thể bị thương của mình, chỉ di chuyển cánh tay của cô lên ôm cổ anh.

Anh nói: “Ôm anh.”

Đột nhiên, người Chu Cẩn bị nhấc bổng lên, toàn thân tê dại, phía dưới kí©ɧ ŧɧí©ɧ kịch liệt, Chu Cẩn không nhịn được kêu “A” một tiếng.

Giang Hàn Thanh ôm mông cô, khẽ cau mày, hô hấp cũng rối loạn.

Anh hoàn toàn không để ý đến đau đớn, xoay người đẩy cô dựa vào tường, vừa hung hăng vừa tàn nhẫn đưa cô lêи đỉиɦ vài lần, muốn nghe cô hét lên như vậy một lần nữa.

Chu Cẩn buộc phải thở dốc vì vui thích, ngón chân co quắp lại, theo nhịp điệu thâm trầm và mãnh liệt của Giang Hàn Thanh, đung đưa giữa không trung .

“Chu Cẩn.” Anh kề sát vào, ngậm lấy dái tai của cô, thì thào hỏi: “Có thích như này không?”

“Thả em, để em xuống.” Trên cổ Chu Cẩn đầy mồ hôi, eo mềm nhũn: “Sâu quá rồi… a…”

Anh hôn lên miệng cô, chưa thỏa mãn lại tiếp tục tiến vào vài lần nữa, sau đó mới ôm lấy Chu Cẩn cùng nhau ngã xuống ghế sô pha.

Vũ khí tàn bạo cứng rắn đó lại lần nữa tràn vào cơ thể cô, mãnh liệt đâm vào, rồi rút ra.

Chu Cẩn không kiềm chế được hét lên một tiếng, vô thức ôm chặt lấy anh: “Chậm lại, a, Giang Hàn Thanh…”

Trong lúc đưa đẩy nhiều lần, Giang Hàn Thanh vô tình chạm đến điểm nhạy cảm, giọng nói của Chu Cẩn đột ngột thay đổi, cả người cô co quắp lại, nơi đó ngày càng siết chặt lấy nam căn nóng bỏng như đang thiêu đốt của người đàn ông.

Giang Hàn Thanh nhanh chóng nhận ra sự thay đổi mới mẻ của cô, liền liên tục nhấp vào nơi đó, nhìn đôi mắt thất thần của cô trong cuộc tấn công của anh, tiếng rêи ɾỉ vỡ vụn.

Một giây trước khi cao trào, Chu Cẩn nhất thời tỉnh táo trong mơ hồ, đẩy anh ra, cô nói: “Đừng, đừng bắn vào trong đó.”

Giang Hàn Thanh làm như không nghe thấy, đưa tay nắm chặt lấy tay cô, mười ngón tay đan xen vào nhau.

Chu Cẩn nghe tiếng anh thở dốc bên tai, có vẻ vô cùng đau khổ, người đàn ông vòng tay ôm cô càng ngày càng chặt, tiếp tục chiếm hữu cô một cách thô bạo và cố chấp.

Rất nhanh, anh đã đưa cô đến cơn sóng cao trào nhiều lần, anh điên cuồng phóng thích một lúc lâu, mới bắn tinh vào trong cơ thể cô.

Quá trình này diễn ra nồng đậm và kéo dài, phải mất hai phút, Giang Hàn Thanh mới rút ra khỏi cơ thể.

Hai thân thể ướt đẫm mồ hôi, hơi thở cả hai quyện vào nhau. Anh hôn lên tóc mai đẫm mồ hôi của cô, còn cả đôi mắt đen láy ẩm hơi nước.

Chu Cẩn không ngừng run rẩy trong dư âm của cao trào, giọng nói vốn đã đờ đẫn, cũng không buồn ngủ, bây giờ bị anh giày vò như vậy, mệt muốn chết, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.

Cô thậm chí không mở nổi mắt, cũng không buồn so đo với anh bất cứ thứ gì.



Ghế sô pha rất hẹp, hai người nằm nghiêng, lưng Chu Cẩn áp chặt vào ngực anh.

Giang Hàn Thanh nâng nửa thân trên lên vuốt tóc cô, một lúc sau, anh trầm giọng hỏi: “Chu Cẩn, chúng ta tổ chức hôn lễ đi, được không?”

“Chúng ta không phải đã nói rõ …” Cô muốn phản bác, quay đầu lại, nhìn thẳng anh.

Giang Hàn Thanh nắm tay cô, ánh mắt tối sầm lại, nói: “Là lễ cưới của chúng ta.”

Không biết vì sao, cô không thể từ chối Giang Hàn Thanh, lòng cô dịu lại, nghĩ đến trước và sau khi kết hôn với anh, Giang Hàn Thanh luôn bao dung cô hết lần này đến lần khác.

Cô biết hôn nhân là chuyện trọng đại trong đời, nhất là đối với người như Giang Hàn Thanh mà nói, anh luôn trung thành với hôn nhân, nên càng coi trọng nó.

Chu Cẩn nghĩ, cũng nên có chút nghi thức tình cảm.

Cô dùng trái tay quấn lấy cổ anh, ngẩng đầu lên và nhẹ nhàng thơm vào miệng anh, đáp lại anh: “Vâng.”

Khuôn mặt lạnh lùng của anh, hiếm thấy có chút tươi cười, anh cúi đầu đáp lại cái hôn của cô.

“Ngày mai dọn vào đi. Anh sẽ giúp em.”

Chu Cẩm mỉm cười, trả lời: “Vâng.”

Hai người ôm nhau, yên tĩnh một lúc, Chu Cẩn dần đi vào giấc ngủ.

Giang Hàn Thanh bế cô lên giường trong phòng ngủ, anh giúp cô lau qua người, đắp chăn cho cô cẩn thận.

Chu Cẩn nói lời chúc ngủ ngon với anh, trở mình và chìm vào giấc ngủ trong tư thế thoải mái.

Không còn ác mộng nữa.

***

Đêm khuya, trời tối như bức tường kín không một kẽ hở.

Giang Hàn Thanh đứng dưới cửa sổ, ánh sáng vô cùng yếu ớt rọi vào, nửa người như hoà vào bóng đêm dày đặc.

Anh lặng lẽ nhìn vẻ mặt đang say ngủ của Chu Cẩn, nơi hốc mắt có bóng mờ.

Anh chạm vào vết thương đau đớn dưới xương sườn, nhớ tới ngày hôm qua Tưởng Thành dùng thái độ cứng rắn như vậy, tàn nhẫn nói với anh: “Tránh xa Chu Cẩn ra.”

Trong lòng Giang Hàn Thanh hiểu rõ, không ai có tư cách nói ra lời này với anh hơn Tưởng Thành.

Năm năm trước, khi lật lại hồ sơ của Tưởng Thành từ vụ ‘8.17’, anh đã đoán ra một sự thật khó có thể ngờ đến.

Từ lâu, anh đều tin rằng trên đời này không có nhiều điều bất ngờ như thế, đằng sau tất cả những sự trùng hợp, cần phải có kế hoạch——

Ví như, khi Tưởng Thành chuẩn bị kết hôn với Chu Cẩn, bị cô bắt quả tang đang nɠɵạı ŧìиɧ.

Ví như, vũ khí gϊếŧ người mà Lại Chính Thiên sử dụng, tình cờ là khẩu súng mất tích trong vụ án “8.17”;

Ví như, Tưởng Thành hiện đang làm việc trong cùng một tổ chức với Lại Chính Thiên.

Và tình cờ cũng chính là anh ta, chính tay đưa Lại Chính Thiên vào tù, ngoài cuộc đấu đá giữa các phe phái, có lẽ còn có một lời giải thích khác.

“Xin lỗi em, Chu Cẩn.”

Một nửa khuôn mặt của Giang Hàn Thanh bị che khuất trong bóng tối, đôi mắt khẽ rũ xuống, ảm đạm và lạnh lùng.

Anh sẽ giữ những điều này như là bí mật.

Cho đến cái ngày mà Chu Cẩn biết chuyện.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK