• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ khi dọn ra khỏi nhà cô đã đến ở chung với 1 người bạn thời đại học. Cô bạn ấy tên là Bảo Linh từ trước khi còn học chung cả 2 vốn đã rất thân, đến khi cô lấy chồng thì cũng có hay điện thoại liên lạc, đó là 1 cô gái rất tốt tính tình hơi nóng 1 chút nhưng nói chung là sống rất có tình cảm. Rồi suy nghĩ vẫn vơ cô lại nhớ về anh, ngày trước cô luôn bị người khác khi dễ vì không có cha, cô và anh lấy nhau vì mẹ cô và mẹ anh là bạn thân ngày trước, lần đầu gặp anh tim cô thổn thức, anh đẹp trai phong độ còn cô chỉ là 1 người bình thường gia cảnh lại không có gì nổi bật. Anh lấy cô rồi vẫn đối xử với cô như bình thường không hề khinh miệt điều này làm cho cô lầm tưởng anh cũng có tình cảm với mình. Nhưng ngày đó khi cô phát hiện anh có gian tình với người khác anh không những không hối hận không 1 lời xin lỗi, cô biết anh lạnh lùng nhưng không ngờ anh lại lạnh lùng đến như vậy, cô hỏi với anh cô là gì, chỉ đổi lại 1 tiếng "Vợ" từ anh, đúng cô chỉ là vợ trên giấy tờ của anh thôi, nhưng với anh cô chẳng là gì. Đang suy nghĩ bỗng tiếng của Bảo Linh vang lên kéo cô về thực tại:



_Như Lam, bồ suy nghĩ gì mà chăm chú quá vậy, mình gọi bồ quá trời mà không nghe. Bảo Linh ra vẻ hờn dỗi nói với người bạn thân của mình.



_Không có, mình chỉ suy nghĩ về 1 số chuyện trước kia thôi mà. Cô mỉm cười nhìn Bảo Linh nói.



_Bồ lại suy nghĩ tới thằng chồng khốn nạn kia của bồ chứ gì? Mình nói thật mình mà biết anh ta ở đâu mình sẽ tìm đến đánh cho anh ta 1 trận. Bảo Linh nói khuôn mặt cô đầy vẻ chán ghét cái thứ khốn kiếp đã có vợ rồi mà còn ra ngoài kiếm gái, lại còn vợ mình vừa nói ly hôn là đồng ý liền, hừ khốn nạn quá mà.



_Uhm chút thôi,nhưng bồ yên tâm mình sẽ không còn tình cảm mà quay lại với anh ta đâu, với mình chuyện đó đã kết thúc rồi. Như Lam qủa quyết nói.



_Bồ biết vậy là tốt, à bồ xem mình mua gì cho bảo bối cái gì đây này. Vừa nói Bảo Linh vừa huơ huơ cái túi màu trắng trước mặt Như Lam.



_Bồ lại mua cái gì nữa vậy, mình đã nói rồi đừng có mua nữa, đồ mà bồ mua cho bảo bối chất đầy cả tủ rồi kìa. Thấy Bảo Linh lại mua sắm cho bảo bối Như Lam lại lên tiếng cằn nhằn, cô biết là Bảo Linh rất yêu thương cô và bảo bối nhưng Bảo Linh cứ mua đồ cho bảo bối hoài như vậy, Cô sợ bạn mình tốn kém.



_Mình mua cho bảo bối chứ có mua cho bồ đâu chứ. Mình muốn bảo bối được vui vẻ và cảm nhận được tình yêu của mình dành cho bảo bối. Bảo Linh vừa nói tay vừa xoa xoa vào cái bụng đã nhô lên rất cao của Như Lam, bảo bối cũng được gần 9tháng rồi vậy là chỉ có vài ngày nữa cô sẽ được nhìn thấy được bế bảo bối, chắc là sẽ vui lắm, bảo bối trong bụng như cảm nhận được có người đang chạm vào mình cách 1 lớp da nên bé đạp rất mạnh nha.



Như Lam nghẹn ngào nói:" Bảo Linh cảm ơn bồ, thật sự cảm ơn bồ rất nhiều, nếu không có bồ không biết 2 mẹ con mình bây giờ ra sao rồi."



_Có gì mà cảm ơn chứ, chúng ta là bạn mà, vả lại bây giờ mình giúp bồ mai mốt mình già thì bảo bối sẽ nuôi lại mình, nín đi đừng khóc nữa, có thai mà khóc sinh em bé sẽ không dể thương đâu đó. Bảo Linh vừa nói tay vừa lau nước mắt của Như Lam.



_Uhm chắc chắn rồi, mình không khóc nữa.



Rồi cả 2 cô cùng xem những bộ quần áo bé bé xinh xinh mà Bảo Linh đã mua, miệng nở nụ cười hạnh phúc.







Ở 1 nơi cách đó khá xa, có 1 người đàn ông tay cầm điếu thuốc, khuôn mặt như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Cô đã đi hơn 8 tháng rồi, nhưng dường như hình ảnh của cô vẫn còn ở đâu đây. Mỗi ngày anh đi làm về sớm hơn, hy vọng sẽ thấy cô đang đứng trước cửa nhà đợi anh, hay là vào nhà nhìn vào phòng bếp sẽ thấy cô đang nấu ăn cho anh, hoặc là lên phòng sẽ thấy cô đang là quần áo cho anh, nhưng tất cả những gì anh cảm nhận được chỉ là 1 không gian tĩnh mịch, không 1 bóng người. Dụi điếu thuốc đang cháy dở 1 bước thẳng lên phòng làm việc, anh nghĩ do mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi, thời gian cũng sẽ làm phai mờ tất cả ngay cả cô người vợ hợp pháp trên giấy tờ của anh.



Một tuần sau, tại 1 bệnh viện nhỏ 1 tiếng khóc của bé sơ sinh vừa chào đời làm cho mọi người trong phòng hộ sinh phải giật mình, cô bác sĩ vừa vút mồ hôi trên tráng vừa nói:" Xin chúc mừng cô, là 1 bé trai rất khỏe mạnh." Đứa bé được hộ lý bế đến gần cô cho cô xem mặt, khuôn mặt cô nhợt nhạt vì vừa mới trải qua 1 cuộc vượt cạn, chạm nhẹ vào khuôn mặt của con trai cô mỉm cười hạnh phúc nói:" Con trai mẹ sẽ yêu thương con thật nhiều, thương cả phần của ba nữa con nhé." Đứa bé như cảm nhận được mẹ mình không còn khóc nữa và môi bé khẽ cong lên như đang mỉm cười.



Tại 1 tòa cao ốc của tập đoàn SANDING, đang diễn ra cuộc họp của các lãnh đạo cấp cao, bỗng tim của vị Tổng Giám Đốc nào đó đập rất mạnh, Trọng Khôi đưa tay lên ngực trái của mình, môi anh vô thức nói:" Như Lam, em...bình an chứ..?



4 NĂM SAU.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK