• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Lãnh Ly liền phái người của Thiên Hương Lâu đưa tới ba chiếc xe ngựa to chứa hàng trăm loại hương liệu đến phủ Tướng quân, mỗi chiếc xe đều nhét đến căng đầy.

Thanh Linh nhìn ba xe hương liệu to đùng trước mặt, da đầu tê dại. Nhiều loại hương như vậy, tới năm nào tháng nào nàng mới có thể tìm được loại kia? Huống chi trong ba chiếc xe ngựa này chắc gì đã có loại nàng muốn tìm? Dứt khoát đuổi người của Thiên Hương Lâu đem toàn bộ đống hương liệu kia về.

Mới vừa đuổi người đi khỏi cửa phủ, người bên trong cung lại chạy đến tìm Thanh Linh.

“Nhị tiểu thư, Thiên Ngân Cẩm này là nương nương đặc biệt tặng cho người, coi như là quà mừng Nhị tiểu thư trở thành Phu nhân Thừa tướng tương lai.” Tiểu thái giám răng trắng môi hồng, trong lòng ôm một cái hộp thật dài, bên trong chắc hẳn là chứa Thiên Ngân Cẩm.

Người được nhắc tới trong lời tiểu thái giám chính là Vân quý phi, Vân quý phi tiến cung đã nhiều năm nhưng vẫn chưa sinh được nhi tử, đúng lúc nương ruột của Tĩnh vương là Liên phi đã về cõi tiên từ nhiều năm trước, Hoàng thượng liền đứng ra làm chủ để Tĩnh vương trở thành nhi tử trên danh nghĩa của Vân quý phi.

Thiên Ngân Cẩm là loại tơ gấm khó gặp, là loại gấm chỉ mỗi Giang Châu mới dệt ra được, ba năm mới bán ra mười bảy cây, cực kì trân quý. Mặc Thiên Ngân Cẩm lên người đông ấm hè mát, tính vải nhẹ nhàng, màu sắc vô cùng bắt mắt.

Vân quý phi chịu đem vải vóc tốt như vậy thưởng cho nàng, nghĩ đến chắc cũng là do mức độ quan hệ giữa Tĩnh vương và Tần Liễm rất tốt.

Diệp Thanh Ngọc đang muốn ra cửa, nhìn thấy người trong cung đến liền thả chậm bước chân, nghe được người đến để tìm Thanh Linh, vẻ mặt khinh thường nhìn đi chỗ khác. Chợt nghe thái giám nhắc tới ba chữ ‘Thiên Ngân Cẩm’, lỗ tai lập tức dựng thẳng lên, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm Thiên Ngân Cẩm trong lòng tiểu thái giám. Chỉ trong nháy mắt, tâm tư đã xoay chuyển rất nhiều lần.

“Kính xin công công thay mặt Thanh Linh tạ ơn nương nương.” Thanh Linh cười dịu dàng nói, đưa tay cầm lấy Thiên Ngân Cẩm từ thái giám: “Công công đi đường vất vả, hay là vào trong uống ly trà rồi hẵng đi!”

“Không được, đồ đã đưa đến, nương nương còn có việc sai bảo, chúng ta xin đi trước.”

Thanh Linh cũng không tiếp tục kì kèo, cho hắn mấy lượng bạc, hắn liền cười ha hả rời đi.

“Thiên Ngân Cẩm này vốn khó cầu, bây giờ muội muội được Vân quý phi tặng một cây, vận khí muội cũng thật là may mắn.” Diệp Thanh Ngọc thướt tha đi tới, ngoài cười nhưng lòng không cười nhìn nhìn cây gấm.

“Muốn gì nói đi” Thanh Linh thản nhiên nói, hừ, gọi muội muội thân thiết như vậy, ai biết ngươi lại nghĩ ra cái chủ ý méo mó gì.

“Có thể cho tỷ tỷ nhìn khối Thiên Ngân Cẩm kia một chút không?” Diệp Thanh Ngọc nhìn cái hộp đựng Thiên Ngân Cẩm kia, ánh mắt hừng hực.

Gọi nàng thân thiết như vậy, thì ra là muốn khối Thiên Ngân Cẩm kia a: “Tỷ tỷ muốn nhìn, tất nhiên là có thể.” Nói xong, Thanh Linh liền mở hộp ra.

Cây vải nằm trong hộp có chất liệu tuyệt hảo, xúc tua mềm mại nhẹ nhàng tựa như xuân thủy đang lưu động, màu trắng như tuyết hiện ra ngân quang nhàn nhạt. Diệp Thanh Ngọc yêu thích không thôi nhìn Thiên Ngân Cẩm, Diệp Thanh Linh không phải không nhận ra.

“Đẹp quá!” Diệp Thanh Ngọc không khỏi tán thưởng: “Nhưng màu da của muội muội hình như không hợp với Thiên Ngân Cẩm, muội muội mặc y phục Thiên Ngân Cẩm vào chỉ sợ sẽ làm mất đi khí chất cao quý…”

Mất đi khí chất cao quý, đây không phải là nói rằng nàng mặc vào là lãng phí Thiên Ngân Cẩm cao quý sao? Cho dù Diệp Thanh Linh ta có phá nát Thiên Ngân Cẩm, cũng sẽ không đem nó cho ngươi.

Thanh Linh nhanh mồm nhanh miệng cắt đứt lời nói của Diệp Thanh Ngọc, nhanh chóng bác bỏ suy nghĩ muốn lấy Thiên Ngân Cẩm một cách đơn giản của nàng ta từ tay nàng: “Tỷ tỷ, ta lại cảm thấy Thiên Ngân Cẩm rất tốt, ta muốn đem Thiên Ngân Cẩm để may y phục, làm bộ y phục mặc lúc Hoàng thượng tổ chức yến tiệc mừng phụ thân.”

Diệp Thiên Minh đánh lui Ô quốc, lập chiến công hiển hách, sau khi trở lại Hạ Thành, Hoàng thượng nhất định sẽ tổ chức yến tiệc Khánh Công cho hắn và các chiến tướng khác, đến lúc đó, thân là nữ nhi của Diệp Thiên Minh, nàng cũng phải tham gia yến hội.

Diệp Thanh Ngọc trong long âm thầm bực bội, tiện nha đầu này thật không biết điều chút nào, đã cho mặt mũi như vậy còn không biết xấu hổ cố giành với nàng. Hừ, Diệp Thanh Ngọc nàng đã nhìn trúng thứ gì thì sớm hay muộn thứ đó cũng sẽ về tay nàng thôi. Ở buổi yến tiệc Khánh Công ngày đó, người được mặc Thiên Ngân Cẩm đến dự còn chưa biết là ai đâu.

“Muội muội đem Thiên Ngân Cẩm về Thanh Lạc viện trước đây.” Thanh Linh đóng hộp lại, đưa Thiên Ngân Cẩm cho Hương Thảo cầm lấy, sau đó chủ tớ hai người thong dong đi về phía Thanh Lạc viện.

Thanh Linh trở về Thanh Lạc viện không lâu, liền cầm Thiên Ngân Cẩm lặng lẽ ra khỏi phủ, sau đó rất nhanh đã trở về nhưng lại là tay không mà vào viện.

“Tiểu thư, sao ngươi lại giấu Thiên Ngân Cẩm đi vậy?”

Thanh Linh nhấp một ngụm trà, thản nhiên cười một tiếng: “Tất nhiên là để đề phòng kẻ nào đó đang ngấp nghé Thiên Ngân Cẩm.”

“Người là đang nói Đại tiểu thư sao? Ta cảm thấy cũng không đến mức đó đi, Đại tiểu thư nhiều xiêm y xinh đẹp như vậy, sao còn có thể ngấp nghé Thiên Ngân Cẩm của người?”

“Ngươi không tin sao? Vậy thì cứ chờ xem đi.” Thanh Linh nói.

— —— —-

Đêm đó, Thanh Lạc viện lần đầu tiên gặp tặc. Nhưng kẻ tặc kia cũng quá xui xẻo, vừa vào đến cửa viện đã bị bắt ngay. Sau khi bị hai chủ tớ Thanh Linh nhừ cho một trận quyền đánh cước đá, kẻ tặc rốt cuộc cũng thừa nhận là đến để trộm Thiên Ngân Cẩm, còn về phần là do ai sai sử, kẻ tặc kia dù có bị đánh đến chết cũng quyết không khai ra nửa lời. Nhưng người phái kẻ tặc đến, trong lòng Thanh Linh cũng đã sáng tỏ được nhiều phần.

“Đại tiểu thư, người mà người phái tới đêm qua đã bị Nhị tiểu thư bắt được” Hương Lá vội vàng đem tin tức nghe được ở Thanh Lạc viện báo cho Diệp Thanh Ngọc.

“Thật là vô dụng, chỉ có chút việc cỏn con cũng làm không xong.” Diệp Thanh Ngọc đang uống trà, nghe xong tức giận đến thiếu chút nữa đã phun hết trà trong miệng ra: “Nàng ta có khai bổn tiểu thư ra không?”

“Khai cái gì?” Hương Lá còn chưa kịp trả lời, giọng Lâm thị đã truyền từ ngoài cửa vào.

“Mẫu thân, sao người lại tới đây?” Diệp Thanh Ngọc thu lại giận dữ, đi đến bên cạnh Lâm thị, nhu thuận cười.

“Ngươi nha, thật sự là một chút thông minh cũng không có.” Lâm thị một bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, gõ hai cái lên đầu Diệp Thanh Ngọc: “Lại dám phái người đến trộm đồ.”

“Mẫu thân, người biết? Là kẻ tiểu tặc kia khai ra bổn tiểu thư sao?” Tâm Diệp Thanh Ngọc thoáng căng lên, bị người khác biết mình sai người đi trộm đồ, mặt của nàng còn có thể để ở chỗ nào.

“Tiểu thư, người nọ không có khai ra người.” Hương Lá đứng bên cạnh lập tức đáp lời.

“Nếu ngươi đã bị vạch trần, ta còn có thể yên lành mà đứng đây nói chuyện với ngươi sao?? Ngươi đúng là ngày càng không có tiền đồ.” Lâm thị càng nói càng tức giận.

“Mẫu thân, ta chỉ muốn có khối Thiên Ngân Cẩm kia thôi, nhưng người nhìn cử chỉ ý tứ của Diệp Thanh Linh kia xem, nàng ta căn bản là không muốn đưa cho ta….”

Lâm thị nghe thế liền tức giận: “Cho nên ngươi sai người đi ăn trộm?”

Diệp Thanh Ngọc sợ Lâm thị giận, vội vàng giải thích: “Mẫu thân, người cũng biết hiện tại trong cung đang truyền ra tin tức gì mà, Hoàng thượng ở yến tiệc Khánh Công tất có ý muốn tuyển phi cho Vinh vương và Tĩnh vương, trong lòng nữ nhi vốn đã có hình bóng của Vinh vương, chỉ muốn tỏa ra hào quang đẹp mắt ở bữa tiệc, xứng đôi với Vinh vương. Cho nên mấy ngày qua, ta đã tập múa rất khổ sở, đến bây giờ cũng đã ổn. Nhưng về phần y phục thích hợp với điệu múa thì vẫn chưa có tìm được, nữ nhi cảm thấy dùng Thiên Ngân Cẩm kia để may vũ y, nhất định sẽ rất hợp với điệu múa của ta. Nếu như ngày đó ta mặc vũ y làm bằng Thiên Ngân Cẩm, chắc chắn có thể khiến toàn trường kinh diễm. Mẫu thân, người có thể giúp ta thu khối Thiên Ngân Cẩm kia về tay không?”

Nghe vậy, Lâm thị rốt cuộc cũng không đành lòng trách móc nặng nề nữ nhi nữa, trầm ngâm một lát, nói: “Nha đầu kia hôm nay đã là Phu nhân Thừa tướng tương lai, bây giờ đã không còn như ngày xưa, Thiên Ngân Cẩm trân quý, muốn lấy Thiên Ngân Cẩm từ tay nàng ta đi, chuyện này cần phải bàn bạc kĩ hơn.”

Nghe Lâm thị nói như vậy, Diệp Thanh Ngọc đã biết Lâm thị sẽ giúp nàng đoạt lấy Thiên Ngân Cẩm.

Ban đêm, một bóng đen mảnh mai bay vào khuê phòng của Thanh Linh.”Tiểu thư.” Người vừa đến cung kính nói.”Vô Ảnh, đã có tin tức gì về thuộc hạ của Đại ca chưa?” Trước đây nàng nàng từng lệnh Vô Ảnh đi tìm tin tức của những người theo Đại ca vào Hạ Thành, những người đó về sau đã thành công trốn thoát ra khỏi vòng vây của binh lính. Vô Ảnh đi đã nhiều ngày, bây giờ quay lại hẳn là đã có tin tức.”Tiểu thư, Vô Ảnh có tìm được một người tên gọi là Trương Tứ, hắn đi theo Hầu gia đã nhiều năm, Tiểu thư có muốn đi gặp hắn không?” Những người theo Mạch Chiêu Nam trở về, lúc Hoàng thượng hạ chỉ bắt người, mục tiêu chính là Mạch Chiêu Nam, những người khác cũng không mấy quan trọng, cho nên vài người đã nắm được cơ hội đào tẩu, và Trương Tứ chính là một trong những người trốn thoát thành công.Thanh Linh mặc vào bộ y phục nam tử, nghe vậy, trả lời: “Gặp. Tất nhiên là muốn gặp, nhưng trước khi đi gặp Trương Tứ, ngươi theo ta làm một chuyện.”Không đến nửa thời gian uống cạn ly trà, từ khuê phòng xuất hiện hai nam tử thiếu niên tuấn tú. Y phục màu lam nhạt như nước, mặt mày như vẽ, một cái nhăn mày nhíu mắt cũng làm động lòng người.Thanh Linh hóa thân thành một thiếu niên phóng túng, thừa dịp đêm tối đen lặng lẽ ra khỏi phủ, Vô Ảnh cũng mặc nam trang, theo sát sau lưng nàng.Rời khỏi phủ Tướng quân, đi qua đường phố náo nhiệt, rốt cuộc Thanh Linh rẽ vào nơi cực kì nổi tiếng gió trăng ở Hạ Thành — Phong Tuyết Lâu.Phong Tuyết Lâu là đệ nhất thanh lâu, đệ nhất sòng bạc ở Nam Hạ quốc. Vô Ảnh thân là ám vệ do Mạch Chiêu Nam tự mình huấn luyện, tất nhiên cũng biết Phong Tuyết Lâu còn là trụ sở tình báo đệ nhất thiên hạ.Bước vào Phong Tuyết Lâu, nữ tử đến chào đón các nàng là cô nương Nhạt Dung. Dung mạo Nhạt Dung như mây như trăng, tư sắc tự nhiên, không giống những nữ tử phong trần tô son trát phấn bình thường khác. Bước đi của nàng rất nhẹ nhàng, vừa nhìn liền biết người này cũng có chút công phu.Nhạt Dung chủ yếu phụ trách quản lí các cô nương ở lầu một và lầu hai.”Hai vị công tử lạ mặt vô cùng, là lần đầu tới Phong Tuyết Lâu đúng không?” Nhạt Dung cười nhẹ nói.”Nghe người nói Phong Tuyết Lâu chính là sòng bạc lớn nhất Nam Hạ quốc, nên hôm nay bổn công tử muốn đến để mở rộng tầm nhìn một phen.” Thanh Linh nói rõ mục đích đến.Nhạt Dung quét mắt nhìn trên dưới Thanh Linh một cái, mặt mày công tử trẻ tuổi thanh tú, da thịt trong suốt, khí chất thanh nhã xuất trần, không giống như người bước vào sòng bạc chờ đốt bạc. Nhưng biết người biết mặt không biết lòng, đưa mắt nhìn một thân y phục xanh nhạt như nước, sợi vải giá cả xa xỉ, nghĩ đến cũng thấy đúng, người có tiền mà, khách nhân vừa yêu cầu lên sòng bạc trên lầu ba, nàng cũng nên làm tốt bổn phận dẫn đường thôi.Chủ tớ hai người cùng Nhạt Dung lên lầu ba. Bên trong lầu ba, đưa mắt nhìn, chiếu bạc lớn nhỏ được sắp xếp rất bài bản. Người vây quanh chiếu bạc ai cũng ăn mặc quang vinh chói lọi, vừa nhìn liền biết không phú cũng quý, mỗi lần ra tay đều cực kì phóng khoáng.Thanh Linh và Vô Ảnh chen vào liền hấp dẫn sự chú ý của mọi người, người vây quanh chiếu bạc rốt rít đưa mắt nhìn qua, thấy thân thể mảnh mai và khuôn mặt trắng nõn của hai người, trong mắt bọn họ mang theo khinh miệt. Hai người này vừa nhìn liền biết là bọn tiểu tử còn non tóc không có bản lãnh gì, chắc cũng chỉ đến để xem náo nhiệt.”Tiểu tử, về nhà ôm thê tử còn thoải mái hơn ở đây nhiều.” Một đại hán bên cạnh thô giọng nói.”Đúng vậy, ở đây cẩn thận thua đến một mảnh y phục cũng không còn, trần truồng về nhà còn phải quỳ lên bản giặt đồ của nương tử.””Nếu thua sạch toàn bộ tài sản, lão tử nhà hắn còn không đánh chết hắn sao?””….”Một đám người chó ói không ra răng ngà, Thanh Linh không tức giận chỉ nhàn nhạt đứng, một chút cũng không giận, bọn họ đều là một đám chó điên sủa loạn thì có gì đáng giận đâu.Nhà cái Nhiễm Thu không hay thấy các mỹ nam tử trẻ tuổi lui tới đây, hắn lắc mạnh khay đựng xúc xắc trong tay, động tác chuyển động phức tạp, đột nhiên đem miệng khay úp ngược lên mặt bàn, mọi người bắt đầu rối rít đặt cược.”Hai vị tiểu công tử đây muốn cược đại hay cược tiểu?” Nhiễm Thu hỏi Thanh Linh và Vô Ảnh.”Cược đại” Vô Ảnh thì thầm bên tai Thanh Linh, Thanh Linh là người đánh cược, nhưng người chỉ điểm lại là Vô Ảnh.Thanh Linh đem năm trăm lượng hoàng kim lấy từ hai mẫu tử Lâm thị lần trước ra đổi thành một xấp ngân phiếu, lúc này lấy ra hết để đặt cược.”Là năm ngàn lượng!” Có người trong đám khách đổ xúc xắc la lên.Vừa ra tay chính là năm ngàn lượng, ánh mắt người khác nhìn Thanh Linh giống như đang nhìn một pho tượng thần tài. Ra tay xa xỉ như thế, không biết người này từ đâu tới. Mọi người đều đưa ánh mắt tò mò nhìn các nàng.Nhiễm Thu cũng kinh ngạc một tí: “Công tử, ngươi chắc chắn cược nhiều như vậy sao?””Ừ.” Thanh Linh trả lời không chút do dự.Nhiễm Thu gật đầu, đưa tay giở khay đang úp lên xúc xắc lên, tim mọi người đều muốn nhảy lên cổ họng.”Đại, đại, nhất định là đại.””Tiểu, tiểu, tiểu.”Khách đổ xúc xắc có chút nóng nảy thấp thỏm kêu lên, bầu không kí toàn trường nháy mắt dâng cao lên. Vẻ mặt Nhiễm Thu thản nhiên, bộ dáng như đã có tính trước kĩ càng, nhưng lúc lật lên khay úp lại có chút sững sờ.”Sáu, sáu, sáu, là đại!”Mọi người ồ lên, ánh mắt nhìn Thanh Linh cũng chuyển thành sùng bái, Nhiễm Thu nhìn về phía nàng mang theo chút ý tứ.Cược thắng một trận, Thanh Linh lại tiếp tục lấy toàn bộ tiền đặt cược lẫn tiền thắng được ra đặt, sau đó lại thắng tiếp trận sau. Qua mấy trận như vậy, vận khí của nàng như được thần tài thiên vị, may mắn đến đáng sợ, toàn bộ các lần cược đều thắng! Tiền nàng thắng ngày càng nhiều, mỗi một bàn đều đem tất cả tiền vốn lẫn lời ra đặt. Tiền cứ thế đẻ ra tiền, thắng toàn ván, tiền nàng thắng được đã nhiều đến đếm cũng không xuể.Các khách đổ khác thấy Thanh Linh cược ván nào thắng ván đó, cũng nhanh tay đặt cược theo nàng. Biểu cảm trên mặt Thu Nhiễm đã không còn thản nhiên như lúc ban đầu, càng ngày càng căng, động tác trên tay cũng trở nên gấp rút, lòng bàn tay bắt đầu toát ra mồ hôi lạnh. Nếu cứ tiếp tục như vậy, tất cả tiền sẽ bị tiểu tử trước mặt này thắng hết. Ngay lúc này, một gã sai vặt đi tới, nói gì đó vào tai Nhiễm Thu. Sau khi gã sai vặt kia đi mất, Nhiễm Thu liền đứng lên, cung kính nói với Thanh Linh: “Công tử, công tử nhà ta cho mời ngươi, kính xin công tử hãy dời bước đi theo ta.”Thanh Linh cùng Vô Ảnh liếc mắt nhìn nhau, sau đó theo Nhiễm Thu lên lầu bốn. Đến trước một gian phòng tráng lệ, Nhiễm Thu liền cúi người đi ra ngoài.”Hai vị đến Phong Tuyết Lâu chắc cũng không phải chỉ vì thắng bạc đâu nhỉ??” Nam tử vừa nói chuyện từ từ đi ra từ sau tấm bình phong hoa mỹ, hắn một thân hồng y như lửa, khuôn mặt yêu dã, khóe mắt khẽ hếch lên, phong tình chọc người, trên môi kéo ra một nụ cười, khiến người nhìn phải thất thần một lát.Đằng sau tấm bình phong kia lờ mờ còn có một bóng người.”Các hạ là Lâu chủ của Phong Tuyết Lâu sao?” Mục đích Thanh Linh tới đây đúng là để gặp Lâu chủ Phong Tuyết Lâu.”Tại hạ là Phó lâu chủ Khuyết Ngọc của Phong Tuyết Lâu.” Khuyết Ngọc xoay người, tay áo huyền sa thêu lên họa tiết hoa và mây bằng tơ vàng, mỗi lần chuyển động đều chiếu ra kim quang lấp lánh, thoáng nhìn rất đẹp mắt, hắn tùy ý ngồi lên ghế gỗ liêm được chạm trổ tinh xảo.”Tại hạ là Bạch Thuật, đêm nay ta thắng được không ít tiền của Phong Tuyết Lâu, trừ năm trăm ngàn lượng ta lấy từ bên ngoài vào, tiền còn lại không cần lấy về, chỉ hy vọng Phó lâu chủ có thể đưa đến cho ta chút ít tin tức.” Thanh Linh không quanh co lòng vòng, nói thẳng.”Ngươi muốn có tin tức gì??” Khuyết Ngọc lười nhác hỏi.”Một là danh sách những người ngủ lại Tướng Quốc Tự vào đêm mười bảy tháng một.” Đêm đó chính là đêm nàng gặp chuyện, ngoài Hách Liên Dực ra tay hạ độc nàng, hình như còn có người khác nữa, người đó có lẽ vẫn luôn giấu mình trong đám khách hành hương. Nàng có đến tìm danh sách khách hành hương ngủ lại đêm đó, nhưng người của Tướng Quốc Tự lại không cho phép. Nàng vụng trộm lẻn vào Tướng Quốc Tự mấy lần, nhưng đều tay không mà trở về.”Hai là tung tích cùng thân phận thật sự của nha hoàn Văn Thi Dung bên cạnh Mạch Sương.” Văn Thi Dung như bốc hơi khỏi trần gian này vậy, một chút tin tức cũng không có.”Còn chuyện cuối cùng.” Nàng lấy một tờ giấy được gấp nép bên trong ngực ra ngoài, mở ra, bên trong vẽ một loại ngọc bội đỏ như chu sa.Khuyết Ngọc vừa nhìn thấy kiểu ngọc bội được vẽ trên mặt giấy, thần sắc đột nhiên ngưng tụ, xuất hiện một chút khác thường, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường.Trên ngọc bội có khắc hình một đóa hoa không biết tên, giống như tường vi nhưng lại không phải, nhụy hoa tuyết trắng lại tựa tựa như giọt nước mắt: “Ta muốn biết chủ nhân của khối ngọc bội này.” Ngọc bội trong bức họa chính là thứ hắc y nhân đeo trên người đêm đó.Khuyết Ngọc bưng lên một ly trà, khẽ nhấp một cái, nói: “Bạch công tử, ba yêu cầu ngươi vừa nói, trừ chuyện đầu tiên ra, còn những chuyện khác, xin thứ lỗi cho tại hạ không thể làm được.”Thần sắc Thanh Linh ngưng tụ lại: “Tại sao? Chẳng lẽ công tử Khuyết Ngọc chê bạc quá ít?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK