Mục lục
Vợ yêu có thai - Thẩm Xuân Hinh - Phó Thắng Nam (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 162: Bi kịch của đứa trẻ (8)

Cô bảo mẫu đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn
ngon, cắn vài miếng là tôi không thể ăn được nữa.
Cố Diệc Hàn nhíu mày, có chút không vui, anh ta
gắp vài miếng thức ăn vào bát tôi và nghiêm túc
nói: “Ăn đi!”

Tôi mím môi, tuy không ăn được nữa nhưng
biết anh ta có lòng tốt nên cúi đầu cắn vài miếng.
“Oẹ!” Còn chưa kịp nuốt xuống, tôi đã nôn ọe,

thậm chí còn nôn ra hết tất cả những thứ tôi đã
ăn trước đó.

Tôi ghé vào bồn rửa tay nôn khan một lúc lâu,
Cố Diệc Hàn mở miệng nói chuyện với bảo mẫu ở

trong sảnh: “Sao lại như thế này?”

Cô bảo mẫu có chút run rẩy nói: “Cô Xuân
Hinh vẫn luôn như vậy, căn bản là không ăn được
gì cả. Thỉnh thoảng cũng không sao, cô ấy có thể

ăn nhiều hơn nhưng một khi ăn nhiều thì cô ấy sẽ

nôn hết ra. Bác sĩ gia đình cũng thấy vậy, nói đây
là tâm bệnh của cô Xuân Hinh nên bác sĩ cũng

không có cách nào chữa khỏi.”

Cuối cùng cũng ngừng nôn khan, tôi rửa sạch
miệng, đứng thẳng dậy và nhìn mình trong gương.
Chỉ trong một tháng mà tôi đã hoàn toàn thay đổi

đến mức không thể nhận ra mình nữa.

Phần da bên gò má đã mất gần hết, mắt lại
trũng sâu, xương chân mày nổi rõ, cằm nhọn có
thể chọc vào người khác, vẻ bầu bĩnh tròn trịa lúc

mang thai cũng không còn nữa.

Nhìn xuống bàn tay của mình thì lại thấy
không còn chút thịt nào, chỉ toàn xương, khô héo

như một cái xác chết.

“Tại sao mình lại thành ra thế này?” Nhìn vào
gương, hốc mắt tôi vô cùng nhức nhối khó chịu,

nước mắt rơi xuống bồn rửa mặt trắng xóa.

Lách tách lách tách, âm thanh này cực kỳ

chát chúa khó nghe.

“Cơ thể vừa mới bình phục, sau này sẽ khá

hơn!” Cố Diệc Hàn không giỏi an ủi người khác,
thân hình thon dài mảnh mai đứng ở bên cạnh tôi,
nhỏ giọng mở miệng nói.

Tôi mím môi, đưa tay lau nước mắt, anh ta
đưa khăn tay cho tôi.

Sau khi kìm nén được cảm xúc của mình thì
tôi không ăn nổi nữa, thất thần ngồi trong phòng
khách, thế nhưng trong lòng tôi vẫn cứ nhói đau

và khó chịu.

“Chúng ta đi chơi một lúc được không?” Anh

ta mở miệng nói.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, có chút choáng
váng. Ánh mặt trời cuối thu từ sau lưng chiếu vào,
cả cơ thể anh ta cứ giống như trong suốt sáng

ngời vậy, nhìn rất đẹp mắt.
Tôi gật đầu: “Được!”
Phòng ngủ.

Nhà họ Cố rất lớn, tôi vẫn luôn biết rằng ngôi

biệt thự này của Cố Diệc Hàn ở ngoại ô. Căn biệt

thự rộng lớn một cách lạ thường, giống như một
lâu đài cổ của Châu Âu vậy, sang trọng và vô cùng

tao nhã.

Có rất nhiều phòng trong biệt thự, tôi chưa
xem kỹ hết nhưng phòng tôi ở có vẻ là phòng lớn
nhất, bên trong có một phòng thay đồ khổng lồ

nưa.

Tôi không biết Cố Diệc Hàn đã có bạn gái hay
chưa, tôi luôn cảm thấy quần áo anh ta mua trong
phòng này không chỉ là quần áo hàng hiệu mà
còn có những bộ quần áo có kiểu dáng cực kỳ

đẹp.

“Có cần anh chọn cho em không?” Cố Diệc
Hàn chống tay dựa vào cửa, ánh mắt mang theo ý
cười nhìn tôi đang ngẩn người trong phòng thay
quần áo.

Một lát nữa sẽ đi ra ngoài, tôi muốn thay quần
áo nhưng nhìn bao nhiêu quần áo trước mặt lúc

này, tôi không biết nên chọn cái nào cho phù hợp.

Quay đầu nhìn anh ta một cái, tôi suy nghĩ

một lát rôi sau đó chọn một chiếc sườn xám đen
có thêu viền vàng, kế đó lại tìm một chiếc áo

khoác đen và một đôi giày da Martin màu đen.

Đang cầm quần áo định bước vào phòng thay
đồ thì lại bị Cố Diệc Hàn cản lại, anh ta nhướng
mày: “Đầu là màu đen, em có chắc là mình muốn

mặc hay không?”
Tôi sững sờ gật đầu: “Không được sao?”
Anh ta mím môi: “Không!”

Lấy quần áo ra khỏi người tôi, anh ta chọn
một chiếc sườn xám màu hồng vàng cùng kiểu từ
trong phòng thay đồ, trên đó có thêu hoa hồng
trông thật lộng lây.

Tôi theo bản năng cự tuyệt màu sắc này, nhìn
anh ta lắc đầu nguầy nguậy: “Đổi một cái khác
được không?”

Anh ta mím môi, nhìn bộ sườn xám mình đã

chọn và nói: ‘Bộ này trông đẹp lắm!”

Tôi lắc đầu: “Tôi không thích nó!”

Anh ta im lặng, đôi mắt tối sâm: “Nhất định

phải chọn màu đen đầy hơi thở chết chóc sao?”

Tôi sững sờ, vốn dĩ không nghĩ màu đen lại
đầy hơi thở chết chóc, thế nhưng tại sao khi anh
ta nói thì màu bình thường này lại trở nên chết

chóc nặng nề như vậy chứ?

Tôi khẽ thở dài, bất lực nói: “Vậy thì đổi đi!”
Ánh mắt tôi thăm dò phòng thay đồ một vòng rồi
chọn trúng một chiếc sườn xám màu xanh lam,
màu sắc không lộng lẫy nhưng có vẻ vô cùng ấm
áp.

Tôi lấy quân áo trên móc áo xuống và nhìn Cố
Diệc Hàn hỏi ý, anh ta khẽ gật đầu, vẻ mặt cũng
đã tốt hơn rất nhiều. Anh ta nhìn tôi nói: “Đi thay
đồ đi!”

Thay xong quần áo, anh ta cũng đổi chiếc áo
khoác màu đen kia, tìm cho tôi một chiếc áo

khoác lông chồn màu trắng và nói: ‘Mặc vào đi!”

Tôi vô cùng ngạc nhiên, sau đó mặc nó vào

như anh ta mong muốn, sau cùng lại kết hợp với

đôi giày Martin màu đen.

Anh ta tỏ vẻ hài lòng gật đầu: “Rất đẹp, có

trang điểm nhẹ sao?”

Lần đầu tiên tôi cảm thấy người đàn ông này

có vẻ rất thẩm mỹ.

Dạo này tôi rất phờ phạc, ra đường mà không
chỉnh trang thì chỉ e rằng sẽ khiến người qua
đường sợ hãi mất.

Tôi gật đầu, quả thật là đã có chút trang điểm

nhẹ, sau đó lại cùng Cố Diệc Hàn đi ra ngoài.

Bước chân vào thủ đô lại cảm thấy như một
thế giới xa vời, phố xá vẫn vô cùng tấp nập. Chiều
cuối thu ai cũng khoác lên mình một chiếc áo
khoác, những chiếc lá rơi hai bên đường phủ đầy
mặt đất, những người công nhân vệ sinh quét
xong một bên quay đầu lại thấy lá rơi nhiều hơn.
Cứ như thế lặp đi lặp lại không sợ người khác làm

phiền, không biết mệt mỏi.
“Lát nữa muốn ăn gì?” Cố Diệc Hàn hỏi ý kiến
của tôi.

Tôi nghiêng đầu suy nghĩ, lắc lắc đầu nói: “Đồ

ngọt đi”
Anh ta cười: “Anh đang nói về bữa tối!”

“Không phải chúng ta vừa mới ăn xong sao?”

Mới vừa trưa, chúng ta đã ăn cơm trưa rồi.
Anh ta nhíu mày: “Em như thế mà ăn rồi sao?”

Bị anh ta hỏi như vậy, tôi câm nín không nói
nên lời, tôi bĩu môi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nhất

thời tôi cũng không biết nên ăn gì cả.”

Xe chạy qua trung tâm thành phố đã thấy một
hàng dài người xếp hàng trước một cửa hàng đồ

ngọt trên phố.

Tôi không nhịn được thắc mắc: “Đồ ăn của
cửa hàng này ngon như vậy sao? Sao lại có nhiều

người xếp hàng như vậy?”

Cố Diệc Hàn ghé mắt nhìn qua, sau đó đậu xe
ở bên đường, nhìn tôi rồi nói: “Em đợi anh ở trong
xe, đừng đi ra ngoài, bên ngoài lạnh lắm, anh sẽ
về ngay thôi!”

Tôi chưa kịp trả lời thì anh ta đã lon ton đến

cửa hàng đồ ngọt và xếp hàng vào đám đông.

Với ngoại hình nổi bật, anh ta cực kỳ bắt mắt
trong đám đông, dáng người mảnh mai khiến anh

ta nổi bật giữa đám đông.

Tôi tựa vào cửa kính xe lặng lẽ nhìn anh ta, lâu
lâu có người cầm điện thoại di động nói chuyện
với anh ta, dường như muốn xin số điện thoại.

Anh ta vẫn tỏ ra thân thiện, chỉ vào xe, sau đó

vẫy tay cười có vẻ như đang từ chối người khác.

Sau mấy lần cũng không có cô gái nào lại gần
anh ta nữa nhưng thỉnh thoảng vẫn có người nhìn

về phía tôi.
Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra nên
đành phải gật đầu và mỉm cười để tỏ ra thân thiện.
Khoảng nửa giờ sau, Cố Diệc Hàn lại lon ton
đi vê phía tôi, tay mang theo bánh ngọt lên xe.
Anh ta đưa đồ ngọt cho tôi rồi nói: “Anh mua mỗi

thứ một ít, em nếm thử xem thích hương vị nào”

Tôi gật đầu nhận lấy chiếc bánh sầu riêng phô
mai trên tay anh ta, không biết chuyện gì đã xảy ra

nhưng hình như tôi rất thích mùi vị của nó.

Thấy tôi ăn thêm mấy miếng, khóe miệng anh

ta nhếch lên: “Ngon không?”

Tôi gật đầu: “Ăn rất ngon!” Thấy anh ta nhìn
tôi, tôi sửng sốt, không nhịn được nói: “Anh có

muốn nếm thử không?”

Anh ta vất vả xếp hàng trong nửa tiếng đồng
hồ cũng không thèm nếm thử mùi vị, có vẻ như
thấy không ổn nên tôi vô thức lấy một thìa đưa lên

miệng anh ta.

Cố Diệc Hàn sửng sốt một chút, ánh mắt lập
tức trở nên vô cùng sáng ngời, mỉm cười hé miệng

ngậm lấy thìa.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK